141 “Yến Vân làm chủ Yến gia?” một câu nói nghe có vẻ hết sức kì lạ, làm cho tất cả mọi người Yến gia bỗng chốc đứng đơ ra. Điều này còn ngạc nhiên hơn cả lúc trước khi thấy thực lực của Ngọc Tình.
142 Ngọc Tình sau khi giải quyết việc của Yến gia, cô cũng không hề vội vàng rời khỏi bang Chim ưng. Ngọc Tình đi ra khỏi phòng họp rồi đi thẳng vào thang máy lên tầng cao nhất, tới phòng làm việc của bang chủ.
143 “Tình Tình” Lưu Bân khẽ khàng bỏ Ngọc Tình ra, hơi thở dồn dập nhìn cô: “Có. . . có thể không?”
Ngọc Tình nghe thấy vậy, hai mắt từ từ mở ra, cô “Ừm” một tiếng, rồi hai hàng lông mi run lên, cô gật đầu.
144 “Ông nói xem tôi có dám giết ông không?” bàn tay Ngọc Tình bóp chặt vào cổ Lý Uy, những ngon tay thon dài đó vừa khớp vào với cái cổ ông ta, bàn tay cô từ từ bóp chặt lại, cảm giác như Lý Uy đang nghẹt thở lại mà trợn trừng mắt lên, miệng thoi thóp mở ra dường như làm như vậy thì ông ta có thể hít thở được chút không khí trong lành vậy.
145 Vậy là cô chỉ hít thở một hơi thật sâu, loại bỏ đi cơn thịnh nộ: “Anh cứ lẳng lặng xuất hiện phía sau người khác như thế sẽ làm cho người ta sợ chết khiếp đấy.
146 “Sao hả? Tiểu Nhã Trần cũng muốn thử à?” Tỉnh Thượng Thụ khẽ liếm môi, nhìn Ngọc Tình, hai mắt vô cùng dâm dê.
“Thôi. . . . bỏ đi, bỏ đi. . . . . ” Ngọc Tình nuốt nước bọt ừng ực, giả vờ sợ hãi, quay người bước đi.
147 Một buổi vui chơi hoan lạc như mọi lần không còn nữa cũng chẳng sao, nhưng còn không biết hôm nay phải làm thế nào mới có thể bình an rời khỏi đây đây.
148 “Chúng tôi có được hay không?” sáu chữ ngông cuồng và liều lĩnh đó làm cho người của bang Búa Rìu đều đơ người ra, sau đó quay đầu lại nhìn.
Chỉ thấy cánh cửa được từ từ đẩy ra, hai người một nam một nữ đi vào.
149 “Giải quyết ổn thỏa cả rồi!” Ngọc Tình nhìn tin nhắn trên màn hình điện thoại với vẻ mặt hài lòng, cô nở nụ cười rất tươi, xem ra thuộc hạ của mình có năng lực làm việc không phải diện tốt bình thường.
150 Mấy ngày nay hắc đạo phía nam có thể gọi là mọi người đang đều phỏng đoán. Chính phủ chẳng có việc gì tự nhiên can thiệp làm cái gì chứ. Không có việc gì làm à, nói cái gì mà tăng cường anh toàn xã hội, cải thiện môi trường xã hội.
151 Thời gian ba ngày nói thực không có gì là dài nhưng cũng không hề ngắn. Có những lúc chỉ cần hơn một phút thôi, đối với một người có thể hoàn thành được một sự việc rất quan trọng, huống hồ bây giờ thêm không phải một phút mà là những ba ngày.
152 Lúc này mọi người của bang Búa Rìu đang ngồi ở trong tổng bộ, đang bàn bạc xem bước tiếp theo nên làm gì. Tiêu Thần và Thích Hiểu lặng lẽ ngồi đó, nhìn mọi người đang hào hứng bàn luận.
153 Ngay sau tiếng nói của Vân Ca, chỉ nghe một tiếng súng vang lên, lập tức một đoàn người mặc toàn đồ đen từ trong các căn phòng xông ra, động tác nhanh chóng, chớp mắt đã bao vây hết bọn họ lại.
154 Sau khi Vân Ca dứt lời, tiếng còi xe cảnh sát vang lên bên tay mọi người. tiếng còi xe càng lúc càng gần, sắc mặt mọi người liền thay đổi, bọn họ lại nghĩ tới những tiếng súng nổ và sự chết chóc vừa rồi, tất cả liền cảm thấy cơ thể như đang tê liệt đi.
155 Đúng như Ngọc Tình nghĩ, bây giờ hội Phục Hưng đang rất yên tĩnh.
“Cái gì? Ngươi nói gì, người của hội Hưng Hòa phái đi không biết đã biến mất đâu?” trong phòng làm việc, Việt Thành tròn xoe mắt lên nhìn người bên cạnh mình, đơ người ra như một kẻ ngốc.
156 Hoàng hôn vừa buông xuống, cuộc sống về đêm của thành phố S liền bắt đầu. Các quán bar lớn nhỏ, các cửa hàng, các quán karaoke đều bắt đầu mở cửa, ánh đèn leon chiếu sáng rực rỡ cho thấy sự bắt đầu của một xã hội khác về đêm.
157 “Mày thả tao ra, hội Phục Hưng sẽ không tha cho mày đâu. ” Người đó thấy Vân Ca vừa dứt lời, lập tức có người tiến lên phía trước kéo hắn ta ra, lập tức sắc mặt liền thay đổi, vùng vẫy muốn thoát ra: “Chúng mày thả tao ra, chúng mày là cái đồ không biết sống chết.
158 “Bao nhiêu năm không gặp, Ngọc Tình, cô vẫn bá đạo như vậy, vẫn làm cho người khác cảm thấy đáng ghét như thế!” người này vừa dứt lời, Ngọc Tình đơ người ra sau đó nhìn theo.
159 Người đó sau khi cứu Ngọc Tình liền lạnh lùng liếc nhìn cô một cái rồi quay người biến mất trước mắt cô, biến mất cùng với anh ta còn có khối tà khí vừa nãy.
160 Vậy là hội Phục Hưng đã thuận lợi sát nhập vào bang Chim ưng, còn bang Chim ưng cũng trong vòng một đêm đã chiếm hữu được một nửa giang sơn của hắc đạo phương nam.