501 Chậm rãi buông Thu Ức Mộng xuống, Dương Khai cất bước đi về phía Bàng Trì. Sắc mặt Thu đại tiểu thư bình tĩnh, không có chút biểu hiện nhăn nhó khi bị người khác bắt gặp cảnh mình thân thiết với Dương Khai.
502 - Không đi ra?Thần sắc Dương Chiếu lập tức nghiền ngẫm, ngón tay gõ nhẹ lên bàn, thật lâu mới hỏi:- Trong phủ của lão Cửu có động tĩnh gì không?Diệp Tân Nhu lắc lắc đầu:- Không có động tĩnh gì hết.
503 Kể từ sau khi rời đi, bọn họ vẫn che giấu tung tích, lưu lạc khắp nơi. Sau này biết được tin tông môn bị hỏa thiêu rụi, Chưởng môn cùng các vị trưởng lão không rõ tung tích, cũng không dám tùy tiện trở về, chỉ ở nơi này tìm một vị trí tạm cư, chờ sau này lại tính tiếp.
504 Hai người từ từ tỉnh lại, hạ thân vẫn kết hợp chặt chẽ cùng một chỗ, trong không khí tràn ngập một cỗ khí tức làm cho Tô Nhan ngượng ngùng không thôi.
505 Hơn trăm người của Lăng Tiêu Các dưới sự dẫn dắt của Dương Khai đang nhanh chóng đi đến Chiến Thành. Lúc đi đến nơi này, hai người Dương Khai cùng Ảnh Cửu chỉ tốn không đến hai ngày, đây là còn tính thêm thời gian tìm kiếm bọn họ.
506 Một Lăng Tiêu Các lớn như thế, tuy rằng chỉ là nhị đẳng tông môn, nhưng cũng có đến mấy ngàn người. Nhưng sau khi trải qua một kiếp nạn thì chỉ còn lại có hơn một trăm đệ tử trung thành tận tâm với tông môn.
507 Nghe Dương Khai nói như thế thì cho dù là tính tình của Khang Trảm không tồi cũng hừ lạnh một tiếng:-Nói khoác không biết ngượng!Đáp ứng đề nghị của hắn chỉ đơn giản là không muốn chọc tức hắn.
508 Đến lượt chúng ta rồi!Dương Khai thu hồi ánh mắt dừng ở trên không trung, nhẹ nhàng nói với Tô Nhan. Tô Nhan khẽ gật đầu, vén mái tóc lên bên tai, hé miệng cười nói:-Đây hình như là lần thứ ba chúng ta kề vai chiến đấu!-Lần thứ ba?Dương Khai ngạc nhiên.
509 Bí bảo huyền cấp hình tấm gương này vừa tung ra, khí tức toàn thân Tô Nhan liền thay đổi long trời lở đất. Nàng rõ ràng đứng ngay bên cạnh Dương Khai, nhưng giờ trong mắt bốn vị cao thủ Khang gia, Thu gia, bóng dáng nàng như thoắt ẩn thoắt hiện, tựa hồ có ở khắp nơi.
510 Không có ý gì hết. Đối diện với câu hỏi của Khang Trảm, Nam Sênh chợt cười nhạt. - Ta chỉ muốn nói, chỉ cần trên tay bọn ta có nén bạc thí, cho dù bốn vị tiền bối thất bại, vẫn có thể chiếm thế thượng phong, Dương Khai có đầu hàng vì bọn chúng không thì ta không biết, có phân nửa khả năng là không, nhưng chúng ta lại có thể thoái lui một cách an toàn.
511 Nhìn xung quanh, Dương Khai lập tức phát hiện ra đám đông Lăng Tiêu Các đang xôn xao, tuy không rõ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nhưng bản năng mách bảo có điều bất ổn, thần sắc lập tức trầm xuống.
512 Uy năng của bí bảo Huyền cấp bí bảo, ai có thể kháng cự?Trừ phi có bí bảo phòng ngự cũng là Huyền cấp giống Cốt Thuẫn trên tay Dương Khai kia!Lúc bảy, tám con điện long từ trong miệng thú giữa Cốt Thuẫn chuyển động, tất cả bọn họ đều kinh hãi trợn tròn mắt, tiếng gọi của âm ti địa ngục vang vọng bên tai, không ai có thể bình tĩnh được.
513 Đối mặt với câu hỏi của Dương Khai, không ai dám trả lời, chỉ có tiếng tim đập dồn dập đáp lại. Đợi một lát sau, Dương Khai mất kiên nhẫn, lạnh lùng nói:- Không nói thì tất cả đều phải chết, nói ra, ta có thể tha cho các ngươi một mạng!- Hắn là người của Hướng gia đó!Lập tức có người không chịu nổi sức ép quá lớn này, liền giơ tay chỉ vào một tên.
514 Có được bảy vị Thần Du Cảnh điện hậu như vậy, cho dù Dương Khai có lợi hại cỡ nào chăng nữa cũng không thể tiếp tục truy kích được.
515 Những người luyện võ ở Dương Khai phủ dưới sự dẫn dắt của Thu Ức Mộng đang định xuất phát, Địa Ma bỗng chợt từ đâu xuất hiện bên cạnh Thu Ức Mộng cau mày nói:- Không cần đi ra ngoài, thiếu chủ dường như trở lại rồi.
516 Lúc Dương Chiếu đang răn dạy Hướng Sở và Nam Sênh bỗng một tiếng gầm truyền tới:- Hướng Sở, Nam Sênh, ngày chết của các ngươi tới rồi.
517 Không ngừng có người lao tới Dương Chiếu phủ, đứng xa xa nhìn Dương Khai thần sắc bất thiện, nhưng vừa nhìn thấy Địa Ma thủ hộ bên người Dương Khai đã giật mình không dám manh động.
518 Con giao long vài chục trượng đen xì hơi động khiến nhiều người luyện võ hoảng sợ, nhìn thái độ Dương Khai cũng đã có chút biến hoá.
519 Tất cả võ giả vây chung quanh xem đều bị cổ lực lượng này chấn nhiếp, lộ ra vẻ mặt cực kỳ thống khổ. Bọn họ đột nhiên cảm giác được ngay cả hô hấp cũng trở nên khó khăn hơn, giống như có một tòa núi lớn đè lên đỉnh đầu bọn họ, làm cho đầu gối của bọn họ như nhũn ra, muốn ngã quỵ xuống đất.
520 Như thể là ý thức được điều gì, Nam Sênh lập tức sợ hãi, lớn tiếng kêu la:-Cứu ta, cứu ta!Y xông về phía Dương Chiếu luôn miệng kêu cứu. Dương Chiếu nghe được, đáng tiếc lại không làm được gì.