101 Ngọc Tình nhìn Yến Vân, cơ thể nhỏ bé của cô khẽ giật mình, tinh thần mãnh liệt được thoát ra. Đôi mắt to tròn của cô như đã đóng băng lại nhìn nhìn cơ thể đang run lên của Yến Vân.
102 “Tình Tình, em nói muốn cá cược với Yến Vân?” Lưu Bân nhìn Ngọc Tình, có vẻ hơi choáng váng. Anh không nghĩ rằng Ngọc Tình là người tốt gì, hơn nữa Yến Vân cũng không có gì đáng để cô vì anh ta mà từ bỏ Vân bang.
103 Người đó nghe thấy lập tức ngẩng đầu lên nhìn Ngọc Tình, không nói gì, lại cúi đầu xuống trồng hoa của mình, người này đến từ đâu, thật kì lạ.
Ngọc Tình thấy anh ta không nói gì, cô cũng không nói thêm.
104 Đêm nay có người sẽ ngủ ngon lành, còn có người thì trằn trọc không yên giấc.
Ví dụ như Yến Vân thì mong muốn canh bạc bắt đầu, lại hoài nghi rốt cuộc là chơi cái gì, nói ra thì anh ta thực sự vô cùng băn khoăn.
105 “ Ngọc Tình, cô muốn chơi với tôi cái gì?” tiếng nói đó vừa vang lên, ba người liền ngẩng đầu nhìn lên, sau đó cũng nhau nhếch mép cười.
“Sao cứ có gì đó không đúng vậy nhỉ?” Yến Vân để ý thấy nét mặt của cả ba người, khẽ nhướn mày, mở miệng hỏi.
106 Bi-a bắt nguồn từ nước anh, lần đầu tiên được chơi trong quân đội, lại được gọi là bida trở ngại.
Ngọc Tình nhìn vào 22 quả bi-a, khẽ nhướn mày, cô nâng chiếc gậy bi-a lên, nhằm vào một quả màu đỏ, khẽ chọc vào.
107 Về việc Yến Nhụy bị đưa đi làm phân bón, e rằng không thể thay đổi được rồi! vì vậy Yến Vân định mở miệng mấy lần nhưng cuối cùng đều nuốt lời vào trong.
108 “Cục An ninh Quốc gia?” Phong Nhã Trần nghe thấy tiếng lẩm bẩm của Ngọc Tình, ánh mắt anh đầy sự nghi hoặc nhìn về phía xoáy nước khổng lồ kia. Anh đương nhiên biết về Cục An ninh Quốc gia, chỉ là tại sao khi anh nghe Ngọc Tình nói đến năm từ này lại có vẻ phẫn nộ đến thế, dường như có một loại tình cảm đặc biệt, nhưng nói gì thì nói, Ngọc Tình và Cục An ninh Quốc gia nhất định có câu chuyện trong đó.
109 Hai ngọn lửa đó to bằng lòng bàn tay, người phụ nữ đó mới đầu đơ người ra, sau đó cười lớn: “Ha ha, đúng là không biết sợ, chỉ một chút lửa thế này cũng ảo tưởng sẽ đối phó được với những cục cưng của ta! Ha ha, các con đâu, nuốt chửng chúng nó cho ta!”
Đối với tiếng cười của người phụ nữ, Ngọc Tình và Phong Nhã Trần chỉ liếc mắt nhìn nhau, sau đó khẽ cười, bàn tay cả hai khẽ động đậy, hai ngọn lửa đó như có ý thức, liền phi thẳng về phía đàn rắn.
110 “Sao các người lại xuất hiện ở đây?” Ngọc Tình nhìn đội đặc công với ánh mắt lạnh lùng, thoáng qua sự bối rối phức tạp.
Đã một thời, bản thân cô cũng là một thành việc trong số bọn họ, đã một thời, bản thân cô dường như cũng giống với bọn họ, lấy việc chấp hành nhiệm vụ là thiên chức, đã một thời, cái quốc gia này là tất cả trong tim cô.
