201 "Em là bà mai sao?" Giang Triết không khỏi châm chọc. Không nên so đo với anh, không cần tính toán với anh. . . . . . . . Giang Thiến âm thầm tự nhủ trong lòng mình hết lần này đến lần khác không nên tính toán với anh.
202 Thời điểm vết thương ở chân của Giang Triết gần khôi phục thì bụng Giang Thiến cũng đã lớn hơn. Giang Triết càng không dám tới Minh Đế làm việc, nhìn Giang Thiến khe khẽ đi đi lại lại trước mặt mình, anh khẩn trương vô cùng, mỗi ngày đều canh chừng cô thật cần thẩn, chỉ sợ cô không cẩn thận sẽ bị trượt chân.
203 Ánh mắt âm u chỉ chợt lóe lên trong nháy mắt rồi tắt, nhanh chóng khôi phục lại bình tĩnh, nếu như không nhìn kỹ căn bản sẽ không phát hiện ra. "Tiểu thư, xin hỏi cô có cần bộ quần áo này nữa không?"Sau lưng, nhân viên bán hàng nhìn món đồ đã bị Đỗ Hân Lệ vo thành một cục, giá cũng không hề rẻ, không khỏi âm thầm hít một hơi, vội vàng bước đến hỏi thăm.
204 Nghe cô nói như vậy, Giang Triết dở khóc dở cười, có phải người mang thai đều nhạy cảm nên mới suy nghĩ nhiều như vậy. Ngón tay của anh ở trên bàn tay cô không ngừng vẽ vòng.
205 "Hơn nữa nhiều người như vậy, không khí không trong lành, bất luận đối với em hay là Bảo Bảo đều không tốt. "Giang Triết tiếp tục giải thích. Giang Thiến từ trước đến giờ đều là người thấu tình đạt lý, nhìn dòng người không ngừng lưu động trước mặt, mà càng ngày cnagf nhiều hơn, rốt cuộc gật đầu một cái, đồng ý quay về.
206 Bên kia nhận máy rất nhanh, nói cho anh biết cô vẫn rất tốt. Lúc này Giang Triết mới từ từ để máy xuống, sau đó quay đầu tiếp tục thảo luận cùng người bên cạnh.
207 Giang Thiến cùng người như vậy so sức lực, căn bản không có bất kỳ phần thắng nào. Cuối cùng đầu óc Giang Thiến cũng tỉnh táo lại, tay của cô giơ được một nửa vội vàng rụt lại, sau đó nghĩ nên gọi điện thoại cho Giang Triết.
208 Nghĩ tới đây, Giang Triết không khỏi xoay người. Đúng lúc ấy thì, trước mặt đột nhiên truyền đến tiếng kinh hô, Giang Triết quay đầu, nhìn người trước mặt từ từ ngã xuống, anh cảm thấy trái tim mình bị ai đó hung hăng bóp nghẹn.
209 Giang Triết không biết nên làm thế nào mới tốt, anh cần thân dỗ dành Thiến Nhi trong ngực, sau cùng ngồi xổm xuống, bế ngang cô lên. Chỉ là, sau khi Thiến Nhi mang thai, có một điều rất tốt, mặc dù nhìn cô không phải dạng người mập, nhưng sức nặng cũng không nhẹ.
210 Giang Triết mang Giang Thiến đi đường dành riêng cho người đi bộ. Thật ra theo ý nghĩ của anh, cũng có thể không đi, làm cho những người đó vẫn đứng ở nơi đó, ai bảo những người đó ở giữa làm tổn thương Thiến Nhi của anh, ai bảo những người đó thời điểm Thiến Nhi của anh bị người ta khi dễ không có đứng ra giúp đỡ? Đây là trừng phạt bọn họ.
211 Giang Triết hướng về phía Giang Thiến cười dịu dàng, thu hồi hết tất cả tàn nhẫn trong mắt, thời điểm đối mặt với Thiến Nhi, trên mặt anh lưu lại vĩnh viễn là dịu dàng.
212 "Tổng giám đốc, anh có thể kiên quyết trừng phạt bọn họ, nhưng chỉ xin anh có thể cho bọn họ ở lại. "Giang Triết yên lặng cúp điện thoại. Hôm nay chuyện của Thiến Nhi là một hồi chuông báo động, nhắc nhở anh, Thiến Nhi không an toàn, anh cần gấp chính là người, những người đó cho dù phạm sai lầm, anh cũng chỉ có thể giữ lại bọn họ, nhưng trừng phạt đương nhiên là khó tránh khỏi.
213 Mấy tiếng sau, bên kia truyền đến tin tức, không nhìn thấy người, nhưng đã tra được vị trí của người phụ nữ đó. Giang Triết vẫn chờ tin tức, trong mấy tiếng này, dường như anh đứng ngồi không yên.
214 "Tôi, tôi không biết. "Người phụ nữ sợ hãi lắc đầu, vội vàng lui về phía sau. Giang Triết hít thở thật sâu, lại hít thở. "Người tới tìm cô là ai?""Tôi không biết.
215 Thời điểm một ngày mới đến, dường như Giang Thiến đã quên chuyện tối ngày hôm qua, chỉ là tinh thần của cô không tốt. Giang Triết gọi điện thoại cho bác sĩ Phùng, miêu tả cặn cẽ tình trạng của Giang Thiến.
216 Giang Thiến gật đầu, sau đó lau khô nước mắt, ngẩng đầu nhìn anh. "Anh, em đồng ý với anh. "Đồng ý với anh, từ nay về sau sẽ quên đi toàn bộ chuyện từng bị tổn thương thật sâu, đồng ý với anh từ nay về sau trở nên dũng cảm.
217 Vẫn còn nhớ rõ lúc trước mình đối với những lời này cũng không hiểu được, cho nên vẫn dùng vẻ mặt nghi hoặc nhìn cha. Cha chỉ trầm mặc không nói, thật lâu sau, ông mới từ trong ngăn kéo của mình lấy ra một cái chìa khóa.
218 Không trách được lần đầu tiên gặp, cái cô gái Tần Trà kia dùng ánh mắt nghi hoặc nhìn anh, nhưng lập tức sảng khoái đồng ý. Sau nhiều lần, anh đều tiếp xúc qua Tần Trà, cô bé này là ánh mặt trời quang đãng, mỗi lần giao dự án cho bọn họ thiết kế đều xuất sắc.
219 " Tổng giám đốc Giang, là tôi không tốt, là tôi không có đầu óc, tất cả mọi chuyện là tôi làm sai, hiện tại chỉ hy vọng anh có thể lưu lại cho tôi một con đường sống.
220 Giang Triết dừng bước, ánh mắt thâm thúy nhìn chằm chằm vào Đỗ Hân Lệ. "Cô rốt cuộc muốn nói cái gì? Cô rốt cuộc muốn tôi buông tha cái gì?"Tay nắm thật chặt bên người, trên trán đã lộ gân xanh.
Thể loại: Ngôn Tình, Xuyên Không, Huyền Huyễn
Số chương: 50