41 Ngày này, Tô Lê nhận được cuộc gọi của Giang Tiểu Ngữ, chuyện này quả thực cũng khiến cô cảm thấy có chút bất ngờ.
Tô Lê bỏ điện thoại xuống, trên tay vẫn còn cầm hộp cơm đoàn làm phim đưa, vừa mới diễn xong cảnh, hộp cơm cũng đã lạnh ngắt mất rồi.
42 Tô Lê ngước mắt cười, nhưng không nói gì cả.
Nhưng ngay lúc sau, cửa phòng bệnh bị mở toang, Giang Thần hy không biết đứng ngoài cửa từ lúc nào, khi Giang Tiểu Ngữ nhìn thấy anh, sắc mặt liền biến đổi ngay, “ Anh.
43 Tô Lê đương nhiên cũng biết rằng bộ tây phục này chắc chắn không hề rẻ chút nào.
“ Thực sự rất xin lỗi, tiền để giặt sạch áo vest, tôi có thể đền cho anh.
44 6644.
Giang Thần Hy ngoảnh mặt nhìn Tô Lê, trầm giọng hỏi: “Sao em lại bị trặc chân?”
Tô Lê nhìn anh, mỉm cười nói: “Không có việc gì đâu, bác sĩ đã kê cho em chút thuốc rồi, chỉ cần bôi lên chân là được.
45 Giang Thần Hy ôm Tô Lê trở về chung cư, anh nhẹ nhàng đặt cô ngồi trên ghế sau đó quỳ xuống xem chân cô, anh nói: “Thuốc đâu? Đưa tôi xem xem dùng như thế nào nào.
46 Trong bữa tiệc tối Kiều Vy cũng có mặt, sau khi buổi tiệc kết thúc, người của bộ phận quan hệ công chúng đưa khách khứa đi chơi tiếp.
Giang Thần Hy ngồi dựa trên ghế sofa, anh nới lỏng cà vạt ra, sau đó ngả người ra sau.
47 Tô Lê vì bị trặc chân cho nên mấy ngày này cô đều ngoan ngoãn ở trong nhà, mỗi ngày đều đi cà nhắc.
Nhưng mà ngược lại cô cũng hiểu thêm vài điều về Giang Thần Hy.
48 Đợi cảnh sát hỏi cung xong Tô Lê mới được vào gặp Trần Miễn.
Trần Miễn ngồi trên ghế nhìn có chút nhếch nhác, cúi gằm mặt, có chút tang thương.
Tô Lê nói cảm ơn với vị cảnh sát đưa cô vào, cô đi đến trước mặt Trần Miễn, “Trần Miễn.
49 Tô Lê đi nghe ngóng tin tức, vụ việc lần này cần có người đứng ra chịu trách nhiệm, chính vì vậy mà Trần Miễn trở thành con cừu thế mạng.
Đầu Tô Lê bỗng chốc rối bời, cô tuyệt đối sẽ không để cho Trần Miễn gách hết trách nhiệm cho vụ việc này, tuyệt đối không thể để Trần Miễn phải ngồi tù.
50 Giang Thần Hy lướt mắt qua cánh tay đang được bàn tay xinh xắn, thon dài đang nắm chặt, con ngươi hơi trầm xuống, khoé miệng khẽ nhếch lên, bình thản nói:"Bạn của em? Đám người lái xe đó sao?".