141 Nhóm dịch: DungnhiNguồn: VipvandanLúc này, Thư Mộng chỉ còn cách bình đài một khoảng chừng hai trăm thước, nhưng quang mang màu tím đã tới sát bên người.
142 Nhóm dịch: DungnhiNguồn: VipvandanThác Nại Nhĩ tự nhiên không phục những lời mà Thủy Linh Lung vừa nói. Quyết định của nàng không thông qua học viện dị năng, vì thế thân là đối thủ cũ tự nhiên hắn không có khả năng cho đối phương một chút mặt mũi.
143 Nhóm dịch: DungnhiNguồn: Vipvandan- Ai còn không phục, xin mời nói ra. Ánh mắt của Lâm Dịch lạnh lùng mà hờ hững nhìn lướt qua đám người đang có biểu tình sợ hãi của học viện dị năng, hắn hờ hững hỏi lại.
144 Nhóm dịch: DungnhiNguồn: VipvandanBiểu tình của mấy người Khắc Lý Tư biến ảo cực nhanh. Vừa rồi bọn họ muốn ôm tâm tư ngọc thạch câu phần với Lâm Dịch, nhưng bởi vì Thánh cấp đại nhân đột nhiên ra tay, vì thế Khắc Lý Tư không dám tiếp tục trêu chọc Lâm Dịch nữa.
145 Nhóm dịch: DungnhiNguồn: VipvandanNhưng hai người không trốn mà tiếp tục tiến về phía trước. Những người ở đây đều là chiến sĩ thất cấp, suy tính quỹ tích tự nhiên là có chỗ độc đáo.
146 Nhóm dịch: DungnhiNguồn: VipvandanCho tới bây giờ, các chiến sĩ mới hiểu mục tiêu của mình là bình đài trên cao mà không phải là chém giết lẫn nhau. Rõ ràng vấn đề này, tất cả mọi người đều bắt đàu chuyển từ chém giết nhau sang chuyện tranh giành lên bình đài, không phải vạn bất đắc dĩ thì không đi tập kích đối phương.
147 Nhóm dịch: DungnhiNguồn: VipvandanLam sắc quang mang lập loè, dưới chân nàng hiện lên một đầu thủy long bay thẳng lên không trung. Khiến cho mọi người kinh ngạc chính là đầu thủy long này khi bay lên không trung lập tức ngưng kết thành băng.
148 Nhóm dịch: DungnhiNguồn: VipvandanDanh ngạch của dị năng giả đã được sử dụng hết, mà những gia hỏa đứng ở phía dưới bình đài cho dù có không cam lòng đi nữa, cũng chỉ có thể an phận xuống.
149 Nhóm dịch: DungnhiNguồn: VipvandanThủy Linh Lung khẽ nhíu mày. . . phiến sa mạc trước mặt căn bản không thấy đầu, vô luận nói như thế nào phạm vi đã ngoài vài cây số, điều này sao có thể ở bên trong Mạn Vân sơn mạch được chứ?Mọi người vừa nghĩ, chợt nhớ lời Bạch Tiếu Thiên nói lúc trước.
150 Nhóm dịch: DungnhiNguồn: Vipvandan- Bị ma thú cắn nát xương sọ mà chết. Trương Diệc Vũ nhìn vết thương một chút, sau đó nhẹ nhàng nói. Mọi người trong lòng kinh ngạc, nhưng tay vẫn liên tục đào bới, dần dần thi thể hoàn chỉnh được đào ra ngoài.
151 Nhóm dịch: DungnhiNguồn: VipvandanThời kỳ thượng cổ, Mạn Vân sơn mạch trong mắt mọi người là nơi tụ tập của siêu cửu cấp ma thú, khi đó người có thể nói là như sóng triều đổ tới nơi này! Khiến người ta kinh hãi chính là mỗi lần đội ngũ tiến vào nơi này đều hoàn toàn bị diệt, thi thể đám người đó đều biến mất không thấy, cụ thể là bị ma thú làm thức ăn hay nguyên nhân nào khác vẫn không có ai trả lời rõ ràng.
