261 Sắc mặt Hạc tái mét. Đối với Hạc trước giờ vốn tao nhã mà nói, biểu tình như vậy tuyệt đối hiếm thấy. Dù là kẻ vô tâm như Lăng Húc, thời điểm này cũng hoàn toàn câm nín mà ôm ngân thương, ngồi trên Hỏa Liệt Điểu kiểu không liên quan tới ta.
262 Lão giả phát ra khí tức vô cùng mênh mông bao phủ mọi người. Một tiếng hừ lạnh vang lên, ngay sau đó, một thân ảnh cao lớn chắn trước mặt Đường Thiên, là Đường Nhất.
263 Đường Thiên cưỡi ngựa cũng chẳng giỏi giang gì, hắn làm chỉ là không té khỏi ngựa. Có điều đây là chiến mã đã huấn luyện kỹ, tốc độc như gió. Khi Tân Lập nhìn thấy Đường Thiên dẫn Hỏa Mã Nhĩ và hơn hai mươi người, cứ như vậy mà lao lên, hắn đã để ý nhưng… Ngu ngốc! Thiên Bảng Võ Giả thì sao nào? Năm trăm người tinh nhuệ hắn mang đến, Võ Giả Thiên Lộ đã hơn bảy mươi.
264 Trong chiến đấu, Đường Thiên chẳng hề ngốc dù chỉ một chút. Ngay từ đầu, mục tiêu của hắn chính là Tân Lập. Dù cho hắn có trâu bò thế nào đi nữa cũng không thể giết sạch năm trăm người.
265 Mười đốm sáng xinh đẹp vô hại chui vào cơ thể mười tên thiết vệ sa kỵ. Yên tĩnh, ánh mắt kinh sợ, tất cả động tác đều ngừng lại, không một âm thanh nào, giống như là một bức tranh.
266
267
268
269
270
271
272
273
274
275
276
277
278
279
280