111 “Đợi đã!” Ngọc Tình chưa bước đi được mấy bước liền nghe thấy tiếng nói của Phong Nhã Trần vang lên phía sau.
“Nhã Trần!” Ngọc Tình quay đầu lại nhìn Phong Nhã Trần: “Chúng ta đi, thế giới thái bình hay không thì liên quan gì tới chúng ta, thế giới yêu ma có thoát ra được hay không cũng có liên quan gì tới chúng ta! Chúng ta đi!”
Càng nói tiếng nói của Ngọc Tình càng yếu đi, dường như đang cầu xin vậy.
112 “Tình Tình!” Phong Nhã Trần khẽ gọi tên cô, miệng anh khẽ mở ra, ngậm chặt lấy đôi môi hồng hào ươn ướt của cô, khẽ mút nhẹ nhàng.
“Vâng. . . . ” Ngọc Tình dường như trả lời trong vô thức, tiếng nói của cô thì thầm nhưng đủ để anh nghe thấy, tiếng nói đó đến bên tai Phong Nhã Trần nghe như một lời mời.
113 “Ngồi xuống. ” Đôi mắt Ngọc Tình nhìn chằm chằm vào Ngân Nguyên, cô chớp chớp mắt, dường như đang rất tức giận, thế nhưng Phong Nhã Trần đang ngồi rất gần với cô lại nhìn thấy đôi mắt đó đang ọng nước long lanh.
114 Lời của bảo an làm cho những tên cảnh sát đơ người ra, nói như vậy có nghĩa là bang Chim ưng định đối đầu lại với nhà nước sao! Cảnh sát đứng ngốc nghếch ở đó nhìn tên bảo an nhìn thì có vẻ lương thiện và hiền lành kia, chỉ cảm thấy thế giới này loạn rồi.
115 Khi tiếng còi xe cảnh sát vang lên, một chiếc xe cảnh sát từ một nơi không xa lái đến đỗ ngay trước cửa Vân Đỉnh. Nghe thấy tiếng còi xe, Lưu Minh đứng phắt dậy, trên mặt có nét vui mừng, dường như ông ta vô cùng hài lòng với hiệu quả làm việc của cảnh sát lần này.
116 Lưu Minh nhìn chiếc máy camera đang nhấp nháy đèn đỏ cho thấy đang hoạt động, mặt ông ta bỗng chốc liền tái xanh đi, khó coi tới mức như thể ông ta vừa ăn phải ruồi mà không nhổ ra được.
117 “Bang Chim ưng? Ngọc Tình? Anh nói người cứu các anh là người của bang Chim ưng phương bắc?” người đó trợn trừng mắt lên, nhìn vào thuộc hạ khó khăn lắm mới trở về được, khuôn mặt vô cùng king ngạc.
118 Lúc này Lý Nguyệt lập tức giống như người máy, Ngọc Tình thậm chí có thể nghe thấy tiếng kêu phát ra từ cổ của bàn khi bàn run lên.
“Tình. . . Tình Tình.
119 “Dracula?” Ngọc Tình nhắc lại một lần nữa họ của Wiliam, khẽ cười, ánh mắt cô từ từ di chuyển về phía chiếc nhẫn đeo trên ngón tay trỏ của Wiliam.
Chiếc nhẫn hình con rơi đó, có một sức hút kì lạ và phát ra thứ ánh sáng rực rỡ.
120 Có sự giúp đỡ của Cục An ninh Quốc gia, việc tìm kiếm Ấn Trấn Yêu cũng dễ dàng hơn rất nhiều, phải biết rằng dựa vào khả năng của Ngọc Tình trên tất cả các lãnh thổ của thế giới đi tìm năm mảnh ghép của Ấn Trấn Yêu thì chắc chắn là mò kim đáy bể.
Thể loại: Trọng Sinh, Huyền Huyễn, Dị Giới, Võng Du
Số chương: 50