81 Cô vừa nói ra ba chữ đó, Phong Nhã Trần liền cười. cái cô gái ngốc này, sao cậu lại nghĩ lung tung chứ, cậu chỉ là thương cô mà thôi.
Cái đồ ngốc nghếch!
Trong lúc đang suy nghĩ, sợi dây chuyền đó đã lên tới giá 45 triệu, còn cao hơn cả so với phán đoán của Ngọc Tình.
82 Nếu đã đến tới tỉnh N, vậy thì thị sát một chút công việc là điều chắc chắn. Vậy là Ngọc Tình trong khoảng thời gian tiếp theo đã cùng với Phong Nhã Trần đi thị sát toàn bộ sản nghiệp công ty con của công ty châu báu đá quý Thụy Tình.
83 Ngọc Tình vừa dứt lời, mọi người đều đơ người ra.
Dùng ánh mắt thăm do để nhìn Ngọc Tình, tiểu cô nương này điên rồi à? Chủ tịch hội đồng quản trị còn ở đây mà cô dám mở miệng đuổi người.
84 Ngọc Tình và Phong Nhã Trần ở tỉnh N thêm ba ngày nữa sau đó mới trở về thành phố X.
Ngày nay mọi thứ ở tỉnh N đã đi vào ổn định, đá quý Thụy Tình cũng đã đi vào quỹ đạo, Tô Nhuế cũng đã bắt đầu đảm nhiệm vị trí giám đốc.
85 Ngọc Tình chợt đơ người ra, chuyện gì thế này! Con người này đang làm cái gì đây? Điên rồi à? anh ta muốn lôi mình đi đâu?
Chỉ cảm thấy Ngọc Tình muốn vung tay thoát ra khỏi Lưu Bân nhưng Lưu Bân lại từ từ dừng bước lại, quay đầu nhìn Ngọc Tình, thở dài một tiếng vẻ bất lực: “Yên nào!”
Giọng nói Lưu Bân rất nhẹ nhàng, mang theo chút bất lực, lại thể hiện tình cảm sâu đậm, nhìn ánh mắt Ngọc Tình lúc này – cô đang không biết làm thế nào, bước chân Ngọc Tình đột nhiên dừng lại nhưng sau đó mà xui quỷ khiến thế nào lại đi theo anh ta.
86 Phong Nhã Trần nói tới đâu Ngọc Tình ngạc nhiên tới đó: “Cái đó, Nhã Trần, anh ta, anh ta không phải có ý đó, em thấy chúng ta hay là tha cho anh ta lần này đi!”
“Tha?” Phong Nhã Trần trong lòng thấy buồn cười, thế nhưng không thể hiện ra nét mặt: “Tại sao lại phải tha cho anh ta? Dám tranh thủ lúc anh không có mặt để có ý đồ xấu à.
87 Lưu Lỗ Hàn căn bản chẳng hiều gì về Ngọc Tình, lúc này đang chuyên tâm vào việc đánh vào sắc đẹp của cô, có điều kể cả cô có biết được suy nghĩ của Lưu Lỗ Hàn, chỉ sợ cô cũng chẳng thèm để tâm lắm, đối với Ngọc Tình mà nói, Lưu Lỗ Hàn bây giờ chỉ là con châu chấu đã bị nướng qua lửa, nhảy chả được vài ngày nữa.
88 Vũ Sênh vừa chạy vừa hét lên, thế nhưng không có ai trả lời anh ta, ngược lại tốc độ chạy của chiếc thuyền còn như nhanh hơn. Vũ Sênh trong lòng lo lắng, lập tức hiểu ra tất cả đều là kế hoạch của Lưu Lỗ Hàn, điều ông ta muốn chính là làm cho bốn người bọn họ đều mất xác trên biển lớn!
Nghĩ tới đây bọn họ đều thấy rùng mình, trên môi là nụ cười cay đắng, đau khổ, đúng là thật nực cười! đây chính là đại ca mà năm xưa đã nói là sẽ đồng cam cộng khổ, sống chết có nhau sao! Đây chính là là người địa ca mà bốn anh em họ đã dùng mạng sống của mình để phục vụ sao!
Sự phẫn nộ trong lòng giống như một ngọn lửa càng lúc càng cháy to hơn, Vũ Sênh là người đầu tiên chạy tới tổ lái.
89 “Tôi đề nghị thay người!” cô nhắc lại lời vừa nói ban nãy một cách nhấn mạnh, mọi người đều đơ người ra, tiểu cô nương này nói thay người? thay người nào?
“Thay người?” lúc này có người đưa ra sự hoài nghi, là thay người hợp tác hay thay người kinh doanh?
