21 Tô Lê nhìn cô ta, không muốn để ý tới, ý chỉ nhân viên cửa tiệm giúp cô thử giày, cô đứng lên, bước thẳng về phía gương soi, cười nói: “ Lần này mắt chọn đồ của tôi cũng không tệ nhỉ, chẳng có lý do gì để không mua cả, được rồi, tôi lấy đôi giày này, đi rất là thoải mái, không cần cởi ra đâu, còn lại, bên chị kêu người giao hàng qua nhà cho tôi nhé.
22 Diệp Minh cau mày, anh tiến lên trước một tay nắm chặt cánh tay của Tô Lê, trầm mặc nói: “ Tại sao em lại thay đổi tới mức này chứ, trước đây em có như thế này đâu.
23 Tô Lê cười khỉnh một tiếng nói: “Vậy nếu như hiện giờ em đang nhớ tới người yêu cũ của em là Diệp Minh, không biết Giang thiếu sẽ làm gì đây?”
Giang Thần Hy nhìn cô, cười nói: “Vậy em nghĩ tôi sẽ làm ra những chuyện gì đây, hả?”
Tô Lê tươi cười đáp: “Chỉ cần không gây ra án mạng thì hình như cũng chẳng liên quan gì tới em.
24 Tô Lê nhìn anh, cũng không nhịn được mà cười nói: “Như vậy có nghĩa là Giang thiếu đã yêu em rồi hay sao, vì vậy mới đột nhiên muốn kết hôn với em. ”
Giang Thần Hy trầm mặc không nói, vẫn nhìn chằm chằm cô như cũ.
25 Tô Lê cười cười, bỏ chìa khoá vào túi xách sau đó lấy một chiếc hộp nhung từ trong túi sách ra, đưa cho anh ta rồi nói: “Hôm nọ em có đi dạo phố, cảm thấy nó rất hợp với anh.
26 “Cô…” Phương Nghiên tức giận xông lên đánh Tiểu Á, xét cho cùng Tiểu Á là một người lăn lộn nhiều năm, cô ngay lập tức bắt được cánh tay của Phương Nghiên, tiện thể đẫy cô ta một cái…
Tô Lê đứng ở bên cạnh mở miệng can ngăn: “Tiểu Á.
27 Tô Lê cũng không nói gì, chỉ cụp mắt xuống, trầm mặc một lát, nói:"Cảm ơn cậu, Trần Miễn".
Trần Miễn nhìn cô, giơ tay xoa xoa đầu cô, nói:" Giữa chúng ta còn cần phải nói những lời như vậy sao?"
Tô Lê nhìn anh cười, hít sâu một hơi, nói:" Trần Miễn, hiện tại ngoài cậu ra, mình không còn gì hết.
28 Tô Lê đang mơ màng ngủ thì bị tiếng chuông điện thoại làm tỉnh giấc.
Là Giang Thần Hy.
" Sân bay, ba tiếng nữa tôi sẽ hạ cánh".
Anh nói xong liền lập tức cúp máy.
29 Tô Lê gọi xe đi sân bay, bởi vì lúc quay lại cô chắc chắn không cần đi xe của mình.
Có điều vừa vào sân bay, có một vài phóng viên tinh mắt phát hiện ra cô, liền bao vây lấy cô.
30 Trong xe rất yên tĩnh, Giang Thần Hy lên xe xong liên tục đọc tin mấy ngày hôm nay.
Tô Lê cũng không chủ động nói chuyện, chỉ nghiêng đầu nhìn về phía cửa sổ xe.
31 6631.
Theo anh vào trong, ngay lập tức cô liền cảm nhận được sự ấm áp.
Ở đây không có dép của cô, mỗi lần tới đây cô đều đi dép của Giang Thần Hy, chân của
cô rất nhỏ nhưng lại xỏ chân vào một đôi dép to như vậy, nên trông rất buồn cười.
32 Tin Giang Thần Hy chuần bị kết hôn rất nhanh đã trở thành tin hot nhất của các trang báo.
Cô dâu là ai?
