61 Mặt Lâm-Ngu-Dương vặn vẹo tiếp nhận Trúc cơ đan hầu bàn đưa tới, sau đó tha thiết mong chờ nhìn Mạc Trạch đem một ngàn miếng linh thạch đưa đi.
Tim đang chảy máu, rất con mẹ nó đau!
Mạc Trạch săn sóc đem đan dược cất vào túi trữ vật của áo lót nhà hắn, nhẹ giọng nói: “Đây là linh thạch sáng sớm chi từ tổng quản kia.
62 Lâm Sơ Dương vừa đi vừa mặt không biểu tình nắm chặt tay buông ra rồi lại nắm chặt tay, đừng tưởng rằng cậu sốt ruột, kỳ thực tên tiểu nhân trong lòng cậu đã hưng phấn bắt đầu nhảy điệu clacket.
63 Lâm Sơ Dương thuần túy là tìm lời cố ý bôi đen tình địch cũ, nói ra ngay cả chính cậu cũng có chút không tin, nhưng dưới cái nhìn của Mạc Trạch, sư huynh là đang quan tâm hắn đó quan tâm hắn đó vẫn là quan tâm hắn đó, có điều chuyện ma giới xác thực nên kết thúc, đã hơn ba tháng rồi, thật sự là lãng phí thời gian.
64 Trong điện nghị sự Ma cung, một đám nhân vật loạn thất bát tao nào là quan viên đại nhân trưởng lão có liên quan đang thảo luận đem nhân khẩu phát triển ra nhân giới hay là yêu giới, nói cách khác chính là nên tấn công nhân giới hay là yêu giới, mạnh mẽ đem điện nghị sự nghiêm túc ồn ào thành cái chợ.
65 Bất luận nội tâm Mạc Trạch cảm khái thế nào, cuối cùng vẫn là thận trọng thu tờ giấy kia, sau đó túm áo lót của mình trở lại tẩm điện đem tất cả âm mưu cùng an bài nói một lần.
66 Mạc Trạch nhìn đại quân tiến lên, trong lòng vô cùng… khó chịu.
Lúc áo lót nhà hắn rời đi quả quyết như vậy, ngay cả đầu cũng không quay lại một chút, có phải là chỉ cần rời khỏi hắn thì cứ như vậy không thể chờ đợi được nữa không?
Vốn dĩ giết Tuyết Dao xong hắn muốn tùy ý tìm một thuộc hạ đảm nhiệm, dù sao thì hắn có không dưới một trăm loại phương pháp đem người ngụy trang thành yêu tinh ba ngày, còn sau đó sống hay chết… Là một thuộc hạ tốt, không phải nên chết vì chủ tử sao?
Cố tình áo lót nhà hắn tựa như nhìn thấu hắn vậy, vẫn cứ nhận lấy chuyện này.
67 Ngày hôm sau, lúc Lâm Sơ Dương mở mắt cảm giác cơ nhục cốt cách cả người đều giống như gầy dựng lại, đau đớn mệt mỏi đau đớn mệt mỏi, quay đầu nhìn nhìn bên cạnh, Mạc Trạch quả nhiên biến mất.
68 « Vô cực chí tôn » là một quyển tu chân sảng văn, cho dù nhân vật chính trọng sinh ngăn chặn em gái trực tiếp giảo cơ thì cũng không thay đổi được sự thật đây là một bản sảng văn điển hình.
69 Lâm Sơ Dương cảm thấy cậu cần lẳng lặng, sau đó suy nghĩ kỹ một chút.
Đầu tiên là tối hôm qua Đại hoàng tử đánh lén, tiếp theo, Yêu vương chết rồi, cuối cùng…
Cậu còn chưa nghĩ ra, bên ngoài đã có tiểu yêu tinh hoan hô: “Ma tộc lui binh rồi!”
Lui, lui binh?
Thế giới này đến tột cùng làm sao vậy?
Mạc Trạch tên khốn kiếp anh mau tới giải thích nghi hoặc cho ông đi a a a!
Cậu rít gào ở trong lòng xong, vừa nghiêng đầu, liền đối diện với đôi mắt đào hoa trên gương mặt yêu tinh sau khi dịch dung của Mạc Trạch.
70 Mạc Trạch đối diện ánh mắt Lâm Sơ Dương, lập tức rõ ràng ý của đối phương, ôn nhu nói: “Sư huynh không cần lo lắng, hai vị này đều là người một nhà, sẽ không đem lời của chúng ta truyền ra.
71 Căn cứ vào giới thiệu của chủ trì, em gái này đến từ Viêm Tuyền sơn, là một loại cá rất hiếm hoi sinh sống trong dung nham.
