121 Cánh cửa từ từ được đẩy ra, bóng dáng vừa quen thuộc vừa xa lạ đó từ từ xuất hiện trước mắt Phác Vũ.
Bước chân của Ngọc Tình vẫn chậm rãi không thay đổi, cô bước tới cửa phòng, ngẩng đầu lên nhìn hai người đàn ông trong phòng, khẽ cười.
122 Ngọc Tình cáo biệt Lâm Chính Đông, đi ra khỏi căn phòng, Phác Vũ mù quáng chạy theo phía sau lưng, giống như một cái bóng, không nói gì, không phát ra bất kì tiếng động gì.
123 Ngọc Tình đưa Phác Vũ về khách ạn, sau đó cô lái xe thẳng tới nhà Phong Nhã Trần. Việc ngày hôm nay, tuy đối với Ngọc Tình là chuyện riêng nhưng nói gì thì nói, việc ngày hôm nay cô vẫn nên nói với Phong Nhã Trần một tiếng.
124 Nói tới ngày hôm đó khi Yến Vân trở về Yến gia, lập tức liền bị bao vây lại. sớm biết Yến Nhụy là đứa cháu gái mà ông nội Yến Vân yêu chiều nhất, bây giờ thấy cháu gái rượu thành ra bộ dạng như vậy, Yến lão gia tức suýt nữa ngất cả đi.
125 Ngọc Tình vừa vào tới không gian đã chạm mặt với Thuần Hoàng và Ngân Nguyên đang lo lắng.
“Cô. . . . ” Ngân Nguyên nhìn thấy Ngọc Tình, khẽ thở phào một tiếng, sau đó mở miệng định nói gì đó, thế nhưng cuối cùng mọi lời nói đều nghẹn lại trong cổ họng.
126 Ngọc Tình nhìn vào màn hình điện thoại, suy nghĩ một lát sau đó mới ấn nút nghe: “A lô. ”
“A lô, tiểu chủ. ” dầu dây bên kia truyền tới giọng nói phấn khích của Cố Nhất Hàng.
127 Sòng bạc Ma Cao? Ngọc Tình đơ người ra nhìn Thất Nguyệt, ngay sau đó không biết nên khóc hay cười nữa, cô gái ấy như trẻ con ấy, vừa nghe mà đã tin ngay.
128 Bất lợi cho cô? Ngọc Tình nghe thấy vậy, cả người cô liền toát ra một vẻ lạnh lùng, chỉ thấy Ngọc Tình khẽ nhếch mép cười, giọng nói như làm người nghe đóng băng lại vậy: “Ai?”
Âu Dương Nguyệt ở đầu dây bên kia nghe thấy giọng nói lạnh lùng của Ngọc Tình, cơ thể liền run lên, nhanh chóng trả lời: “Không biết, có điều tổ số liệu này được truyền ra từ Cục An ninh Quốc gia.
129 Con phố lạnh lẽo, bầu trời xám xịt với những giọt mưa li ti rơi xuống. Cùng với hơi thở lạnh như băng đó, ba người quay mặt nhìn nhau, khẽ cười.
“Ha ha, tiểu cô nương thị lực khá lắm.
130 Ngọn lửa màu trắng sữa đó được phản chiếu trong ánh mắt sợ hãi của người đàn ông. Giống như vừa nãy, ngọn lửa nhìn như vô hại này cũng đã đốt cháy cơ thể và linh hồn những kẻ đồng hành của hắn ta.
131 Không giống với Lý Uy, lúc này Ngọc Tình lại đang rất thoải mái. Tuy là Lý Uy đã thực hiện việc thay đổi dữ liệu trên máy tính gây thiệt hại cho Ngọc Tình, điều này cô không thể quên được, nhưng sự thực thì vẫn là sự thực, bất kể cô nghĩ thế nào thì đây đều là những sự thực khó lòng thay đổi được.
132 Lúc này người của Cục An ninh Quốc gia đang chạy khắp nơi, đã tìm thấy mảnh ghép thứ hai của Ấn Trấn Yêu, điều khó khăn lớn nhất hiện nay chính là đặt nó phía bên ngoài đại trận của Ấn Trấn Yêu.
133 Tất Tuyết Quân đã cùng đi với Ngọc Tình đến Cục An ninh Quốc gia.
Lúc này Tất Tuyết Quân đã hóa trở về bộ dạng của Phác Vũ, thực ra hai người diện mạo không phải khác nhau rất nhiều, chỉ là trên người Phác Vũ không có được khí chất như của Tất Tuyết Quân, vì thế nhìn vào vẫn có sự khác biệt.
134 “Phá? Phá trận?” Lâm Chính Đông nghe thấy lời Ngọc Tình nói mà lắp ba lắp bắp không nói thành lời, phá trận? Ánh mắt ông ta từ từ di chuyển, phá trận? Phá thế nào?
Lúc này đàn cá vẫn không ngừng xông về phía trước, Lâm Chính Đông không hề hoài nghi nếu bọn họ mạo nhiên tiến vào bên trong trận đó, vậy thì số phận bọn họ chẳng khác gì những con cá kia – chỉ còn lại bộ xương khi trở ra.
135 Cánh cửa luân hồi màu vàng từ từ luân chuyển, mười ngàn con ác quỷ trong trận từng con từng con được siêu độ, đám quỷ quỳ xuống cảm tạ, và đáy biển dần dần trở nên trống trải làm cho đôi mắt Ngọc Tình hơi nheo lại.
136 Quả bóng nước khổng lồ lơ lửng trên không trung với khí thế mạnh mẽ hướng thẳng về phía Ngọc Tình.
Ngọc Tình từ từ ngẩng đầu lên nhìn quả bóng nước như thể sẽ lấy ngay mạng cô đó, đôi lông mày của cô nhướn lên, trong ánh mắt là sự sẵn sàng chiến đấu, chỉ thấy cô cắn chặt môi lại.
137 “Vừa nãy ông đã nhìn thấy những gì?” câu nói lạnh lùng như đến từ địa ngục từ từ vang lên, làm cho Lâm Chính Đông rung người, cúi đầu xuống nhìn Ngọc Tình.
138 Những bộ áo choàng màu trắng đang tung bay, bóng của chúng lúc ẩn lúc hiện trên trần nhà màu xanh nhạt. Khi Ngọc Tình mở mắt ra đó là tất cả những gì cô nhìn thấy.
139 Ngọc Tình ở trong không gian chiếc nhẫn một ngày, sáng sớm ngày thứ hai cô thoát ra và dùng pháp thuật bay về thành phố X. Sự mất tích hai ngày của Ngọc Tình cũng không gây chú ý lắm, dù gì thì Ngọc Tình thường xuyên có việc, việc biến mất vài ngày là việc hết sức bình thường.
140 Ngọc Tình vừa dứt lời, mọi người có mặt ở đó sắc mặt liền thay đổi, thế này cũng quá đáng quá rồi đấy!
Người của Yến gia quay mặt nhìn nhau, từ trong ánh mắt của người kia đều nhìn thấy sự kinh hoàng và sự nực cười ghê ghớm.