152 Nhóm dịch: DungnhiNguồn: VipvandanTốc độ truy kích dưới đất của Thôn Phệ Thú so với tốc độ phi hành của Lâm Dịch tương đối ngang nhau, chứng tỏ Thôn Phệ Thú cực kỳ cường đại, đấy là bởi vì nó luôn phải nhảy lên truy đuổi để không mất dấu đám Lâm Dịch cho nên mới mất thời gian như vậy, nếu là trên mặt đất, đám người Lâm Dịch sớm đã bị đuổi kịp.
153 Nhóm dịch: DungnhiNguồn: VipvandanTrương Diệc Vũ còn chưa mở miệng, thanh niên lạnh lùng bên cạnh hắn biến sắc nhìn Thư Mộng, quát lạnh:- Lớn mật!Trương Diệc Vũ phất tay, thanh niên lạnh lùng nhất thời ngậm miệng, nhưng mắt lạnh lùng nhìn Thư Mộng, mà Thư Mộng cũng lộ ra một tia lửa giận lạnh lùng nhìn hắn.
154 - Rống!!!!!!Thôn Phệ Thú rống giận rung trời, chợt thân thể khổng lồ nhất thời đứng lên, hầu như trong chốc lát, liền nhảy lên không trung, dường như trong nháy mắt lợi trảo của hắn vọt tới trước mặt Lâm Dịch, dường như muốn xé nhân loại trước mặt thành mảnh nhỏ!Nhưng mà Lâm Dịch cũng trong nháy mắt Thôn Phệ Thú đứng lên cũng xoay người đi rất xa bỏ chạy! Thôn Phệ Thú lần này tự nhiên bắt vào khoảng không! Lập tức ầm một tiếng rơi xuống đất.
155 Thôn Phệ thú trước mặt quả thực là nổi giận rồi, ngay từ đầu nó đã ghét nhất bị dội nước vào người, ngay sau đó nó biết cửa truyền tống bị kẻ khác xâm lấn, lại dính một quyền cực mạnh của Lâm dịch.
156 Trương Diệc Vũ nhẹ than một tiếng:- Nén bi thương, người chết không thể sống lại, tiến vào đây hẳn các ngươi đã giác ngộ tử vọng, ở đây không thể đợi lâu, đi thôi!Tên đệ tử Lý gia còn sống khóc rống lên, hiển nhiên có quan hệ không tồi với Lý Lập, nghe xong Trương Diệc Vũ nói, khóc một lát, lúc này mới dần ngừng lại, nâng thi thể Lý Lập lên.
157 Khải Hi sửng sốt nói:- Ngươi không biết chiến sĩ có chiến văn đề cao thực lực, dị năng giả có linh văn sao?- Linh văn?Lâm Dịch nhất thời hứng thú khỏi Khải Hi.
158 Mọi người nghe Lâm Dịch nói cũng lập tức tán thành, nhìn bốn phía tuy rằng có đài cao đặt chân trong nham thạch nhưng khoảng cách lại cực kỳ xa xôi, huống hồ nơi này còn có viêm tiễn* không chút nhận báo trước liên tục xuất hiện.
159 Thư Mộng nhíu mày, chợt nói:- A. . . ta hiểu rồi. Trương Diệc Vũ cười khẽ, không nói. Khải Hi ở một bên nghe, có chút mông lung nghi hoặc hỏi:- Các ngươi đang nói cái gì thế?Không đợi Trương Diệc Vũ và Thư Mộng mở miệng, Trương Tạp đã cười nói:- Nếu chủ nhân nơi đây muốn giết chúng ta, như vậy trông coi cửa vào đã là một tồn tại cường đại ngoài bát cấp.
160 Quái dị nghĩ nửa ngày, không tìm được đáp án, Lâm Dịch cũng không lại suy nghĩ nhiều nữa. Hắn vốn không phải một người có lòng hiếu kỳ nặng. Huống hồ bản thân không gian tồn tại trong Ma Nguyên Động Quật cũng đã là một chuyện làm người ta cực kỳ kinh hãi.