221 "Nói như vậy, tôi và cô đồng bệnh tương liên rồi. "Giang Triết khẽ cười, ngay cả mình cũng không ý thức được thời điểm mình nói ra những lời này có chứa một chút mập mờ.
222 Cuối cùng Tần Trà cũng không có thuyết phục Giang Triết cùng mình đi đua xe, nhưng là bởi vì Giang Triết nói muốn mời cô ăn một bữa cơm coi như là tỏ lòng biết ơn, lập tức cô lại vui vẻ đứng lên, lập tức lấy từ trong túi của mình ra một tờ giấy.
223 Ngày đó hai người ăn đến mức hận không thể ôm bụng về nhà. Từ trước Giang Triết không có ăn được hết sức như thế. Bình thường anh cũng thường xuyên xã giao, nhưng bình thường đều là trên phương diện làm ăn, quay đi quay lại đều là nhà hàng lớn thanh danh vang dội.
224 Tần Trà che dấu mất mát trong lòng, sau đó ngồi vào chỗ ngồi phía sau. Thật ra thì đối với Giang Triết, cô cũng sớm biết. Ước nguyện ban đầu của chú Giang khi tạo dựng cái công ty đó chỉ vì cũng là người giống như cha cô.
225 Giang Triết trở lại phòng làm việc, nhớ tới chuyện nửa giờ trước, đột nhiên cảm thấy có chút hoang đường. Những năm nay, phụ nữ bên cạnh anh không ít.
226 "Nhưng, anh có biết đó em là đùa với anh. "Nước mắt Giang Thiến cứ như vậy lộp độp rơi xuống. "Đứa ngốc, anh biết rõ, em vừa nói rồi. "Giang Triết khẽ cười, sau đó dùng tay nâng cằm Giang Thiến lên.
227 Dường như cả người Giang Triết nín hết sức lực, nghĩ tới lần sau nếu Tần Trà có việc tìm tới, mình nhất định cho thư ký hoặc là người khác đi làm. Anh cũng nghĩ tới, chỉ là bởi vì sức cuốn hút của cô bé kia quá mạnh mẽ, mình bất tri bất giác liền theo ý nghĩ của cô.
228 Giang Triết mỉm cười phất tay, rốt cuộc khó có được một ngày thư ký của anh thông suốt, đây cũng là một chuyện tốt. Lâm Mẫn thẹn thùng cúi đầu, trong lòng lại như trút được gánh nặng.
229 Cũng chính một khắc kia, trong lòng của cô dâng lên nỗi oán hận thật sâu.
Nếu không muốn để cho mình đi, tại sao còn phải gật đầu, thế này chẳng phải được coi là nhục nhã mình sao?
Nếu không phải là do anh gật đầu, Lâm Mẫn làm sao có thể nói ra những lời như vậy?
Chỉ là lời nói như vậy cũng chỉ có thể giấu thật sâu ở trong lòng mình.
230 Ngày đó hai người tịnh dưỡng kết quả là Giang Triết bị Lâm Bân hung hăng mắng một trận.
Trước nay Giang Triết chưa từng bị người khác mắng qua như vậy, cũng chỉ có Lâm Bân dám gầm lên với anh, người này rốt cuộc không cần cái chân.
231 “Giang Triết, dù sao em cũng là một người mang thai, sao anh lại nhẫn tâm sai khiến một người mang thai phục vụ anh như vậy?”
Cuối cùng Giang Thiến nổi giận, sau đó quyết định không để đến người đàn ông vô lại trước mặt này nữa, nếu như mình không cho anh ăn, chẳng lẽ anh sẽ đói chết hay sao?
“Vợ, vợ đừng tức giận.
232 Chuyện kể rằng sau khi Lý Thanh Hàng đã hoàn thành nhiệm vụ từ nước ngoài trở về, không nghĩ tới tất cả đã thay đổi.
Anh ta vốn muốn mượn tiếp nhận công ty của dòng họ, sau đó cùng Giang Thiến bắt đầu cuộc sống mới.
233 "Muốn đi gặp một người bạn. "
"Bạn nào?"
Vừa rồi hình như mình nghe được từ trong ống nghe truyền tới là giọng của một người đàn ông.
Thiến Nhi không quen biết nhiều người, nhìn đi nhìn lại cũng chỉ có vài người thôi, mà đàn ông đã ít lại càng ít.
234 Lúc Giang đến Starbucks, Lý Thanh Hàng đã đến rồi.
Dù bên cạnh đều là ánh nhìn mê muội!
Nhưng, người con trai có gương mặt yêu mị ngay cả một cử chỉ dư thừa anh cũng không nhìn cô bé đó, ánh mắt lấp lánh không chớp nhìn chằm chằm cửa.
235 Nụ cười đong đầy hạnh phúc như vậy, sáng loáng, lập tức làm bỏng ánh mắt của Lý Thanh Hàng, làm cho anh không dám ngẩng đầu nhìn cô.
Bốn phía là tiếng nhạc ru dương, hai người yên lặng đến nỗi có chút đáng sợ, cũng may lúc này phục vụ bê đồ uống hai người vừa gọi lên.
236 "Anh".
Bên tai đột nhiên vang lên giọng nói của Lý Thanh Yểu.
Giang Thiến ngẩng đầu lên, đứng bên cạnh cô là người đẹp trai tuấn tú, người đàn ông này mình rất quen thuộc, thế giới này thật đúng là kỳ diệu, quanh đi quẩn lại đều là người mình quen biết.
237 Edit: hochi
Cô bé trước mắt này tuy dung mạo không thuộc loại quá xinh đẹp, nhưng lại rất có phong cách, hơn nữa nhìn rồi không dằn lòng được.
Những điều này đều không phải là chủ yếu, chủ yếu nhất là từ ánh mắt của Tần Trà cô hiểu được một phần tâm tư.
238 Edit: hochi
Trong xe dưới lầu, Giang Thiến rúc vào bên người Giang Triết.
"Người kia là ai vậy?"
Muốn giả giọng như đang vô cùng bình tĩnh, nhưng cô lại phát hiện mình không bình tĩnh được.
239 Edit: hochi
Tần Trà chỉ cảm thấy một khắc kia lòng mình như bị sấm rền đánh trúng.
Trong nháy mắt, cô ta đứng đực tại chỗ, một câu cũng nói không nên lời.
240 Edit: hochi
Tần Trà biết Giang Triết đang gọi điện thoại cho Giang Thiến, cô ta cảm thấy không sao cả.
Cô ta biết cần có một quá trình lâu dài, quá trình này thậm chí rất gian nan, nhưng chỉ cần có hi vọng, cô ta sẽ cố gắng thử một lần, dù kết cục là đi đến đường cùng đi chăng nữa.