101 Lúc Hạ Tùng Đào quay lại, Lê Diệp cũng đang định đi tìm anh ta. Thấy anh ta đi vào với bộ dạng bị thương, cô kinh ngạc hỏi, “Sao lại thế này?”Đặt túi đường xuống, Hạ Tùng Đào day day vết bầm ở khóe miệng, “Đánh nhau một trận với người ta.
102 Lê Diệp thấy anh xé đơn ly hôn thành nhiều mảnh liền kích động, “Rốt cuộc anh đang muốn gì! Doãn Chính Đạc, tất cả mọi người đều không đồng ý chuyện anh kết hôn với tôi, anh kiên trì vì cái gì chứ!”“Anh không cần những người khác.
103 Lúc Lê Diệp về đến nhà, Hạ Tùng Đào đang ngồi đợi cô trên sô pha. Thấy cô về mà không sao cả, Hạ Tùng Đào liền đến nắm chặt tay cô, “Sao, cậu ta có gây khó dễ cho em không?”Lê Diệp lắc đầu, tai hơi nóng lên, “Không.
104 Phòng bệnh. Cánh sát đi, Lê Diệp cũng quay lại, nhìn Doãn Chính Đạc đang ngả trên giường. Cô ra lấy một quả táo, dùng dao gọt vỏ, cắt thành miếng, rồi đưa đến miệng anh.
105 Ngày diễn ra trận bóng rổ, Lê Sơ Vũ đi rất sớm, thay bộ đồ thi đấu, buộc chặt tóc, và còn trang điểm một cách rất tao nhã. Lúc ăn sáng, Lê Thiên Tố nhìn thấy kiểu ăn vận đó của cô ấy, liền chế nhạo, “Ai không biết còn tưởng em đi thi tuyển hoa hậu đấy, ăn mặc thế này này.
106 Tới Hạm Bích Các, Lê Diệp bị Lê Tuyết Ca kéo xuống xe. Đây là lần đầu tiên cô đến nơi này. Người có tiền muốn gì cũng được, việc mà mỗi ngày cần nghĩ đến, chính là nên hưởng thụ thế nào, để ngày ngày trôi qua được thoải mái nhất.
107 Buổi tối, mọi người về hết, chỉ còn lại mình Lê Diệp. Thật ra Doãn Chính Đạc rất yên tâm với cô, dù một người hoạt động không tiện như cô sao chăm sóc người khác được.
108 Làm xét nghiệm xong, Lê Diệp đỡ Doãn Chính Đạc về phòng chờ kết quả. Không ai để ý đến anh thì thôi, Lê Diệp vừa liếc anh một cái, anh liền làm bộ như đau đến mức không đi nổi.
109 Trở lại chỗ ở, anh không kêu tiếng nào mà vào thẳng phòng ngủ. Lê Diệp xếp thức ăn vào, trong nhà bất chợt có thêm nhiều mùi vị của khói bếp. Sắp xếp xong, cô cầm thuốc đến phòng ngủ.
110 Trong phòng tắm, lúc Lê Diệp chạy vào, Doãn Chính Đạc đang ngồi cạnh bồn tắm, tay ôm đầu, tay cầm một chiếc khăn mặt, mặt đất la liệt những chai lọ bị anh đánh đổ.
111 Giúp anh tắm rửa xong, Lê Diệp đỡ anh về phòng ngủ. Vết thương trên đùi anh hơi bị ướt, cô đành phải tháo gạc ra rồi băng lại lần nữa. Anh nằm tựa vào đầu giường, cúi đầu nhìn cô chăm sóc ình, chợt đưa tay vuốt tóc cô.
112 Hôm sau, Doãn Chính Đạc đưa Lê Diệp ra sân bay. Cô không nói, nhưng anh cũng biết cô sợ về nhà gặp Hạ Tùng Đào thì anh ta sẽ không cho cô đi, bèn cử người về nhà lấy giấy tờ của cô.
113 Rời khỏi nghĩa trang, hai người cùng nhau lên xe về khách sạn. Bên ngoài trời đổ mưa mỗi lúc một to, khắp không gian là màn bụi bàng bạc, nặng nề như tâm trạng họ vậy.
114 Khói cà phê lượn lờ, ngoài cửa, bụi mưa dày đặc. Trong nhà hàng, tiếng nhạc du dương, nhẹ nhàng êm dịu. Nắm tay cô, Doãn Chính Đạc nhìn vào vẻ kinh ngạc của cô, anh hà hơi ấm sưởi cho những ngón tay lạnh giá của cô.
115 Quay lại chỗ bờ hồ, Doãn Chính Đạc đỗ xe cách đó khá xa, nếu tiếng động cơ bị nghe thấy thì có trở lại cũng vô nghĩa. Bóng đêm tĩnh mịch, tiếng côn trùng rinh rích, chỉ có bóng hai người.
116 Cầm mấy túi đồ Lê Diệp mua, Doãn Chính Đạc dắt cô đi về phía cánh cổng. Du khách nhốn nháo, tiếng cười khúc khích của đám trẻ, khiến Lê Diệp bất chợt hoảng hốt…Hồi Hi Hi được đúng nửa tuổi, cô có dẫn thằng bé đến công viên giải trí.
117 Trong phòng, Doãn Chính Đạc bế đứa trẻ vẫn đang khóc, dỗ dành nó, nhưng vì thiếu kinh nghiệm chăm sóc trẻ con nên thành ra vô cùng lóng ngóng. Tìm khắp căn nhà một lượt thì cũng thấy Aillen và chồng bà ta.
118 Khách sạn. Trong phòng, thằng nhóc nãy giờ còn không biết chuyện gì đã ngủ khì. Trải qua cơn long đong, cuối cùng nó cũng trở về bên cạnh bố mẹ. Nó không biết rằng, suýt chút nữa, nó sẽ mãi mãi lướt qua bố mẹ ruột của mình.
119 Trong phòng tắm, người muốn được kì lưng đến cuối cùng vẫn không được thỏa mãn…Lê Diệp đặt Hi Hi xuống, nó liền gào khóc không ngừng, cô không thể vừa bế thằng bé vừa kì lưng cho Doãn Chính Đạc được.
120 Đi xe về nhà trọ, vừa mở cửa đã thấy cả căn hộ tràn ngập đồ chơi, khiến ai nhìn cũng phải hoa mắt. Hi Hi lập tức có phản ứng, huơ huơ bàn tay bé, còn ê a kêu những tiếng vui sướng.