Ghi chú: đặc sản yêu giới.
72 Mạc Trạch an ủi hôn trán Lâm Sơ Dương: “Sư huynh hôm nay vất vả rồi, đi nghỉ ngơi một chút đi. ”
Có lẽ vì chuyện gặp phải hơi nhiều, Lâm Sơ Dương nghe Mạc Trạch nói còn thật sự cảm thấy hơi buồn ngủ, nằm lên giường là ngủ luôn…
Hai ngày sau đó, Mạc Trạch lại khôi phục giống như lúc ở ma giới đi sớm về trễ không bắt được bóng người.
73 Chuyện gì xảy ra?
Không có ai trả lời vấn đề này, Mạc Trạch chỉ có thể lẳng lặng nhìn cái quần lót kia, không biết nên dùng biểu tình cùng tâm tình gì để đối mặt.
74 Ánh mắt Mạc Trạch lóe lên một tia sát ý, nụ cười trên mặt càng thêm thân thiết, đứng dậy dặn dò thuộc hạ một lần nữa pha bình trà nóng, sau khi trở lại mới nói: “Không bằng thần nữ nói tường tận với ta.
75 Biểu tình của Mạc Trạch rất thuần lương, hai mắt không ngừng truyền đạt —— sư huynh nói cái gì vậy sao ta lại nghe không hiểu…
Lâm Sơ Dương sâu sắc hít một hơi, tốt thôi, giữa tình nhân chung quy phải có chút tình thú mà, cậu liền diễn một phen đại sói hoang dụ dỗ tiểu bạch thỏ, kỳ thực cũng không là gì.
76 Lần này đường sá trong khe nứt không gian còn xa hơn gấp hai lần so với hai lần trước gộp lại, hai người đi ước chừng non nửa tháng mới coi như đi ra ngoài, đi đến một mảnh địa phương mênh mông trắng xóa.
77 Lâm Sơ Dương chỉ dựa vào việc mượn hào quang nhân vật chính cùng với nhóm em gái hậu cung ban đầu trả giá liền dễ dàng thành… thần, cảm giác hơi có chút quái dị, có điều thành thì thành, cậu hưởng thụ cho tốt cuộc sống làm thần tiên là được.
78 Kỳ thực âm thanh của Mạc Trạch rất ôn nhu, nhưng Lâm Sơ Dương theo thói quen toàn thân cứng đờ, trong đầu cũng chỉ còn lại một suy nghĩ.
Con mọe nó, nam chính sắp sửa hắc hóa!
Cái này tuyệt đối không được
Sẽ bị thiên lôi đánh không chết tử tế xương cốt cũng không còn có được không!
Cái này nhất định phải dỗ một chút… Nhưng móe nó rốt cuộc phải dỗ thế nào hả!
Lâm Sơ Dương cảm thấy số tế bào não không nhiều lắm của mình đã chết gần hết rồi, dứt khoát quay đầu, hôn lên môi Mạc Trạch.
79 Mạc Trạch nói ra hai chữ ảo cảnh kia liền như hạ xuống một đạo thiên lôi, trong nháy mắt liền bổ Lâm Sơ Dương tỉnh lại.
Đương nhiên, đây không phải là tỉnh trong ảo cảnh, mà là chân chính tỉnh lại, sau khi cậu đã đem toàn bộ gốc gác của mình bán đi…
Đây cũng thật là một chuyện xưa bi thương, mẹ nó thật muốn đem tường trực tiếp cào xuyên a a a!
Rất nhanh, Mạc Trạch cũng tỉnh, hắn trừng mắt nhìn, tràn đầy thoả mãn ôm lấy Lâm Sơ Dương, cọ cọ trên gò má của đối phương, “Sư huynh, ta rất sung sướng, ngươi thế nào?”
Lâm Sơ Dương sờ sờ cái eo cảm thấy hơi đau nhức, cậu chỉ cảm thấy thật là khổ bức, lại thêm mấy cái ảo cảnh như vậy nữa có phải là cậu sẽ đem loại gièm pha như tám tuổi đái dầm giá họa cho người khác nói ra toàn bộ không?
Tôn trọng giữa tình nhân đã nói đâu?
Làm nhân vật chính ghê gớm lắm à.
80 Boss phản diện trở thành pháo hôi lớn nhất, làm độc giả chân ái của « vô cực chí tôn », Lâm Sơ Dương gấp đến mức phải gọi là vò đầu bứt tai, cuối cùng không để ý cái eo nửa tàn phế của mình, ngoan cường bò khỏi giường ra ngoài tìm manh mối.