81 Lục Tư gãi đầu, hơi bực bội. “Anh thì thoải mái rồi, còn em thì ỉu xìu này. Nè… Anh họ tốt của em, anh tính chừng nào về Lục thị hả?”Nụ cười hạnh phúc chọc mù mắt chó trên khuôn mặt Lục Chung thật khiến Lục Tư ước ao ghen tị, “Còn nữa, anh tính chừng nào ngả bài với chị ấy?”Thấy mặt Lục Chung nhanh chóng đóng băng, một ý nghĩ chậm rãi xuất hiện trong lòng Lục Tư.
82 Công trường Trần Cận Nam làm gần đây không yên ổn, bình thường có nhiều dân làng tới gây rối. Nghe nói là thỏa thuận không ổn thỏa chuyện bồi thường thu hồi đất.
83 Hương thơm lan tỏa khắp phòng, Chuột Đồng thả tay xuống, đi tới bên người Lục Chung mới cung kính nói: “Là thôi miên. Còn là thôi miên sâu. ”Lục Chung mím môi, gõ mấy chữ: Có cách không?Chuột Đồng thành thật lắc đầu, “Thuật thôi miên sư phụ em dùng nguy hiểm lắm, theo lý thuyết không có khả năng tỉnh lại, nếu cưỡng chế tỉnh lại, sẽ tổn thương đến cơ thể mẹ rất lớn…”Thì ra, cả đời không thể có trí nhớ trước kia? Lục Chung im lặng hẳn, chẳng biết tin này với anh mà nói là tốt hay xấu đây?“Bất quá, không thể tác động từ bên ngoài, nhưng bản thân phu nhân ngược lại có thể có cách…” Chuột Đồng do dự một hồi mới lên tiếng: “Em không thể nói tuyệt đối, song nếu phu nhân tự mình nhớ ra, đây cũng không phải không thể.
84 Trần Bắc Bắc không ngờ Phan Dụ có hình dạng như con người lại làm chuyện khá lưu manh, cô vốn đâu có làm gì, lại bị Phan Dụ kéo mãi không cho đi. Dưới tình thế cấp bách, Trần Bắc Bắc đành gửi tin nhắn cho Lục Chung.
85 Sau khi trải qua cuộc kiểm tra cẩn thận của Chuột Đồng, chứng minh Trần Ngai Ngai không có chút vấn đề nào, về phần tại sao đến bây giờ chỉ thỉnh thoáng nói, có lẽ là thỉnh thoảng muốn nói chuyện, thỉnh thoảng không muốn đây.
86 Trần Bắc Bắc chẳng biết mình có phải đang mơ không. Nếu đó là mơ, vậy giấc mơ này cũng quá kinh khủng. Trong mơ cô bị nhốt vào một căn phòng giam lỏng, căn phòng chỉ có một chiếc giường, hai tay cô bị trói ngay đầu giường, lúc này một người đàn ông đang rong ruổi trên người cô.
87 Lâu như vậy, Lục Chung giống như mơ một giấc mộng. Tất cả đều không thay đổi, anh vẫn đứng ở ngoại ô thành phố, anh thích cảm giác trống trải kia, cho đến khi bên trong ấy có một con mèo ngoan tiến vào.
88 “Cái gia đình đó nhớ làm gì?” Mẹ Phan Dụ không cách nào kiềm chế cơn tức giận, khi những chuyện Trần Bắc Bắc đã trải qua trong mấy năm nay đặt trên bàn bà, bà không cầm được phẫn nộ.
89 Nhưng Trần Bắc Bắc đã đợi ba tháng rồi cũng không thấy Lục Chung đâu. Mặc dù, cô vẫn tin chắc Lục Chung sẽ đến. Anh nhất định sẽ đến. Hai người chưa bao giờ liên lạc, sau khi trở lại nhà họ Phan ở thành phố biển, ông anh Phan Dụ bá đạo này bất cứ lúc nào cũng nhìn chằm chằm cô, một khi cô có biến động nhỏ gì, lập tức bóp chết từ trong nôi.
90 Trần Bắc Bắc đâu vui vẻ nổi. Đặc biệt là kể từ ngày đó, Phan Dụ lấy lý do muốn giải sầu cho cô, bề ngoài nói mang cô ra ngoài chơi nhưng thật ra là một loại xem mắt trá hình.
91 Không biết Tô Giác này rốt cuộc có phải gạt người không. Ngày đó, Trần Bắc Bắc mang theo hi vọng trở về đợi mấy ngày, nhưng không có bất kỳ tin tức nào của Lục Chung.
92 “Anh làm gì vậy?” Phan Lôi ở trong phòng sợ hết hồn, hai tay ôm ngực, “Lẽ nào không biết em đang thay đồ hả?”Phan Dụ ngó từ trên xuống dưới từ trái qua phải mới nhìn Phan Lôi, cười hì hì xin lỗi: “Xin lỗi, không khống chế tốt sức lực.
93 Chẳng qua, khiến Phan Lôi không ngờ là, dạ tiệc lửa trại tối nay đều là mấy cặp tình nhân trẻ tuổi tham gia, trong đó có một cặp dáng vẻ khá xuất chúng, vừa nhìn liền biết quen được mọi người vây quanh rồi nên lộ vẻ cao cao tại thượng.
94 Quả nhiên thấy người khác khó chịu bản thân bèn thoải mái hơn nhiều. Dọc đường đi, Phan Lôi huýt sáo về nhà, chẳng qua vui quá hóa buồn, sau khi đến trước cửa nhà không xa, cô mới chợt nhớ, hôm nay Lục Chung đưa cô về.
95 Vừa ngủ, Phan Lôi ngủ hết sức ngon, nhất là sau khi tỉnh dậy còn có thể thấy Lục Chung. “Em đang nằm mơ sao? Nhất định nằm mơ rồi…” Cô chớp chớp mắt, không dám tin nổi.
96 Cũng ngạc nhiên như Phan Lôi còn có Tiết Cương. Theo Tiết Cương, mặc dù Phan Lôi hơi lớn tuổi, song thoạt nhìn cũng coi như con gái rượu xinh xắn lả lướt, lúc ngoan ngoãn tựa vào Lục Chung, còn có một loại tư vị đặc biệt.
97 Lục Chung và Tô Giác gặp mặt là vì Tô San. Đương nhiên, Phan Lôi chỉ cho rằng hai anh em đã xóa bỏ hiềm khích lúc trước. Hiện tại Lục Chung thường xuyên đến Phan gia, mẹ Phan Dụ là mẹ vợ càng nhìn con rể càng hài lòng, nhất là Lục Chung còn có tài nấu nướng, Phan Dụ và ba Phan nhanh chóng bị đá ra ngoài không thương tiếc.
98 Tuần trăng mật của Lục Chung và Phan Lôi đã chọn Maldives với ánh mặt trời ấm áp. Ánh nắng tươi đẹp, nước biển trong sạch, phòng nhỏ ở bờ biển đặc biệt tuyệt vời, hai người lưu luyến đến quên về.
Thể loại: Nữ Cường, Trọng Sinh, Ngôn Tình
Số chương: 64