161 Thấy quản lý và Doãn Chính Đạc cãi nhau, Diệp Cẩm Lan day day trán, “Chị Trần, em cũng không tin là chị Doãn làm… Dù sao chuyện này cũng gây ảnh hưởng không tốt, càng ít người biết càng tốt.
162
Bầu không khí bất hòa của người lớn gây ảnh hưởng đến Hi Hi. Tuy không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng nghe mọi người to tiếng như vậy, Hi Hi vẫn cảm thấy sợ.
163
Trong phòng bệnh, Lê Diệp cứ vậy ngồi đờ ra, không hiểu là do vẫn chưa tỉnh táo lại sau cú chích điện vừa rồi, hay là do bị sự việc mới xảy ra tác động.
164
Thấy hai người đánh nhau loạn xạ, Lê Diệp chỉ biết đứng cạnh bất lực kêu lên, “Đừng đánh nữa!” Doãn Chính Đạc nhất quyết không chịu dừng lại. Trước giờ anh vốn đã cảm thấy nhức mắt mỗi lần Tôn Bách Niên xuất hiện cùng Lê Diệp rồi, nên chỉ bằng chuyện hôm qua, người kia đối với anh thật như cái đinh trong mắt.
165
Đêm khuya.
Điện thoại ở nhà họ Doãn chợt vang tiếng chuông.
Người giúp việc vội vàng ra nhấc máy, rồi lập tức chạy đi gõ cửa phòng Trần Oanh với vẻ mặt vô cùng căng thẳng.
166
Trên đường quay về nhà họ Doãn, ông cụ ngửi thấy mùi rượu nồng nặc trên người Doãn Chính Đạc thì không khỏi giận dữ, “Giờ là lúc nào rồi mà anh còn có thể ra ngoài uống rượu mua vui hả!” Tựa vào ghế, Doãn Chính Đạc vẫn nửa tỉnh nửa mơ.
167 Sáng hôm sau, lúc Doãn Chính Đạc tỉnh dậy, anh cảm thấy đầu đau như muốn nứt ra vậy. Anh chợt đưa mắt nhìn tấm rèm được kéo cẩn thận. Bước đến kéo rèm ra, ánh nắng bên ngoài thật chói mắt, thì ra trời đã sáng rồi, anh nhìn đồng hồ, thế nào mà cảm giác mới ngủ đã đến giữa trưa rồi.
168 Ký túc xá. Chơi với Hi Hi một lát, rồi Lê Diệp đi rửa chút hoa quả. Đút cho thằng bé ăn một quả nho xong, cô lại được nó đút trả một quả, có điều, vừa ăn vào bụng là liền cảm thấy không thoải mái.
169 Phòng ngủ. Lúc Doãn Chính Đạc đẩy cửa đi vào, Lê Diệp đang cầm một cuốn sách đọc say sưa. Nghe thấy tiếng mở cửa, cô vội giấu cuốn sách ra phía sau, nhìn thấy anh, gương mặt cô lập tức lộ vẻ kinh ngạc.
170 Nửa đêm. Đang nằm trong một gian phòng khách thì chợt nghe thấy tiếng động, Doãn Chính Đạc lập tức xốc chăn rồi chạy ra ngoài. Bước vài bước là đến phòng ngủ chính, anh đẩy cửa ra, đi thẳng vào nhà vệ sinh.
171 Ngoài cửa sổ, tuyết đang rơi, nghe ra còn có tiếng sột soạt khe khẽ. Hi Hi nằm ngủ giữa hai người, cái miệng nhỏ dẩu lên, trông vô cùng đáng yêu. Tuy có Hi Hi ngăn cách nhưng vẫn thật gần Doãn Chính Đạc, vẫn là trên cùng một chiếc giường, điều này khiến cô có chút mất tự nhiên.
172 Giờ ăn tối, Doãn Chính Đạc cũng vừa lúc trở về cùng với một hộp điểm tâm ngọt. Đặt lên bàn, đi rửa tay, anh bất chợt bắt gặp Lê Diệp đang có vẻ bận bịu trong bếp.
173 Hai ngày nay, chuyện của Lê Thiên Tố ầm cả lên, thím Kim nghe mấy người hay lên mạng kể lại mà cũng thấy cực hả giận. Bà còn kể cho Lê Diệp nghe, nhưng cô chẳng có phản ứng gì, chỉ chăm chú đọc kinh nghiệm nuôi trẻ chứ không để ý đến câu chuyện ấy.
174 Nửa năm sau. Đi khám thai về, Lê Diệp tiện đường ghé vào chợ thực phẩm mua hai con cá, một con về hấp, một con nấu canh, vừa khéo. Mua thêm chút đồ nữa, làm cho hai tay người đàn ông phía sau xách lỉnh kỉnh túi lớn túi nhỏ.
175 Tan làm, Lê Diệp đỡ bụng đi ra xe, đến siêu thị gần đó mua vài thứ.
Anh tài xế luôn đi theo sau cô. Bụng cô ngày càng lớn, mỗi cử động đều không thoải mái, bên cạnh mà không có ai thì khá đáng lo.
176 Ăn tối xong, Doãn Chính Đạc bế Hi Hi lên tầng, rồi hai bố con bắt đầu mê mải chơi xếp gỗ. Độ khó của trò chơi ngày càng tăng, làm một lớn một bé chụm đầu vào mãi mới xong.
177 Còn chưa đến giờ tan ca, Doãn Chính Đạc đã vội vàng trở về Hạm Bích Các. Lê Diệp đang trồng rau trong vườn, Hi Hi thì lẽo đẽo bám theo phụ giúp cô. Thằng nhóc tỏ vẻ rất nghiêm túc, thỉnh thoảng còn cắn thử lá rau nhấm nháp hương vị.
178 Hôm đầy năm ngày bà Lê mất, Doãn Chính Đạc nghỉ làm nửa ngày, từ sáng sớm đã cùng Lê Diệp ra mộ thắp hương. Trời còn chưa sáng hẳn, trên mộ không có hoa và đồ cúng mới, chứng tỏ họ là người đầu tiên đến.
179 Không biết là do bị nhiễm lạnh hôm đi thắp hương cho bà, hay do sợ hãi bởi chuyện của Lê Thành Tường, mấy hôm sau đó, Lê Diệp bắt đầu đổ bệnh. Không thể uống thuốc, lại càng không thể tiêm, cô đành cố chịu đựng.
180 Được đưa đến khách sạn, Đường Thu Bình và Lê Chí Viễn vẫn không hiểu ra làm sao. Nhận được lời mời, nhưng không biết người mời đến là ai, nơi tráng lệ thế này, bình thường họ cũng hay ra vào, nhưng nhà hàng ở tầng trên cùng không dành để kinh doanh, chỉ có quan hệ nội bộ mới được lên.