101 Đêm khuya yên tĩnh, tất cả sinh vật cơ hồ đều tiến vào trạng thái ngủ, Hồ Cẩn Huyên nằm ở trên giường lăn qua lộn lại, đầu óc càng ngày càng thanh tỉnh, làm sao cũng không thể thuận lợi ngủ, không biết là ban ngày ngủ quá lâu, hay là cô có nghi vấn về việc trên người Thẩm Dật Thần có mùi nước hoa của phụ nữ khác, bây giờ đã là khoảng một giờ đêm, mà động tác xoay người này của cô đã kéo dài chừng một tiếng rồi.
102 Đêm khuya yên tĩnh, tất cả sinh vật cơ hồ đều bắt đầu trạng thái ngủ, Hồ Cẩn Huyên nằm ở trên giường lăn qua lộn lại, đầu óc càng ngày càng thanh tỉnh làm sao cũng không thể ngủ được, không biết là ban ngày ngủ quá lâu hay là cô có vấn về việc trên người Thẩm Dật Thần có mùi nước hoa của phụ nữ khác, bây giờ đã khoảng một giờ đêm mà động tác xoay người này của cô đã kéo dài chừng một tiếng rồi.
103 Sáng sớm hôm sau, ánh mặt trời ấm áp xuyên qua cửa sổ thủy tinh thật to sát đất chiếu vào sàn nhà trong phòng ngủ, chiết xạ ra những luồng sáng, Hồ Cẩn Huyên ưm một tiếng, lông mi vểnh lên hơi giật giật, ngay sau đó từ từ mở ra mắt to trong suốt y hệt sương mù.
104 Sáng sớm hôm sau, ánh mặt trời ấm áp xuyên qua cửa sổ thủy tinh to sát đất chiếu vào sàn nhà trong phòng ngủ, chiết xạ ra những luồng sáng, Hồ Cẩn Huyên ưm một tiếng, lông mi vểnh lên hơi giật giật, ngay sau đó từ từ mở đôi mắt to trong suốt y hệt sương mù ra.
105 "Tổng giám đốc, đây là hồ sơ ‘vườn hoa Cẩn Thần ’ , chúng ta đã chọn nguyên liệu, thiết kế, tô son trát phấn, lắp đặt thiết bị và các phương diện khác đều đã thống nhất với Thương gia.
106 "Tổng giám đốc, đây là hồ sơ ‘vườn hoa Cẩn Thần ’ chúng ta đã chọn nguyên liệu, thiết kế, tô son trát phấn, lắp đặt thiết bị và các phương diện khác đều đã thống nhất với Thương gia.
107 Liền Y Na tràn đầy vui mừng từ phòng rửa tay đi ra, trang điểm trên mặt để cho cô lộ vẻ phủ mị hơn. Khi cô lần nữa đi vào phòng họp, trong phòng họp rộng rãi không có một bóng người, cô nghi ngờ nhíu mày một cái, cô mới đi rửa tay mấy phút mà thôi, tổng giám đốc bọn họ đâu? Mới vừa lúc cô đi ra, rõ ràng hội nghị mới bắt đầu một nửa, theo lý mà nói không thể kết thúc nhanh thế kia , Liền Y Na mất mác xoay người đi ra phòng họp.
108 Liên Y Na tràn đầy vui mừng từ phòng rửa tay đi ra, trang điểm trên mặt để cho cô lộ vẻ phủ mị hơn.
Khi cô lần nữa đi vào phòng họp, trong phòng họp rộng rãi không có một bóng người, cô nghi ngờ nhíu mày một cái, cô mới đi rửa tay mấy phút mà thôi, tổng giám đốc bọn họ đâu? Mới vừa lúc cô đi ra, rõ ràng hội nghị mới bắt đầu một nửa, theo lý mà nói không thể kết thúc nhanh thế kia, Liền Y Na mất mác xoay người đi ra phòng họp.
109 Liền Y Na xa xa đã thấy Thẩm Dật Thần đi ra từ thang máy chuyên dụng, cô mừng rỡ lập tức đi nghênh đón. Khi cô nhìn thấy trong ngực anh ôm một cô gái, khuôn mặt mỉm cười trong nháy mắt cứng ngắc, cô cứ ngây ngốc tại chỗ, sững sờ nhìn một nam một nữ trước mặt trò chuyện với nhau thật vui, không khí ấm áp bao trùm, giống như không ai có thể xen vào thế giới của họ.