Ngọc Tình nghe thấy vậy khẽ cười, đôi mắt to tròn của cô đảo một lượt khắp căn phòng, nhìn mọi người: “Tôi cũng biết giá cổ phiếu của tập đoàn Hồng Thị ngày nay cực kì không tốt, mọi người đừng nói tới cuối năm chia lợi lức, đến ngay cả tiền đầu tư vào còn khó lấy lại nữa là.
90 Tuy Ngọc Tình là một người khá lạnh lùng, những việc như thế này từ trước tới nay cô cũng chẳng thèm để ý tới. nhưng Cố Nhất Hàng là người của cô, với tư cách là người chủ, cô có trách nhiệm nghĩ cho người của mình.
91 Lúc này Điện Cách đang lênh đênh trên biển, hôm nay mặt biển vô cùng yên bình, yên bình tới mức làm cho anh ta có chút lo lắng.
Đây là điềm báo trước cho một trận mưa bão sắp ập tới, phải biết rằng, trước khi mưa bão mặt biển đều yên tĩnh đến kì lạ, làm cho người khác sợ tới nghẹt thở.
92 Ngọc Tình tin rằng trong tương lai, bọn họ sẽ còn hơn vả Phong Hòa và những người kia, trở thành những trợ thủ đắc lực nhất của cô.
“Đường chủ, cô gọi tôi!” trong lúc Ngọc Tình đang suy nghĩ, một giọng nói lạnh lùng vang lên, Ngọc Tình nhìn lên.
93 Ngọc Tình không hề thiện cảm với kiến trúc của tòa nhà này, nhưng lại có thiện cảm với vị trí bang chủ Vân bang, vậy là vì vái vị trí bang chủ đó mà cô nhìn cái tòa nhà này cũng thuận mắt hơn rất nhiều.
94 Đây không phải là một câu hỏi mà là một câu khẳng định. Anh ta dùng ánh mắt hoài nghi để nhìn Ngọc Tình, dường như đang nghĩ sao có thể như vậy, sao có thể như vậy được chứ?
Thế nhưng Ngọc Tình không có lòng tốt để đi giải thích, tuy cô có chút ngạc nhiên khi người này sao lại vừa mở miệng đã nói ra thân phận của cô, nhưng cô cũng không muốn hỏi, bởi vì cô chẳng quan tâm tới câu trả lời, mà người này phải chết!
Dám giết cô, vậy thì phải trả giá thôi! Tuy người này mục đích có thể không phải là giết cô, nhưng cô vẫn không thể dễ dàng tha cho hắn ta!
Ngọc Tình khẽ cười, đưa tay ra túm lấy tên ninja, sức mạnh tinh thần được huy động, trên tay cô, một bàn tay khổng lồ màu trắng sữa từ từ xuất hiện, chỉ thấy nó túm chặt lấy tên ninja, dùng lực bóp chặt lại.
95 Lưu Lỗ Hàn đương nhiên không thể nào phát điên được. Ông ta là ai? Ông ta là lão đại của bang Chim ưng! Chắc chắn là một nhân vật máu lạnh, lại bị cái thứ đó dọa làm cho điên?
Khi xưa ông ta còn ở trong giới hắc đạo, ông ta không dọa người khác bị điên còn là nhẹ.
96 Chuyện Lưu Lỗ Hàn bị đưa đi đã chắc như đinh đóng cột. Nếu đã có kết quả như vậy thì Ngọc Tình đương nhiên cũng không có bấ kì ý kiến gì, điều duy nhất khiến cô cảm thấy đáng tiếc đó chính là tâm trạng của Lưu Bân.
97 Cả bầu trời bỗng chốc bị giăng kín bởi mây đen, sấm chớp ầm ầm, làm cho ánh mắt của Ngọc Tình và cả Ngân Nguyên đều giương mắt lên nhìn, trong đó có sự chờ đợi, sự hào hứng, phấn khích.
98 Ngọc Tình đang hào hứng nhưng lại nghe thấy tiếng gọi, thôi được rồi, ăn cơm! Vậy là cô lại mất cả hứng thị sát lãnh thổ, quay người liền ra khỏi không gian.
99 Ngọc Tình nhìn bộ dạng như kẻ ngốc của Lưu Bân, cô khẽ cười.
“Nhanh lại đây!” cô khẽ mở miệng, trong giọng nói có chút bất lực, lạnh nhạt nhưng lại cũng có vẻ thương xót.
100 “Ngọc Tình?” Yến Vân ngẩng đầu lên nhìn Ngọc Tình, tóc mái che đi ánh nhìn của cô: “Không ngờ rằng cô lại xuất hiện ở đây vào lúc này. ”
Ngọc Tình vừa nghe thấy liền bật cười, cô cũng không trả lời lại, vén tóc mái sang một bên rồi ngồi xuống ghế sô pha, liếc mắt lên nhìn thẳng vào hai mắt Yến Vân.