121 Âm nhạc như mặt nước tao nhã chảy xuôi trong từng góc tiệc. Làm cho người ta cảm thấy không quá chân thật, khắp nơi đều là những người mặc trang phục lộng lẫy, trong tay cầm ly cao cổ, ưu nhã nói chuyện với nhau, trận trận mùi thơm ngát phát ra trong hội trường, làm cho người ta không phân rõ đến tột cùng là mùi nước hoa hay là mùi thơm của rượu và thức ăn, quả là ngợp trong vàng son.
122 Âm nhạc như mặt nước tao nhã chảy xuôi trong từng góc tiệc. Làm cho người ta cảm thấy không quá chân thật, khắp nơi đều là những người mặc trang phục lộng lẫy, trong tay cầm ly cao cổ, ưu nhã nói chuyện với nhau, trận trận mùi thơm ngát phát ra trong hội trường, làm cho người ta không phân rõ đến tột cùng là mùi nước hoa hay là mùi thơm của rượu và thức ăn, quả là ngợp trong vàng son.
123 "Thật xin lỗi, tôi không cố ý! Anh không sao chớ?" Hồ Cẩn Huyên đứng tại chỗ nhẹ giọng hỏi, mắt liếc quanh bốn phía, phát hiện cô vẫn còn ở trong vườn hoa, ở đây trừ cô và người đàn ông trước mắt thì không còn ai cả, có lẽ vì bữa tiệc sắp bắt đầu nên tất cả mọi người đã vào bàn!Nhưng người đàn ông trước mắt không vào dự tiệc mà lại đến vườn hoa, chẳng lẽ cũng ra ngoài hóng mát như cô? Hay là còn có mục đích khác? Giờ phút này Hồ Cẩn Huyên đã không kịp suy nghĩ nhiều như vậy, mặc kệ đối phương có mục đích gì, cô cũng gặp chiêu phá chiêu.
124 Thật xin lỗi, tôi không cố ý! Anh không sao chớ?" Hồ Cẩn Huyên đứng tại chỗ nhẹ giọng hỏi, mắt liếc quanh bốn phía, phát hiện cô vẫn còn ở trong vườn hoa, ở đây trừ cô và người đàn ông trước mắt thì không còn ai cả, có lẽ vì bữa tiệc sắp bắt đầu nên tất cả mọi người đã vào bàn!
Nhưng người đàn ông trước mắt không vào dự tiệc mà lại đến vườn hoa, chẳng lẽ cũng ra ngoài hóng mát như cô? Hay là còn có mục đích khác? Giờ phút này Hồ Cẩn Huyên đã không kịp suy nghĩ nhiều như vậy, mặc kệ đối phương có mục đích gì, cô cũng gặp chiêu phá chiêu.
125 Hồ Cẩn Huyên cảm giác người điên đang lầm bầm lầu bầu, nếu lúc này có người xuất hiện, cô không hoài nghi người ta sẽ coi cô như kẻ điên, nếu như không phải cảm thụ được tầm mắt nóng rực phía trên, cô rất hoài nghi người đàn ông này có phải đã ngất đi hay không.
126 Hồ Cẩn Huyên cảm giác mình giống như người điên đang lầm bầm lầu bầu, nếu lúc này có người xuất hiện, cô không hoài nghi người ta sẽ coi cô như kẻ điên, nếu như không phải cảm thụ được tầm mắt nóng rực phía trên, cô rất hoài nghi người đàn ông này có phải đã ngất đi hay không.
127 Âm nhạc như mặt nước tao nhã chảy xuôi từng cái góc, Hồ Cẩn Huyên đi theo Thẩm Dật Thần ngồi ở hàng đầu tiên, an tĩnh chờ đợi yến hội bắt đầu, đám người chung quanh mặc dù cũng rục rịch ngóc đầu dậy, nhưng ngại tròng mắt vô tình lạnh như băng của Thẩm Dật Thần, chậm chạp không dám đi tới.
128 Âm nhạc như mặt nước tao nhã chảy xuôi từng cái góc, Hồ Cẩn Huyên đi theo Thẩm Dật Thần ngồi ở hàng đầu tiên, an tĩnh chờ đợi yến hội bắt đầu, đám người chung quanh mặc dù cũng rục rịch ngóc đầu dậy, nhưng ngại tròng mắt vô tình lạnh như băng của Thẩm Dật Thần, chậm chạp không dám đi tới.
129 Để tô đậm trong cuộc mở màn vui mừng, một bức tượng điêu khắc lớn xinh đẹp chậm rãi bay lên từ chính giữa sân khấu, ánh sáng xinh đẹp bị vây quanh ở trong cánh hoa, chiếu mặt bàn thủy tinh phản xạ ra ánh sáng long lanh, một vẻ đẹp thật kinh ngạc.
