141 Sau khi Hồ Cẩn Huyên đi ra khỏi nhà vệ sinh, trong đại sảnh an tĩnh sáng ngời có thể nghe tiếng tim mình đập, cô chậm rãi quan sát đại sảnh trước mắt, sàn nhà lót gạch men sứ hiệu Smick CIMIC được lau đến sáng ngời, giữa đại sảnh đặt ghế sa lon mềm mại kiểu Italy, trước ghế sa lon để khay trà bằng thủy tinh, phía trên có một bộ công cụ pha trà hàng hiệu, có thể nhìn ra được chủ nhân yêu thích uống trà.
142 Sau khi Hồ Cẩn Huyên đi ra khỏi nhà vệ sinh, trong đại sảnh an tĩnh sáng ngời có thể nghe tiếng tim mình đập, cô chậm rãi quan sát đại sảnh trước mắt, sàn nhà lót gạch men sứ hiệu Smick CIMIC được lau đến sáng ngời, giữa đại sảnh đặt ghế sa lon mềm mại kiểu Italy, trước ghế sa lon để khay trà bằng thủy tinh, phía trên có một bộ công cụ pha trà hàng hiệu, có thể nhìn ra được chủ nhân yêu thích uống trà.
143 Bên kia, Thẩm Dật Thần nghe báo động vang lên vẫn giữ bộ mặt lạnh không biểu tình như trước, chỉ lãnh đạm liếc hồ bơi cách đó không xa, suy nghĩ đã bay thật xa, bảo bối đi rửa tay đã nửa giờ rồi, chẳng lẽ lạc đường? Hay bị người khác khi dễ?Nếu vừa rồi người đi cùng cô là Nhiếp Phong, đoán chừng giờ phút này anh đã sớm nghĩ rằng Nhiếp Phong khi dễ cô nổi đóa.
144 Bên kia, Thẩm Dật Thần nghe báo động vang lên vẫn giữ bộ mặt lạnh không biểu tình như trước, chỉ lạnh nhạt liếc hồ bơi cách đó không xa, suy nghĩ đã bay thật xa, bảo bối đi rửa tay đã nửa giờ rồi, chẳng lẽ lạc đường? Hay bị người khác khi dễ?
Nếu vừa rồi người đi cùng cô là Nhiếp Phong, đoán chừng giờ phút này anh đã sớm nghĩ rằng Nhiếp Phong khi dễ cô nổi đóa.
145 Sau một hồi ngơ ngác đứng ở cửa biệt thự, Nhiếp Phong mới chậm rãi lấy lại tinh thần, xoay người vào trong, Phượng Dương nhìn tổng giám đốc không yên lòng, nghi ngờ đuổi theo bước chân của anh, chẳng lẽ tổng giám đốc rất thích Thẩm phu nhân, nhưng dù thích thế nào, đó cũng là vợ của người khác, cần gì chứ? Nhưng bây giờ không phải lúc nghĩ những thứ này, anh còn có chuyện muốn thương lượng cùng tổng giám đốc.
146 Sau một hồi ngơ ngác đứng ở cửa biệt thự, Nhiếp Phong mới chậm rãi lấy lại tinh thần, xoay người vào trong, Phượng Dương nhìn tổng giám đốc không yên lòng, nghi ngờ đuổi theo bước chân của anh, chẳng lẽ tổng giám đốc rất thích Thẩm phu nhân, nhưng dù thích thế nào đó cũng là vợ của người khác, cần gì chứ? Nhưng bây giờ không phải lúc nghĩ những thứ này, anh còn có chuyện muốn thương lượng cùng tổng giám đốc.
147 Khi hai chữ con chip giọi vào tầm mắt Thẩm Dật Thần, anh hơi sững sờ, thì ra bảo bối của anh chỉ muốn con chip chứa việc làm ăn của Nhiếp Phong, không trách được cô lại phản đối, muốn đến biệt thự của Nhiếp Phong coi trộm một chút.
148 Hồ Cẩn Huyên cầm y phục vào phòng thử, nếu như nói đó là phòng không bằng nói nó căn bản chỉ là một nơi tạm có thể thay quần áo, bởi vì nó chỉ đơn giản là một mảnh vải quây lại.
149 Hồ Cẩn Huyên không yên lòng ra khỏi tổ chức, tâm tình cô đều đặt ở tấm hình kia, đó là một vướng mắc trong lòng, vốn nghĩ rằng cả đời này sẽ mãi tiếc nuối, không nghĩ tới dây chuyền bị mất đã lâu lại đột nhiên xuất hiện tại buổi đấu giá từ thiện.
150 Hồ Cẩn Huyên không yên lòng ra khỏi tổ chức, tâm tình cô đều đặt ở tấm hình kia, đó là một vướng mắc trong lòng, vốn nghĩ rằng cả đời này sẽ mãi tiếc nuối, không nghĩ tới dây chuyền bị mất đã lâu lại đột nhiên xuất hiện tại buổi đấu giá từ thiện.
