101 Ngày hôm sau, Yến Minh Tu đưa Chu Tường đến công ty của y.
Đây là lần đầu tiên Chu Tường được tiếp xúc với sự nghiệp của Yến Minh Tu, quy mô công ty lớn đến hãi hùng, Yến Minh Tu vừa phải điều hành tập đoàn lớn đến thế, lại vừa phải làm người của công chúng, ngày ngày mệt mỏi tới mức nào, chẳng cần nghĩ cũng biết.
102 Nhìn Chu Tường giận đỏ hoe mắt còn cố gắng chịu đựng, Yến Minh Tu đau đến nát lòng. Y vốn tưởng đây sẽ là cơ hội cho mình thể hiện, chẳng ngờ lại thành bung bét thế này, chị hai y còn nhục mạ Chu Tường.
103 Chu Tường dặn dò Trần Anh mấy câu rồi ra khỏi nhà. Hắn nhìn đồng hồ, vẫn còn thời gian, nhưng để chắc chắn, hắn vẫn nhắn tin cho Lan Khê Nhung, dặn y lùi lại một tiếng.
104 Chu Tường ra khỏi quán cafe, tâm trạng vẫn chưa bình ổn lại.
Hắn đi bộ hơn mười phút, cuối cùng vẫy một chiếc taxi.
Trên đường về, hắn suy nghĩ rất nhiều.
105 Yến Minh Tu run rẩy nói, “Anh, chắc anh cũng tò mò muốn biết Tịch Không đại sư nói gì với em phải không? Bây giờ đáp án ở ngay trước mắt anh đó, bởi vì Chu Tường vẫn còn sống.
106 Cánh cửa đột nhiên bật mạnh ra, đứng tại lối vào là một người đàn ông khoảng sáu – bảy mươi tuổi, dáng dấp bình thường, nhưng tinh thần sáng láng, phong thái cực kỳ uy nghiêm.
107 “Chu Tường à, ai thế?” Trần Anh vừa từ buồng trong đi ra vừa hỏi, lúc nhìn thấy người đang đứng trước cửa, bà khẽ giật mình.
Ngoại hình Yến Minh Tự và Yến Minh Tu rất giống nhau, chỉ khác biệt ở tuổi tác và ánh mắt.
108 Chu Tường hỏi lại, “Dưới lầu?”
“Đúng. ”
“Cậu ta được ra ngoài rồi?” Chu Tường căng thẳng, vừa nghĩ tới Yến Minh Tu đang chờ dưới lầu, hắn đã cảm thấy bước xuống là cả một vấn đề nan giải.
109 Quần áo Chu Tường mặc không chống được tuyết rơi, hắn mới đứng một lát đã rét run cầm cập, tím tái mặt mày, Yến Minh Tu đưa hắn vào xe, giọng y vẫn còn hơi nghèn nghẹn, “Sao anh mặc ít thế?”
Tất nhiên Chu Tường không thể nói vì hắn sốt ruột quá, chỉ đành qua loa đáp, “Cứ tưởng tuyết rơi thì đỡ lạnh.
110 Siêu thị gần nhà là nơi hai người thường lui tới nhất khi còn sống cùng nhau, diện tích không lớn, nhưng cách nhà rất gần, hàng hóa cũng phong phú, bên cạnh còn có cửa hàng 7-Eleven và quán cháo 24h, buổi tối đói bụng, hai người thường xuống đó mua đồ ăn khuya, hay nói chính xác hơn, lúc ấy chỉ có Chu Tường xuống mua mua đồ ăn khuya cho cả hai người.
111 Sáng hôm sau, Chu Tường làm bữa sáng cho Trần Anh, ngồi với bà nửa tiếng trong bệnh viện, sau đó đến công ty.
Buổi chiều hắn phải giúp Thái Uy chuẩn bị tài liệu đấu thầu một Studio, hợp đồng trị giá hơn bảy trăm vạn, Thái Uy bận không tự làm được, anh chỉ yên tâm giao cho Chu Tường.
112 Sáng hôm sau, Chu Tường tỉnh dậy, Yến Minh Tu vẫn còn ngủ say sưa.
Hôm nay hắn có hẹn với mấy người trong đoàn làm phim Yến Minh Tu giới thiệu cho hắn, phải chuẩn bị rất nhiều việc trước khi khởi quay, nghe nói phải học cưỡi ngựa, để tương xứng với hình tượng nhân vật chính, hắn còn phải giảm thêm mấy kg.
113 Tối hôm đó, Chu Tường nhận được tin nhắn của Yến Minh Tu, đại ý là tạm thời y phải đi công tác, thời gian hơi gấp, y phải ra sân bay luôn, ngày mai sẽ gọi cho hắn, dặn hắn cứ ngủ trước vân vân.
114 Chu Tường vẫn cúi đầu, tàn thuốc rơi xuống chân hắn, rơi xuống tấm thảm sạch sẽ yêu thích của hắn, nhưng hắn không phát hiện ra.
Yến Minh Tu hít sâu một hơi, “Anh Tường, em nghĩ ra cách rồi, nhưng em chưa chắc chắn thành công nên chưa nói với anh, bây giờ anh có muốn nghe không?”
Chu Tường lắc đầu, “Bây giờ… Không muốn, tôi chỉ muốn được yên tĩnh.
115 Lúc Chu Tường tỉnh lại, trời đã sáng bảnh. Hắn nghe thấy tiếng Yến Minh Tu từ dưới lầu vọng lên, hình như đang gọi điện thoại.
Hắn trở mình, cả người vừa mỏi vừa đau, nhất là từ phần eo xuống dưới, vừa nhúc nhích đã ê ẩm khổ sở, hắn nghĩ thầm, mệt hơn cả cưỡi ngựa.
116 Chu Tường vội vàng đến bệnh viện.
Mới đầu hắn còn nghĩ, có lẽ Yến Minh Tự chỉ nói quá lên, dù sao cũng là con trai ruột, Yến Phi sẽ đánh Yến Minh Tu thành thế nào? Vậy nên dù bực bội, nhưng hắn cũng không lo lắng quá nhiều.
117 Yến mama ở bệnh viện đến hơn mười giờ, dặn đi dặn lại từ mai phải ăn uống cẩn thận, sau mới tiếc nuối rời đi. Bà đi rồi, Chu Tường ở lại với Yến Minh Tu thêm một tối.
118 Chu Tường ở nhà chăm sóc Yến Minh Tu mấy ngày, ngoài đi mua đồ ăn thì hầu như hắn không ra khỏi cửa, sẵn có thời gian rảnh, hắn tranh thủ nghiền ngẫm kịch bản luôn.
119 Chu Tường nghĩ chắc mình lại được đưa đến khu biệt thự kia, nhưng chỉ sau ít phút, hắn đã nhận ra lộ trình không đúng.
Hắn nhớ lại bộ dáng Yến Minh Tu bị Yến Phi dạy dỗ, không khỏi lo sợ Yến Phi sẽ ra tay với mình.
120 Mùa xuân năm nay đến muộn. Sang đầu tháng Ba, tiết trời mới dần ấm áp, cây cối đâm chồi, hoa lá trổ bông. Khu vườn nhỏ nhà Chu Tường trồng khá nhiều hoa cỏ, lúc này cũng đã bừng bừng sức sống.