121
122
123
124
125
126 "Các anh thật khốn khiếp, Giang Triết anh ỷ thế hiếp người anh lấy nhiều khi ít, Giang Triết, một đám đàn ông các anh khi dễ một cô gái yếu đuối, anh coi là cái gì?"Mặt Lục Không Cách gần như văn vẹo, cô gần như bị bệnh tâm thần lớn tiếng hô.
127 Lúc đầu, Giang Triết nghĩ cứ như vậy đi, không nhìn tới cô, nhưng mà, sau khi phát hiện ra sự thật lại không khống chế được mình, dường như sau khi dời khỏi cô, suy nghĩ cũng không còn là của mình nữa.
128 Giang Triết vươn tay, ngón tay ở trên mặt Giang Thiến lướt qua lại, làn da nhẵn nhụi như vậy, mỗi lần đều khiến người ta không nhịn được mà vút ve. Chẳng qua điều bản thân muốn nhất lúc này chính là thích cô có thể ngồi dậy, sau đó mỉm cười với mình.
129 Editor: June_duahauSau khi đã đổi cô sang phòng mới, tất cả vật dụng hàng ngày bên trong đều do anh chỉ định nhãn hiệu, vẫn giống nhau như cũ sữa tắm, dầu gội đầu…Tất cả đều cùng một loại, đều giống loại anh dùng.
130 Cho tới khi đến mép giường, cẩn thận từng li từng tí đặt Giang Thiến trên giường, tựa như trên tay là đồ sứ, bình thường không cẩn thận sẽ làm vỡ. Ngồi ở mép giường, bàn tay thật dày bao trọn tay Giang Thiến, tới khi bàn tay kia trở nên ấm áp, mới đặt nó vào.
131 Lúc Giang Thiến tỉnh lại, tứ phía đã là hoàng hôn rồi. Trong góc phòng bệnh hé ra một ngọn đèn nhỏ màu cam, ánh sáng nhu hòa gõ trên lưng Giang Triết, tạo thành một vòng ánh sáng nhàn nhạt.
132 Editor: June_duahauĂn xong nửa chén cháo, nhìn sắc mặt Giang Thiến khẽ trở nên hồng nhuận, Giang Triết cuối cùng cũng yên lòng được một chút, nhìn cô bây giờ vẫn còn yếu, vì vậy giục cô đi ngủ sớm một chút.
133 Tất cả mọi người đều nơm nớp lo sợ đi chuẩn bị, thật ra thì phẫu thuật ruột thừa chỉ là một giải phẫu đơn giản, bất kỳ một bác sỹ ngoại khoa nào cũng biết, bất kỳ một bác sỹ ngoại khoa nào cũng bắt đầu bằng việc phẫu thuật ruột thừa.
134 Đầu của viện trưởng từng chút từng chút một lui trở về, hận không tìm được một cái lỗ để chui vào, cứ như vậy mà giấu đi mình, dù sao như vậy cũng tốt hơn ở dưới ánh mắt lạnh buốt như thế, bị lăng trì từng chút một.
135 Editor: June_duahauChẳng qua là nhiều người như vậy, lại yên tĩnh đến đáng sợ, thậm chí ngay cả tiếng hít thở của nhau đều có thể nghe thấy rõ ràng. Ai dám phát ra âm thanh, cậu thử xem?Cái đó, ánh mắt của tổng giám đốc vẫn lạnh đến đáng sợ, nếu như không muốn, người nào không cần cái cổ liền đầu nữa, vậy cũng có thể thử một lần xem.
136 “Tại sao không cẩn thận như vậy? Làm ình ngã bệnh nằm viện? Chẳng lẽ em không biết anh sẽ lo lắng sao?”. Trên trán Giang Thiến lộ ra mấy vạch đen, lời như vậy nói có bao nhiêu mập mờ thì có bấy nhiêu mập mờ.
137 Khi Lý Thanh Hàng tới lần thứ hai, Giang Thiến vừa lúc tỉnh ngủ. Anh trai vừa mới về nhà, kể từ khi cha mẹ rời đi, trên cái thế giới này cũng chỉ có cô và anh sống nương tựa lẫn nhau.
138 Editor: June_duahauGiang Triết cuối cùng cũng đặt tay lên nắm đấm cửa, ngay lúc xoay tay mở cửa ra, trái tim bỗng hung hăng nhói đau như vậy. “Anh, anh đến rồi.
139 Editor: Jun_duahauGiang Thiến những tưởng là Giang Triết nhất định sẽ không đồng ý, dù sao trong mắt Giang Triết cũng không ưa gì Lý Thang Hàng. Không nghĩ tới Giang Triết kại thản nhiên nói: "Khổ cực rồi.
140 Giang Thiến vốn vẫn muốn, nếu Giang Triết đến, mình tuyệt không tha thứ cho anh, tuyệt đối không nói với anh một câu nào, nhưng mà, khi nhìn thấy gương mặt mệt mỏi của anh, tất cả lời nói đều nuốt vào trong bụng.