151 Sáng sớm hôm sau, trong rừng cây yên tĩnh truyền ra một tràng tiếng chim hót dễ nghe, mặt trời ấm áp chậm rãi mọc lên chiếu qua cửa sổ sát đất rọi vào mặt thảm lông, bây giờ phòng ngủ trang trí trang nhã rất ấm áp, trên cái giường lớn có thể chứa mười người, có hai bóng dáng ôm nhau thật chặt, tất cả rất là an bình.
152 Sáng sớm hôm sau, trong rừng cây yên tĩnh truyền ra một tràng tiếng chim hót dễ nghe, mặt trời ấm áp chậm rãi mọc lên chiếu qua cửa sổ sát đất rọi vào mặt thảm lông, bây giờ phòng ngủ trang trí trang nhã rất ấm áp, trên cái giường lớn có thể chứa mười người, có hai bóng dáng ôm nhau thật chặt, tất cả rất là an bình.
153 "Cẩn, tại sao?" Lý Vân Hi nhìn người bạn đang đi ra ngoài, rốt cuộc nhịn không được hỏi ra một câu, một trăm triệu họ tuyệt đối có năng lực trả, huống chi tiền Cẩn trữ ở ngân hàng Thụy Sĩ có dùng cả đời cũng không hết, Cẩn cũng sẽ không quan tâm chút tiền nhỏ kia, vậy cô làm thế chẳng lẽ do phát hiện sợi dây đó không phải dây chuyền cô muốn tìm?"Hả?" Hồ Cẩn Huyên quay đầu, nhìn thủ lĩnh sau lưng, nghi ngờ phát ra một đơn âm, lúc nãy cô vẫn trầm mê trong thế giới của mình, không nghe thấy lời của cô là rất bình thường.
154 "Cẩn, tại sao?" Lý Vân Hi nhìn người bạn đang đi ra ngoài, rốt cuộc nhịn không được hỏi ra một câu, một trăm triệu họ tuyệt đối có năng lực trả, huống chi tiền Cẩn trữ ở ngân hàng Thụy Sĩ có dùng cả đời cũng không hết, Cẩn cũng sẽ không quan tâm chút tiền nhỏ kia, vậy cô làm thế chẳng lẽ do phát hiện sợi dây đó không phải dây chuyền cô muốn tìm?
"Hả?" Hồ Cẩn Huyên quay đầu, nhìn thủ lĩnh sau lưng, nghi ngờ phát ra một đơn âm, lúc nãy cô vẫn trầm mê trong thế giới của mình, không nghe thấy lời của cô là rất bình thường.
155 Ăn xong cơm tối, Hồ Cẩn Huyên trực tiếp vào phòng bếp dọn dẹp, thật ra những việc này có thể nhờ người giúp việc làm, nhưng co sợ như vậy thì quá phiền toái.
156 Ăn xong cơm tối, Hồ Cẩn Huyên trực tiếp vào phòng bếp dọn dẹp, thật ra những việc này có thể nhờ người giúp việc làm nhưng co sợ như vậy thì quá phiền toái.
157 Hồ Cẩn Huyên đáp xe taxi tới biệt thự của Vệ Thanh Nhiên, mắt to quyến rũ nhìn mục tiêu cách đó không xa, khẽ híp một cái, khóe miệng nhẹ nhàng nâng lên đường cong đẹp mắt.
158 Hồ Cẩn Huyên đáp xe taxi tới biệt thự của Vệ Thanh Nhiên, mắt to quyến rũ nhìn mục tiêu cách đó không xa, khẽ híp một cái, khóe miệng nhẹ nhàng nâng lên đường cong đẹp mắt.
159 Nhìn Lý Vân Hi biến mất trong đêm đen, khóe miệng Hồ Cẩn Huyên nở nụ cười bí ẩn, không có thủ lĩnh ở đây, cô có thể bán mạng liều đấu, không phải do võ công của thủ lĩnh không tốt nên liên lụy cô, ngược lại võ công của thủ lĩnh có thể nói là thâm hậu thế gian ít có, căn bản không có mấy người là đối thủ của cô ấy, nhưng chuyện chắc chắn sẽ có một hai điều ngoài ý muốn, vì để ngừa ngộ nhỡ, cô vẫn không thể để cô ấy và mình mạo hiểm, dù sao an toàn của thủ lĩnh quan hệ đến số mạng của cả tổ chức.
160 Nhìn Lý Vân Hi biến mất trong đêm đen, khóe miệng Hồ Cẩn Huyên nở nụ cười bí ẩn, không có thủ lĩnh ở đây, cô có thể bán mạng liều đấu, không phải do võ công của thủ lĩnh không tốt nên liên lụy cô, ngược lại võ công của thủ lĩnh có thể nói là thâm hậu thế gian ít có, căn bản không có mấy người là đối thủ của cô ấy, nhưng chuyện chắc chắn sẽ có một hai điều ngoài ý muốn, vì để ngừa ngộ nhỡ, cô vẫn không thể để cô ấy và mình mạo hiểm, dù sao an toàn của thủ lĩnh quan hệ đến số mạng của cả tổ chức.
Thể loại: Xuyên Không, Ngôn Tình
Số chương: 100