81 Nữ nhân thực sự là nữ nhân, nhìn thấy quần áo là lượt, trang sức quý báu liền lộ nguyên hình, chẳng còn quan tâm đến cái gì, đương nhiên, Triệu Kỳ là ngoại lệ.
82 Nửa giờ sau, mùi thơm từ trong bếp lặng lẽ bay ra ngoài, tràn ngập cả phòng. Từ phòng khách, đang ngồi yên vị trên ghế salon xem tivi, bốn người không hẹn mà gặp cùng hít sâu một hơi, mặt lộ vẻ thỏa mãn.
83
Cửa phòng thử đồ chậm rãi mở ra, những người đứng xung quanh như ngây người lại, ánh mắt vô cùng kinh ngạc.
Chiếc váy dài màu trắng ngà, cổ áo hình chữ V, hình thức đơn giản, nhưng đường nét thon gọn, khiến cho dáng người của nàng được tôn lên gấp bội, bên hông là một đai lưng màu trắng, đan với họa tiết bên phải sườn đơn giản, đó là trang sức duy nhất của bộ váy, tà váy dài tới mắt cá chân, lúc bước đi, làn váy nhẹ nhàng, uyển chuyển như sóng.
84 Mùi thơm càng lúc càng quyến rũ "A. . . tôi chịu không được. " Rốt cục, bụng đói khiến ỹ nhân không từ chối được sự quyến rũ, bỏ Triệu Kỳ, theo mùi thơm kia, đi xuống bếp kiếm đồ ăn.
85 Bộ dạng ngây thơ đáng yêu, mê hoặc người, thanh lệ vô cùng, cả ba người cùng nắm tay nhau, không coi ai ra gì, đi qua hành lanh của trung tâm thương mại lớn, thỉnh thoảng bình phẩm bộ dạng ăn mặc của người khác, mỗi người phát biểu ý kiến riêng của mình.
86 "Ừ, ngon! ngon! Ngon thật!" Trên bàn ăn, Tần Nghị, Tần Mặc, Triệu Kỳ, Triệu Tranh, bốn người cầm đũa im lặng không nói trố mắt nhìn nữ nhân miệt mài ăn như ma đói, lại còn không quên mỗi phút đồng hồ thì càn quét thức ăn trên bàn.
87
Tâm tình vốn dĩ đang hưng phấn của Tần Nghị lập tức bị phá hỏng.
“Em nói cái gì?” Hắn giận tái mặt.
“Chính là!” Triệu Tranh không bỏ mặc hắn, mà khinh bỉ hắn, “Anh làm điều này là muốn ngăn cản chuyện nhị tỷ được gả cho đại tỷ phu (Lý Hạo)? Anh ngây thơ quá rồi!”
“Khờ dại?” Tần Nghị chỉ vào chính mình.
88 Là cô uy hiếp tôi, nếu không mời cô đi ăn tại nhà hàng đệ nhất kiểu dáng Tây Âu nơi có phòng ăn thắp nến thì cô không đồng ý chụp ảnh quảng cáo cho công ty chúng tôi!" Cũng bởi vì là một ảnh quảng cáo quan trọng, hắn gầm nhẹ.
89
Kẹt kẹt.
Cửa phòng bị hé ra một chút, một cái đầu thò vào, ánh mắt linh hoạt di chuyển bốn phía, cẩn thận nhìn xung quanh.
Đang cầm tờ báo, ánh mắt liếc qua một chút, mắt Triệu Kỳ lại quay lại tờ báo, miệng không quên cười nhạo nói: “Không cần rình nữa, người sớm đi rồi.
90 Sau bữa cơm, thể xác và tinh thần Tần Nghị vô cùng bất an. Vội vàng tranh thủ thời gian, ăn xong quăng bát ra, bảo Tần Mặc rửa chén bát, tự mình kéo Triệu Kỳ tiến đến phòng khách Chu Thiến tốt xấu gì cũng còn có chút thái độ tỏ ra là khách, chủ động cùng Tần Mặc giúp thu dọn bát đĩa, Tần Nghị tạm thời thở phào nhẹ nhõm Những cũng chỉ là tạm thời mà thôi Còn không đến mười phút đồng hồ "Nhị thiếu" một giọng nữ kiều mỵ cố ý kéo dài một lần nữa lại thổi đến.