À, là tiểu minh tinh từng được rất nhiều đàn ông bao nuôi, tên gì nhỉ…Tô Lê, chính là loại hồ ly tinh mặt dày đó….
33 Diệp Minh nhắm mắt lại, hít sâu một hơi rồi nói: “Anh biết tin tức ngày hôm đó là do Phương Nghiên sai người làm, là cô ta sai thuỷ quân tung tin đó lên Weibo để bôi xấu em.
34 Tô Lê nghe giọng nói cũng biết được ý tứ của anh nên “ừ” một tiếng, sau đó cô tiện tay cởi bỏ áp khoác, nhẹ giọng nói: “Hôm nay Diệp gia nhị thiếu gia có đến tìm em.
35 6635.
Giang Thần Hy đã nghe những lời nói đó, ngước nhìn anh,” Thỏa thuận trước hôn nhân?”
Trần Cảnh Niên nói:” ừm dừng, lão gia nhà cậu gọi người đưa đến, chiều nay tôi gặp ông ấy, là ông ấy bảo tôi đưa đến cho cậu.
36 Tô Lê che trán và nhìn sang Giang Thần Hy đang lái xe bên cạnh.
Chỉ thấy sắc mặt của Giang Thần Hy rất khó coi, cuối cùng anh trầm giọng và nói:" Được, tôi lập tức qua đó.
37 "Được rồi, em nằm yên đi, còn cảm thấy chóng mặt không?" Giang Hy Thần dịu giọng hỏi cô.
Giang Tiểu Ngữ nhìn anh, cười nói:" Được rồi anh, em không sao.
38 Tô Lê bước lên nhìn kỹ một lát, sau khi thấy không có việc gì thì mới thở phào một hơi, đánh vào ngực anh một cái, suýt chút nữa thì bị làm cho tức đến phát khóc, đôi mắt phiếm hồng xông đến mắng Trần Miễn:"Cậu không muốn sống sao? Có phải cậu cảm thấy mạng của mình quá dài không? Có phải cậu uống rượu không? Hay là vượt quá tốc độ?"
Vị cảnh sát giao thông bên cạnh mấy lần định xen ngang nhưng không được.
39 Mỗi người một bát mì nhưng Trần Miễn không ăn, chỉ ngồi nhìn Tô Lê đang cắm cúi ăn ngon lành, gọi nhẹ một tiếng, anh gắp quả trứng trong bát mì của mình bỏ sang bát cô, nói: “Người bên Giang gia đối xử với em thế nào?”
Tô Lê ngước lên nhìn anh, sau đó cười nói: “ vẫn tốt mà, chỉ là ăn cơm cùng với nhau thôi, sao nào? Lẽ nào anh lo lắng em không lo được sao?”
Trần Miễn nói: “ Lát nữa ăn xong thì em về sớm chút đi, có cần anh đưa em về không?”
Tô Lê nhìn anh, nói: “ Sao vậy? Anh đang đuổi em à?”
Trần Miễn đương nhiên không phải ngụ ý như thế này, anh nhìn cô, nói: “ Anh là muốn tốt cho em, sắp thành người có gia đình rồi, còn suốt ngày quanh quẩn bên người đàn ông độc thân chưa có gia đình, còn ra gì nữa không?”
Tô Lê nhìn anh, bĩu môi nói: “ Bọn họ nhìn nhận như thế nào là việc của bọn họ, em không hổ thẹn với lòng mình là được.
40 Lúc trong nhà hàng ăn, Giang Thần Hy ngồi trầm ngâm một lúc bên đối diện rồi hỏi: “ Chuyện hôm qua, em không định hỏi qua sao?”
Tô Lê chớp mắt cười nói: “ không cần thiết phải hỏi gì cả, em nghĩ anh cũng sẽ giải thích với người lớn bên nhà anh nguyên nhân vì sao hôm qua không đi, những chuyện này em nghĩ em không cần phải lo.