81 “Ba, mẹ, con xin lỗi, con không giữ được cơ thể hai người tặng cho con. Con cũng không biết phải giải thích thế nào, con đã chết, nhưng rồi con tỉnh lại trong thân thể người này.
82 Lan Khê Nhung đến rất nhanh, nhưng y không vào thẳng nhà hàng mà chỉ đứng chờ ba người tại bãi đỗ xe, y là siêu sao, nếu bị nhận ra sẽ rất phiền hà.
Chu Tường sợ Trần Anh lại đoán già đoán non, nên trước khi ra xe đã nói rõ đó chỉ là một người bạn bình thường.
83 Chu Tường chưa bao giờ nghĩ, có một ngày hắn lại phải đi lĩnh “Thi thể” của mình về, một chuyện vừa hoang đường vừa tàn nhẫn như thế, không ngờ lại có ngày xảy đến với hắn.
84 Sáng hôm sau, ba người lên chuyến bay sớm nhất đến Quảng Tây. Xuống sân bay liền chuyển sang ngồi ô tô, thẳng đường đến tận sâu trong Thập Vạn Đại Sơn, hành trình dài hơn mười tiếng đồng hồ, đến buổi chiều hôm sau mới tới một thôn xóm gần nơi đã định.
85 Chu Tường suy nghĩ hồi lâu vẫn không biết làm sao để vào, ngoài cửa có vài binh lính đứng canh, hắn không lách qua được.
Hắn nhận ra anh Tiết ở đây không có tiếng nói, nhờ gã nghĩ biện pháp căn bản là vô dụng, mà hơn nữa, hắn cũng không chờ nổi.
86 Ngày hôm sau, Chu Tường tỉnh lại, đập vào mắt hắn là khuôn mặt của Lan Khê Nhung.
Hắn trừng trừng nhìn chóp lều đơn sơ, hồi tưởng lại những gì xảy ra đêm qua, cảm thấy tất cả chỉ như một giấc mộng, không có chút chân thực nào.
87 Chu Tường trở về, thuật lại ý định của Yến Minh Tu cho Thái Uy và Lan Khê Nhung, cả hai người đều rất tức giận, nhưng Chu Tường lại không tỏ vẻ gì, hắn chỉ đờ đẫn nói, “Về thôi, giờ về luôn đi.
88 Yến Minh Tu đau đớn, bây giờ có giải thích thế nào cũng chỉ là vô nghĩa, bởi vì tất cả đã không thể vãn hồi, dù Chu Tường hiện tại đang đứng trước mặt y, nhưng hắn đã chết một lần, điều này không cách nào thay đổi được.
89 Chu Tường lặng lẽ về nhà, quăng mình lên giường ngủ ngay lập tức, thẳng giấc đến tận trưa hôm sau.
Trần Anh gõ cửa phòng hắn, “A Tường, dậy đi, có bạn đến tìm nè.
90 Các phóng viên lần lượt quay đầu lại, nhìn thấy Yến Minh Tu và vệ sĩ bước tới, không người nào dám nhào đến vây quanh, ngược lại còn tự động nhường đường cho Yến Minh Tu đi.
91 Đêm đó Chu Tường không về nhà, nói đúng hơn là, hắn không về căn hộ hắn thuê cùng Trần Anh, bởi vì Yến Minh Tu đưa hắn về căn hộ thật sự của hắn.
Mặc dù hắn đã không còn quyền sở hữu căn hộ đó.
92 Chu Tường nhẹ nhàng đẩy Yến Minh Tu ra, hai chân mềm nhũn, hắn ngồi xuống sofa, trống rỗng nhìn chiếc TV cổ lỗ sĩ trước mặt.
Yến Minh Tu đứng bất động một lát, sau đó lau mặt, thở ra một tiếng thật dài, lúc này mới bình ổn lại cảm xúc, y xoay người đi vào bếp.
93 Sáng ngày thứ hai, Chu Tường bị Thái Uy gọi về công ty.
Lúc hắn tỉnh lại, Yến Minh Tu đã dậy trước rồi, thậm chí y còn định làm bữa sáng cho hắn, nhưng tay chân y không được nhanh nhẹn như hắn, nên hắn tự làm tự ăn rồi vội vàng rời nhà.
94 Hai người về đến nhà, Trần Anh tán gẫu với dì Vương, còn Chu Tường về phòng.
Vừa vào phòng, hắn lập tức gọi cho Yến Minh Tu.
Lúc nãy có mặt Trần Anh nên không tiện nói chuyện, Yến Minh Tu vừa bắt máy, Chu Tường đã hỏi ngay, “Tại sao cậu lại tự tiện đưa mẹ tôi đi?”
Yến Minh Tu tự tin đáp, “Chẳng lẽ anh không muốn đưa bà đến bệnh viện tốt hơn sao?”
“Tình trạng của bà bây giờ đã tốt rồi.
95 Giường ngủ của Chu Tường là giường đơn 1. 5x2m, bình thường mình hắn nằm thì không sao, nhưng hôm nay có thêm một gã đàn ông cao lớn chen vào nên cực kỳ chật chội, đến cả xoay người cũng chẳng dễ dàng gì.
96 Đối với cái tên này, Chu Tường chán ghét bằng cả tấm lòng. Trước khi quen biết Yến Minh Tu, hắn vẫn tự cho rằng mình là một người rộng lượng, không so đo xét nét ai bao giờ, nhưng chỉ duy nhất đối với Uông Vũ Đông là hắn ghen ghét tới cùng cực, thứ cảm giác đố kỵ hẹp hòi đó, ngay cả chính hắn cũng không muốn đối mặt, bởi vì thật sự hắn cũng thấy hổ thẹn trong lòng.
97 Phía sau Uông Vũ Đông còn có Đàm Ân đã lâu không gặp, lúc nhìn thấy Chu Tường, vẻ mặt Đàm Ân cũng cực kỳ kinh ngạc, nhưng rồi lập tức lại chuyển thành một biểu cảm rối rắm khó hình dung.
98 Nội trong bữa tối, bộ phim về cơ bản đã ấn định xong, tuy nhiều chi tiết vẫn cần thảo luận thêm, nhưng người xuất tiền chính là ông chủ, trên phương diện này, ekip làm phim chỉ có thể dốc hết sức nhào nặn Chu Tường thành một nhân vật chính đầy đủ tư cách, không ai dám mạo hiểm làm mất lòng Yến Minh Tu.
99 Sau khi đưa Trần Anh về, Chu Tường cũng phải quay lại nhà mình.
Hôm nay Yến Minh Tu về rất sớm, Chu Tường nhìn y, hỏi, “Tối nay thích ăn gì?”
“Anh Tường, đừng vội, em có chuyện muốn nói với anh.
100 “Anh Tường, anh Tường!”
Không biết từ lúc nào, Chu Tường chỉ dồn dập bước về phía trước, giống như đã hoàn toàn mất phương hướng, hắn mải miết cắm đầu lao tới.