91
“Aizzz!” Mắt thấy cửa trước mặt đóng lại, Tần Nghị giống như bị đánh một quyền, ngồi trở lại trên ghế salon.
Lúc này, hắn thật sự muốn tự tặng bản thân một cái tát.
92 Tần Nghị trong lòng muốn giết người. Chẳng lẽ trời sinh hắn ra chính là làm nô dịch cho những người này có phải không? Ngược lại, Triệu Kỳ vẫn làm như suy nghĩ thật lâu, một hồi mới chậm rãi gật đầu: "đây là ý kiến hay" Tần Nghị thiếu chút nữa thổ huyết "Kỳ kỳ.
93 Khẽ di chuyển dưới chiếc váy ngủ mỏng manh, phần ngực bị lộ liễu không che hết, cố gắng túm lấy hai bên cổ áo để an toàn, Triệu Kỳ nhìn hình ảnh thập phần quỷ dị của mình ở trong gương nửa ngày không khỏi thở dài, hai hàng lông mày nhíu lại, nói vọng vào điện thoại đang kẹp ở cổ: “Cậu thật sự cho rằng tớ mặc thế này sẽ đẹp sao? Tớ chỉ cảm thấy như bị một khối tơ tằm bao vây khiến cho xương sườn muốn nát vụn.
94 Nữ nhân thực sự là nữ nhân, nhìn thấy quần áo là lượt, trang sức quý báu liền lộ nguyên hình, chẳng còn quan tâm đến cái gì, đương nhiên, Triệu Kỳ là ngoại lệ.
95
Một giây sau, cả hai người tại chỗ sững sỡ, không thể động đậy.
Ánh mắt thuần thục của nam giới dừng trên người cô hơn một lần, tiếp tục một lần, lần nữa, càng nhìn càng nóng rực.
96 Cửa phòng thử đồ chậm rãi mở ra, những người đứng xung quanh như ngây người lại, ánh mắt vô cùng kinh ngạc. Chiếc váy dài màu trắng ngà, cổ áo hình chữ V, hình thức đơn giản, nhưng đường nét thon gon, khiến cho dáng người của nàng được tôn lên gấp bội, bên hông là một đai lưng màu trắng, đan với họa tiết bên phải sườn đơn giản, đó là trang sức duy nhất của bộ váy, tà váy dài tới mắt cá chân, lúc bước đi, làn váy nhẹ nhàng, uyển chuyển như sóng.
97
Một đêm triền miên.
Tần Nghị vài tháng rồi không có cảm giác ngủ ngon như vậy.
Đến khi mặt trời lên cao, ánh dương chiếu qua cửa sổ xuyên thấu tới chút hơi thở kích tình còn sót lại đêm qua trong phòng ngủ hắn mới tỉnh mộng đẹp.
98 Bộ dạng ngây thơ đáng yêu, mê hoặc người, thanh lệ vô cùng, cả ba người cùng nắm tay nhau, không coi ai ra gì, đi qua hành lanh của trung tâm thương mại lớn, thỉnh thoảng bình phẩm bộ dạng ăn mặc của người khác, mỗi người phát biểu ý kiến riêng của mình.
99 “Tiến triển tốt a! Các người hiện tại như hình với bóng, đem hắn trói chặt trong tay?” Khẽ mỉm cười, nam nhân ngồi sau ghế sofa trêu chọc Triệu Kỳ đang nằm úp sấp trên ghế sofa.
100 Tâm tình vốn dĩ đang hưng phấn của Tần Nghị lập tức bị phá hỏng. "Em nói cái gì?" Hắn giận tái mặt. "Chính là!" Triệu Tranh không bỏ mặc hắn, mà khinh bỉ hắn, "Anh làm điều này là muốn ngăn cản chuyện nhị tỷ được gả cho đại tỷ phu (mọi ng nhớ lại Lý Hạo nha ^^)? Anh ngây thơ quá rồi!" "Khờ dại?" Tần Nghị chỉ vào chính mình.