121 Nhà họ Doãn. Doãn Chính Đạc bước vào cửa, cô giúp việc đang quét dọn có chút kinh ngạc, “Cậu hai, cậu về rồi!”“Ông đâu?”“Đang ở trên tầng ạ. Bác sĩ đang tiêm cho ông.
122 Khang Đức Văn vừa nhìn thấy cái áo thì vẻ mặt thoáng chút thay đổi, “Lát nữa anh phải ra ngoài họp, nếu không có việc gì thì bảo tài xế đưa em về. ”Doãn Kính Lam nhìn hắn, “Mấy hôm nay anh bận đến mức chẳng thấy bóng dáng đâu cả.
123 Vừa nói, anh vừa cọ cọ vào cổ cô, cô ngứa ngáy liền tránh đi, “Doãn Chính Đạc! Tôi đang nấu cơm đấy, nguy hiểm!”Anh “ồ” một tiếng, ngừng lại một lát rồi lại thở hơi nóng vào tai cô.
124 Sáng hôm sau, Lê Diêp xuống mua đồ ăn sáng. Đêm qua, sau khi giày vò cô, trước lúc thiếp đi anh có lẩm bẩm nói muốn ăn bánh quẩy. Sáng vừa tỉnh dậy, cô liền thay quần áo rồi xuống nhà đi mua.
125 Thu dọn một chút, rồi cả nhà cùng lên xe trở về. Hi Hi đã ăn no, nằm trong lòng Lê Diệp đánh một giấc say sưa. Trong chiếc xe đi trước, ông cụ và Trần Oanh cứ chốc chốc lại quay đầu nhìn một cái, như thể sợ Doãn Chính Đạc sẽ ngoành xe trở về vậy.
126 Trở lại Hạm Bích Các, hiển nhiên bên trong đã được trang hoàng lại hết, phòng ngủ cũng gần như biến thành căn phòng trẻ con. Lê Diệp dẫn Hi Hi vào nhà, thấy những món đồ chơi đầy dưới đất, thằng bé i a đầy vui sướng.
127 Ngày hôm sau, Hi Hi khục khặc ho, Lê Diệp vội đưa thằng bé đến bệnh viện khám. Tài xế riêng đến đón, cô không phải lo gì cả, trong tay có tấm thẻ không giới hạn của Doãn Chính Đạc, cho dù cô có cà thẻ mua cả lô nhà, thì cũng chỉ là chuyện có thể xong trong vòng một phút đồng hồ.
128 Nỗi băn khoăn đó trong mắt Doãn Chính Đạc không đủ để trở thành lý do dung túng cho tên vô liêm sỉ kia, anh cương quyết muốn đến tìm Khang Đức Văn tính sổ.
129 Bước vào cửa, mùi thức ăn trong nhà lập tức bay ra, anh cởi áo khoác, rửa sạch tay rồi quay lại. Anh chợt thấy Lê Diệp bưng bát canh đặt lên bàn, hơi bị bỏng, cô vội thổi ngón tay.
130 Trong chùa. Ăn cơm xong, Trần Oanh dẫn người nhà đi thắp hương trước bài vị Doãn Trung Minh. Lần đầu tiên Lê Diệp đến đây nên không dám mạo phạm, chỉ bế Hi Hi im lặng nghiêm trang.
131 Sáng sớm hôm sau, nhà chùa bắt đầu thực hiện lễ cúng. Lê Diệp và Hi Hi không phải đến, chỉ ở trong phòng cũng nghe được tiếng tụng kinh ở bên ngoài. Hi Hi nghiêng đầu, tò mò lắng nghe, nom vẻ rất ngoan ngoãn.
132 Nhìn thấy khói đặc bay ra từ cửa sổ phòng ngủ bên cạnh, Lê Diệp lao đến, ra sức gõ cửa, “Bác gái! Cháy rồi! Hai người có ở trong không?” Bên trong không có ai đáp lại, cô đập cửa vài lần nhứng cánh cửa vẫn không được mở ra, vậy nên cô đành quay đầu đi tìm người giúp đỡ.
133 “Sao có thể được!” Lê Diệp nhìn chiếc túi vải, “Làm sao mà tôi biết là có hỏa hoạn được, tôi cũng chưa từng nhìn thấy thứ kia bao giờ, sau khi xảy ra vụ cháy, tôi chạy về phòng thì mới nhìn thấy thứ đó trên người thằng bé!” “Vậy ý cô là, có người khác đặt nó vào trong phòng?” Viên cảnh sát khó mà tin cô được, “Có người muốn phóng hỏa, cố ý đánh thức cô dậy, còn để thứ này bên cạnh thằng bé, vì sợ nó bị thương sao? Người này, cũng đối xử tốt với cô thật đấy.
134 Chạng vạng. Trần Oanh dần tỉnh dậy sau cơn hôn mê, nhưng chỉ là trong chốc lát, rồi lại mê man lần thứ hai. Bác sĩ nói về cơ bản thì đã qua thời kỳ nguy hiểm, nếu không có chuyện gì ngoài ý muốn thì bà có thể từ từ bình phục.
135 Lúc Doãn Chính Đạc đi lên, Lê Diệp mới vừa đứng dậy khỏi bàn làm việc. Hi Hi quấy nhiễu đòi mẹ, Doãn Chính Đạc đặt thằng bé lên giường, “Nặng thế này mà cứ bắt bế ẵm mãi thôi.
136 Lúc nửa đêm, rốt cuộc Doãn Chính Đạc cũng về. Anh còn chưa bật đèn thì đã nghe thấy những bước chân vội vã chạy đến. Chợt cần cổ nặng trĩu, anh nhìn người phụ nữ vừa nhào vào lòng mình, kinh ngạc nói, “Diệp Nhi?”Cả người cô lạnh toát, chắc chắn là không nằm trong chăn.
137 Lê Diệp nhìn ông ta, “Người kia nói, công ty ông ta và Lê Thị từng hợp tác… Nhưng sau này, vì một số nguyên nhân, nên Lê Thị đã hủy bỏ thỏa thuận. ” Lê Thành Tường trợn mắt nhìn cô, “Còn gì nữa? Gã kia còn nói gì nữa?”Lê Diệp lắc đầu, “Không có, chỉ thế thôi ạ.
138 Được Tần Thành ôm vào lòng, Hi Hi chẳng biết đến nguy hiểm, chỉ nghĩ ông ta đang chơi đùa với mình nên cười khanh khách với ông ta… Lúc ở chùa, Hi Hi hay nhận đồ chơi từ ông ta, nên hẳn cũng có chút ấn tượng, tuy là người lạ nhưng không sợ hãi, thằng bé ngoác cái miệng nhỏ ra, trông đến vui vẻ.
139 Nhà họ Doãn. Sau khi Trần Oanh biết Lê Thành Tường xảy ra chuyện, trong lòng bất an, đi sang thăm rồi có nói thế nào cũng không chịu ở lại bệnh viện, mà phải về nhà bằng được.
140 Trong phòng ngủ. Mấy ngày liền chạy ngược chạy xuôi, Doãn Chính Đạc vừa mệt mỏi vừa đau thắt lưng, nên vừa ăn cơm xong là đã ôm máy tính lên giường nằm.