101 Trong lòng hai người đều có nghi vấn, rốt cuộc Miên Miên ở trước mặt Dung Triệt đã nói cái gì, để hắn mạo hiểm như vậy?Tiêu Nguyệt và Tuyết Hoa vừa đuổi kịp Hoàng đế, lại lập tức trở về Mộng Xuân Các.
102 “Dung Triệt là ca ca của ta, là người đã cứu ta” Nguyễn Miên Miên cũng không cam chịu yếu thế, nàng nổi giận, thật sự nổi giận, chén kia thuốc bị đổ kia, đi nấu lại cũng mất mấy canh giờ.
103 Đêm khuya, mọi thứ yên tĩnh, vạn vật chìm đắm trong bóng đêm. . . . . . Nguyễn Miên Miên thay đổi y phục dạ hành, thừa dịp bóng đêm bay qua một lại một nóc nhà, thẳng đến chỗ Dung Triệt, không gây ra một tiếng động.
104 Dung Triệt sửng sốt một chút, bỗng cười rộ lên, cười như bách hợp nở rộ, ngay cả trong mắt cũng tràn ngập ý cười. “Huynh cười cái gì?” Nguyễn Miên Miên buồn bực, nàng khó khắn lắm mới nói ra được một câu thổ lộ chính mình còn thấy kinh điển, Dung Triệt lại còn cười nàng.
105 “Sao nàng ngủ dậy muộn vậy? Tối hôm qua đi làm kẻ trộm sao?”Suy nghĩ của Nguyễn Miên Miên đột nhiên thanh tỉnh, bắt đầu giả bộ dụi mắt: “A, bây giờ là lúc nào, đã khuya sao?” Tiêu Nguyệt biết nàng sẽ dùng đến chiêu này, “Miên Nhi huynh sao vòng quanh mắt đen xì vậy, ngủ dậy muộn như vậy vẫn chưa đủ sao?” “A…có sao?” Nguyễn Miên Miên ôm Giấc mơ nhỏ bé lập tức nhảy xuống giường chạy đến trước gương xem.
106 Nói nhiều tất sẽ nói sai, Nguyễn Miên Miên càng nói càng loạn, bắt đầu chớp mắt rơi lệ “Ta rõ ràng nói ngươi là máy bay chiến đấu. . . . . . Ô ô. . . .
107 “Hắn thích. . . . . . Ha ha. . . . . . ” Nguyễn Miên Miên vịn cạnh bàn đứng lên, lung la lung lay đi đến bên cạnh Tiêu Nguyệt “Hắn thích. . . . . . Ngươi đợi ta thỏa mãn trước, rồi ta sẽ nói cho ngươi biết”Tiêu Nguyệt liếc trắng nàng một cái, nha đầu kia không phải say khướt rồi chứ, “Uống nhanh, uống xong thì nói cho ta biết, Dung Triệt thích ai?” Tiêu Nguyệt thúc giục không buông.
108 Tiêu Nguyệt than nhẹ một tiếng, ngồi ở mép giường, ngón tay thon dài khẽ vuốt tóc nàng, uồng rượu xong liền ngủ, thật đúng là bớt việc, kế hoạch lúc sáng toàn bộ không còn tí công dụng nào, còn bị nha đầu kia làm cho chết khiếp.
109 “Tiểu Miên Nhi vậy nàng nói làm sao bây giờ, hoa quả này đã được trộn với nhân thịt bánh, không thể tách ra…. ” Tiêu Nguyệt vui vẻ nhìn Nguyễn Miên Miên, nghĩ thầm, hãy phóng túng một lần đi, để đêm nay có thể ăn luôn con cừu nhỏ này, hãy phóng túng bản thân chơi trò chơi ấu trĩ mắc ói này một lần đi.
110 Khi Nguyễn Miên Miên tỉnh lại, mặt trời đã lên cao ba xào. Duỗi thắt lưng, toàn thân đặc biệt thư thái. Nhưng, vừa nhìn thấy cánh tay của mình, đột nhiên cảm thấy không thích hợp,sao không thấy quần áo? Lập tức xốc chăn lên nhìn trạng thái của mình.
111 Kiến thức thông thường nói cho hắn, đó chính là hôn ngân hơn nữa thời gian đúng là vào tối qua, Dung Triệt nhìn chằm chằm dấu vết trên cổ nàng, không thể di chuyển tầm mắt.
112 Gần nửa tháng sau, trọng tâm cuộc sống của Nguyễn Miên Miên đều đặt lên chuyện Dung Triệt dưỡng thương.
Nói đến lại thấy kỳ lạ, từ ngày đó Tiêu Nguyệt đột nhiên bắt đầu chuyển tính, không còn không có việc gì đến quấy rầy, càng không thể hiện quá mức ân cần như trước.
113 Ban đêm Nguyễn Miên Miên thông báo tin tức này cho Dung Triệt.
Thương thế của Dung Triệt cơ bản đã sắp khỏi hẳn, điều này làm cho Nguyễn Miên Miên yên tâm hơn không ít, sau đó nàng lại nói cho Dung Triệt rằng nàng có chuyện phải biến mất ba ngày nên tự tiêu khiển tự vui đi.
114 Tiêu Nguyệt đi, Hoàng cung như thiếu hẳn đi sức sống.
Tiêu Trì bắt đầu bận rộn, vì chính nghĩa trọng trách, cam chịu bận rộn. Dung Triệt cũng bắt đầu bày ra kế hoạch, đi tìm hạnh phúc của chính mình.
115 Liễu Mặc Như chuẩn bị bữa tối, đều chiếu theo khẩu vị bọn họ thích nhất mà làm.
Nguyễn Miên Miên rất cảm động, suốt bữa cơm, mặt Liễu Mặc Như đều là vui vẻ, căn bản nhìn không ra nàng có gì khác thường.
116 “Chuyện này, cần mẫu thân hỗ trợ. ” Dung Triệt nhìn Liễu Mặc Như.
Liễu Mặc Như hiểu ý “Ta hiểu được, ta sẽ chờ lệnh Hoàng thượng, đem thi thể các con về nhà.
117 Nguyễn Miên Miên biểu lộ như thường, nhưng tay lại căng thẳng nắm lấy tay Dung Triệt, nhìn Tiêu Nguyệt từng bước một đi tới.
Hắn đi rất chậm, ưu nhã thanh thản, phảng phất tựa như tản bộ.
118 Nguyễn Miên Miên dùng lực đẩy hắn ra, toàn thân cong lên như cá nhảy ra khỏi nước, có thể năng lực của hắn rất tốt, luôn có thể chế trụ giãy dụa của nàng.
119 Nguyễn Miên Miên đi theo hắn, trực giác nói cho nàng biết, Tiêu Nguyệt nhất định đã dùng phương pháp rất tàn nhẫn để hành hạ Dung Triệt. Hắn đã không thể chờ đợi được nữa, vội vã muốn dẫn nàng đi nhìn kiệt tác của hắn.
120 “Dạ” Mọi người lĩnh mệnh, quy tắc này áp dụng cho mọi người, nhưng rất rõ ràng, là nhằm vào Dung Triệt.
Nguyễn Miên Miên không dám nhìn tình cảnh bên kia, Tiêu Nguyệt lại không cho phép nàng trốn tránh, bóp mạnh cằm của nàng, ép nàng quay đầu nhìn về phía đang tỷ võ.