161 Ánh mắt Giang Triết dần dần mù sương , liếc mắt nhìn Lý Thanh Hàng, rốt cuộc chậm chạp mở miệng. "Có lẽ tôi sẽ đính hôn với Đỗ Hân Lệ. "Cái chén trong tay thiếu chút nữa rơi xuống bạn.
162 Ngày thứ hai, sau buổi chiều hôm Lý Thanh Hàng uống rượu cùng Giang Triết thì Giang Thiến biết tin Giang Triết muốn đính hôn. Quả thực, những tia nắng lúc trời chiều kia rất đẹp, chiếu lên người rất ấm áp, làm cho trái tim người ta thật là bình lặng.
163 Mới vừa nhận được điện thoại của nhân viên lễ tân, cô còn chưa kịp vào thông báo, liền vội vàng chạy tới chỗ này, nhưng mà cô biết chắc Tổng giám đốc vẫn đợi ở bên trong tới tận trưa, nói là muốn cùng Đỗ quản lý thương lượng chuyện gì.
164 Sắc mặt Đỗ Hân Lệ hơi khó coi. Cô ta cắn chặt răng, nếu như không phải Giang Triết đang ở chỗ này, cô ta nhất định phải hung hăng châm biếm Giang Thiến một phen.
165 Trong mắt Giang Thiến đã có chút tức giận, anh, tại sao nhất định phải làm như vậy? Tại sao nhất định phải khiến em tổn thương chồng chất tổn thương, như vậy anh mới hài lòng sao?Anh dù thế nào cũng phải dùng tình cảm ngọt ngào giữa hai người đâm vào tim em sao? Làm cho trái tim em đau đớn tột đỉnh anh mới vừa lòng sao?"Được.
166 Trong văn phòng Giang Triết, cánh cửa kia bị người dùng lực lớn đóng sầm lại, tất cả mọi thứ trên bàn làm việc đều bị hất tung xuống đất. Rõ ràng. . .
167 Editor: June_duahauGiọng điệu lạnh nhạt, lại vẫn không ngẩng đầu, không biết đang ngồi đây vẽ cái gì ở trên bàn. Lý Thanh Hàng có chút thất vọng, thật ra chính anh cũng biết muốn làm cho Giang Thiến tự mình nói ra vui buồn trong lòng cô, quả thực còn khó hơn lên trời, nhưng mà, mặc kệ thế nào, anh đều nguyện ý thử một lần.
168 Editor: June_duahauĐỗ Hân Lệ vừa nói vừa gắp một chút thức ăn, sau đó định đưa tới miệng Giang Triết. Động tác trên tay Giang Thiến ngừng lại, nhìn Giang Triết, thấy anh há miệng ra, sau đó bắt đầu ăn thức ăn Đỗ Hân Lệ gắp cho.
169 "Đỗ Hân Lệ, lời này tôi sẽ không nói lần thứ hai. "Giang Triết nói xong, ánh mắt đột nhiên nhìn trước mặt, sau đó không nói thêm gì nữa. Đỗ Hân Lệ theo ánh mắt của anh nhìn lên, chỉ thấy Giang Thiến và Lý Thanh Hàng đang chậm rãi đi qua trước mặt xe của Giang Triết.
170 Đè nén những suy nghĩ hỗn loạn trong tâm trí kia xuống, cứ đồng ý như vậy, thậm chí ngay cả cô cũng cảm thấy khinh bỉ chính mình, nhưng mà cô còn có biện pháp gì sao, đời này của cô có lẽ đều bị hủy trong tay người đàn ông tên là Giang Triết rồi.
171 "Sau này chuyện của cô ấy toàn bộ giao cho cô phụ trách. . . "Giang Triết chậm rãi mở mắt, suy nghĩ một chút, lời phía sau không biết phải nói ra như thế nào.
172 Giang Thiến, xin hãy tha thứ cho anh, sau này anh không thể cùng em đi chung một con đường nữa. Ngày đó, Giang Triết tự nhốt mình suốt một ngày, đến lúc xế chiều, thư ký Lâm luôn làm đúng phận sự thật sự không nhịn được nữa, thay anh gọi một phần thức ăn bên ngoài sau đó liều chết mang vào.
173 "Nếu như không muốn , cũng không cần miễn cưỡng. "Vừa nói một câu như thế, bên trong lại hàm chứa bao nhiêu ý tứ. Đỗ Hân Lệ hít mũi một cái, ngăn dòng nước mắt lại.
174 Giang Triết cầm điện thoại di động mãi cho đến cửa cầu thang, lúc này mới nhấn nút nghe điện thoại. "Thiến Nhi. "Là điện thoại của Giang Thiến, số điện thoại này chỉ có mình Giang Thiến biết, vì cô mà luôn mở máy hai mươi bốn giờ.
175 Giang Triết cũng không khác gì, anh một mặt phải chịu đựng nỗi đau thấu xương khi mất đi ba mẹ, một mặt vừa phải an ủi Giang Thiến. Trên thực tế, quãng thời gian đó là thời kỳ tối tăm nhất của Giang Triết.
176 Cô lập tức nhớ tới chuyện xảy ra đêm hôm đó. Buổi sáng hôm sau lúc cô tỉnh lại, Giang Triết đã chuẩn bị giúp cô một hộp thuốc để trên tủ đầu giường. Nhưng mà, ngày hôm đó tâm tư của cô căn bản không có để ý tới phương diện kia.
177 Trời cao quả là có mắt hơn người, tinh tường nhìn thấu tất cả, biết cô và Giang Triết loạn luân, cho nên mới không chịu bỏ qua cho cô đúng không?Bác sĩ vẫn còn đang dặn dò thêm vài điều gì đó, nhưng mà Giang Thiến đã không còn nghe lọt được gì nữa rồi, trong đầu luôn chỉ có mấy chữ, mang thai, cô mang thai.
178 Giang Thiến chưa từng khóc như vậy. Anh thậm chí có chút luống cuống tay chân, giờ phút này hi vọng lớn nhất của anh là không muốn Giang Thiến khóc nữa.
179 Sau cùng, khi Giang Thiến khóc đến mệt, cô đứng lên, xoay người đối mặt với Giang Triết. Cô đưa hai tay lên, chậm rãi sờ lên mặt Giang Triết. "Anh, em đồng ý.
180 Giang Thiến vươn tay lên, chậm rãi vuốt ve bụng mình, một cái lại một cái. Chưa từng có đêm nào ngủ yên bình như hôm nay, mặc dù cô không có ăn cơm. Giang Triết trở lại biệt thự, trong biệt thự ngọn lửa sáng rực, dù như vậy, nhưng vẫn không sưởi ấm được trái tim anh.