110 Liên Y Na xa xa đã thấy Thẩm Dật Thần đi ra từ thang máy chuyên dụng, cô mừng rỡ lập tức đi nghênh đón.
Khi cô nhìn thấy trong ngực anh ôm một cô gái, khuôn mặt mỉm cười trong nháy mắt cứng ngắc, cô cứ ngây ngốc tại chỗ, sững sờ nhìn một nam một nữ trước mặt trò chuyện với nhau thật vui, không khí ấm áp bao trùm giống như không ai có thể xen vào thế giới của họ.
111 Liên Y Na ngây người ở ngoài phòng làm việc, ánh mắt không có tiêu cự nhìn cánh cửa chính ngăn cách, trong đầu của cô vẫn lẩn quẩn nụ cười dịu dàng và ánh mắt cưng chìu mà người đàn ông cô yêu dành cho cô gái kia, bọn họ ôm nhau mà cười, đi ngang qua mặt cô, chua xót xông lên trong lòng chỉ có chính cô có thể thể nghiệm.
112 Liên Y Na ngây người ở ngoài phòng làm việc, ánh mắt không có tiêu cự nhìn cánh cửa chính ngăn cách, trong đầu của cô vẫn lẩn quẩn nụ cười dịu dàng và ánh mắt cưng chìu mà người đàn ông cô yêu dành cho cô gái kia, bọn họ ôm nhau mà cười đi ngang qua mặt cô, chua xót xông lên trong lòng chỉ có chính cô có thể thể nghiệm.
113 "Anh có phải quá dữ tợn hay không? Anh không thấy thư ký của anh sợ quá mức suýt khóc sao?" Hồ Cẩn Huyên ngồi trên đùi Thẩm Dật Thần, mặt mang ý nụ cười đối diện với khuôn mặt anh tuấn của anh.
114 "Anh có phải quá dữ tợn hay không? Anh không thấy thư ký của anh sợ quá mức suýt khóc sao?" Hồ Cẩn Huyên ngồi trên đùi Thẩm Dật Thần, mặt mang ý nụ cười đối diện với khuôn mặt anh tuấn của anh.
115 Ước chừng nửa giờ sau, Thẩm Dật Thần ngẩng đầu lên, vuốt vuốt cánh tay tê dại, mặt hạnh phúc nhìn cánh cửa phòng nhỏ khép chặt, cánh cửa này ngăn cách tầm mắt anh nhìn bảo bối, anh hận không thể đá nát cánh cửa, nhưng anh lại không thể, bởi vì hôm nay anh còn chưa hoàn thành công việc.
116 Ước chừng nửa giờ sau, Thẩm Dật Thần ngẩng đầu lên, vuốt vuốt cánh tay tê dại, mặt hạnh phúc nhìn cánh cửa phòng nhỏ khép chặt, cánh cửa này ngăn cách tầm mắt anh nhìn bảo bối, anh hận không thể đá nát cánh cửa nhưng anh lại không thể, bởi vì hôm nay anh còn chưa hoàn thành công việc.
117 Hồi lâu sau, Thẩm Dật Thần mới thở hổn hển buông Hồ Cẩn Huyên ra, tay giúp cô nhuận khí, cười đến thích ý, theo cách nói của Hồ Cẩn Huyên chính là cười đến mười phần giống hồ ly, cô bất đắc dĩ bĩu môi, ông xã nhà cô đúng là phúc hắc đến tận cùng.
118 Hồi lâu sau, Thẩm Dật Thần mới thở hổn hển buông Hồ Cẩn Huyên ra, tay giúp cô nhuận khí, cười đến thích ý, theo cách nói của Hồ Cẩn Huyên chính là cười đến mười phần giống hồ ly, cô bất đắc dĩ bĩu môi, ông xã nhà cô đúng là phúc hắc đến tận cùng.
119 Hồ Cẩn Huyên nép trong ngực Thẩm Dật Thần, chầm chậm quan sát cách bố trí nơi này, bốn phía rộng lớn, bố cục hội trường phức tạp, tân khách ra vào nhiều vô cùng, giờ phút này cô cảm thấy vô cùng may mắn hôm nay tới đây không phải để ám sát người khác, nếu không cô khó bảo đảm có thể bình yên rời khỏi nơi này.
120 Hồ Cẩn Huyên nép trong ngực Thẩm Dật Thần, chầm chậm quan sát cách bố trí nơi này, bốn phía rộng lớn, bố cục hội trường phức tạp, tân khách ra vào nhiều vô cùng, giờ phút này cô cảm thấy vô cùng may mắn hôm nay tới đây không phải để ám sát người khác, nếu không cô khó bảo đảm có thể bình yên rời khỏi nơi này.