130 Để tô đậm trong cuộc mở màn vui mừng, một bức tượng điêu khắc lớn xinh đẹp chậm rãi bay lên từ chính giữa sân khấu, ánh sáng xinh đẹp bị vây quanh ở trong cánh hoa, chiếu mặt bàn thủy tinh phản xạ ra ánh sáng long lanh, một vẻ đẹp thật kinh ngạc.
131 Trong đêm tối, thỉnh thoảng có ánh đèn lờ mờ chiếu xuống, phản chiếu ra tinh quang không rõ, dưới bãi đỗ xe, có hai bóng người mơ hồ đang chạy. "Ha ha ha.
132 Trong đêm tối, thỉnh thoảng có ánh đèn lờ mờ chiếu xuống, phản chiếu ra tinh quang không rõ, dưới bãi đỗ xe, có hai bóng người mơ hồ đang chạy.
"Ha ha ha.
133 Trong lương đình ở biệt thự, Hồ Cẩn Huyên thích ý nằm trên ghế quý phi, tay phe phẩy cây quạt, lỗ tai nghe tiếng nước chảy từ núi giả cách đó không xa hoà với tiếng chim trên cành, nhìn rừng hoa phong phú, mắt khẽ híp lại thoải mái ngủ thiếp đi.
134 Trong lương đình ở biệt thự, Hồ Cẩn Huyên thích ý nằm trên ghế quý phi, tay phe phẩy cây quạt, lỗ tai nghe tiếng nước chảy từ núi giả cách đó không xa hoà với tiếng chim trên cành, nhìn rừng hoa phong phú, mắt khẽ híp lại thoải mái ngủ thiếp đi.
135 Trong nháy mắt lại qua một tuần lễ, từ sau ngày bị Hồ Cẩn Huyên phạt ở trong lương đình, người đàn ông kia vẫn phách lối như cũ, mỗi ngày bọn họ vẫn sống rất ngọt ngào, quả thực làm người khác ghen chết, nhưng sự trừng phạt của ngày đó có từng tiến hành không? Việc này thật đúng là rất khó nói, có phải thế không.
136 Trong nháy mắt lại qua một tuần lễ, từ sau ngày bị Hồ Cẩn Huyên phạt ở trong lương đình, người đàn ông kia vẫn phách lối như cũ, mỗi ngày bọn họ vẫn sống rất ngọt ngào, quả thực làm người khác ghen chết nhưng sự trừng phạt của ngày đó có từng tiến hành không? Việc này thật đúng là rất khó nói, có phải thế không.
137 Biệt thự màu xanh phía nam A thị, dựa vào núi Thanh Sơn, , phía đông nam là hồ nước lớn phẳng lặn như gương, cửa chính hướng Đông Bắc, theo phong cách "Chiêu mộ tài nguyên, vĩnh bảo an khang" , nghe nói đây là nơi phong thủy bảo địa.
138 Biệt thự màu xanh phía nam A thị, dựa vào núi Thanh Sơn, phía đông nam là hồ nước lớn phẳng lặn như gương, cửa chính hướng Đông Bắc, theo phong cách "Chiêu mộ tài nguyên, vĩnh bảo an khang", nghe nói đây là nơi phong thủy bảo địa.
139 Bữa tối khá dài, trên bàn cơm, ông xã vẫn không ngừng khoe khoang ân ái của vợ chồng, làm không khí dị thường lúng túng. Nhưng cô lại không thể làm gì, bởi vì tính tình của anh cô là người rõ nhất, bình thường ở trước mặt người ngoài làm mặt lạnh như người ta thiếu anh mấy chục triệu, nhưng ở trước mặt cô lại có biểu tình phong phú, bá đạo, dịu dàng, ăn vạ , nhưng không có lạnh như băng, có lẽ mặt lạnh chỉ là thói quen của anh, còn biểu hiện trước mặt cô mới là anh thật sự.
140 Bữa tối khá dài, trên bàn cơm, ông xã vẫn không ngừng khoe khoang ân ái của vợ chồng, làm không khí lúng túng dị thường. Nhưng cô lại không thể làm gì bởi vì tính tình của anh cô là người rõ nhất, bình thường ở trước mặt người ngoài làm mặt lạnh như người ta thiếu anh mấy chục triệu, nhưng ở trước mặt cô lại có biểu tình phong phú, bá đạo, dịu dàng, ăn vạ, nhưng không có lạnh như băng, có lẽ mặt lạnh chỉ là thói quen của anh, còn biểu hiện trước mặt cô mới là anh thật sự.