121 CHƯƠNG 120: CHỌN LỰA CỦA NGẠO THIÊN DI
Biết rõ hắn đuổi theo, nhưng Thẩm Lăng Vân lại cố ý gia tăng cước bộ… Ngạo Thiên Di muốn đuổi theo cũng không dễ dàng gì, cho tới gần tối, họ tìm khách *** trọ lại, mới đuổi kịp.
122 CHƯƠNG 121: CHÂU CHẤU TRÊN CÙNG SỢI THỪNG
Đúng như thời gian Triển Phi Dương đã dự tính trước__ lúc nghiêm túc bàn chính sự, đã là mặt trời lên cao ba sào, không chỉ Phụng Thiên Lam không chịu nổi, ngay cả Thẩm Lăng Vân cũng là bị đói tỉnh.
123 CHƯƠNG 122: TIỂU TỔ TÔNG GIÁ ĐÁO
Thẩm Lăng Vân và Phụng Thiên Lam hai người đứng trước cửa huyện nha chau đầu ghé tai cả buổi, tiểu ngốc nghếch Phụng Thiên Lam liền thu lại bộ dáng hiểu chuyện khôn khéo đã học được gần đây, chạy qua kéo góc áo nam nhân nhà mình__
“Di… đợi lát nữa, ngươi liền…”
Lại một trận thủ thỉ, nam nhân lập tức lộ ra vẻ hứng thú.
124 CHƯƠNG 123: VU OAN GIÁ HỌA, LO GÌ THIẾU CỚ!
“Khởi bẩm cửu vương gia, chuyện là thế này, bổn huyện được triều đình hạ lệnh muốn quy hoạch một con mương lớn, hiện tại bách tính đều đã di chuyển ra ngoài trăm dặm, huyện thành cũ này rất nhanh sẽ biến thành mương, hiện tại chỉ còn lại huyện lệnh đại nhân tận chức ở lại thủ huyện nha… đại nhân trung quân báo quốc, tự nhiên phải ở lại tới lúc cuối, vừa rồi chúng tôi còn đang thảo luận chuyện để bách tính di chuyển hết… hiện tại chỉ sợ thật sự không tìm được con phố náo nhiệt nào!”
Lưu tham tướng dù sao cũng là quan đô thành, tùy cơ ứng biến rất nhanh, tri huyện bên cạnh lau mồ hôi ngồi lại chỗ, liên tục gật đầu phụ họa.
125 CHƯƠNG 124: ĐẤU PHÁP
Triển Phi Dương ghé vào tai người yêu, khóe môi mang theo nụ cười chỉ dành cho người này, một hồi thầm thì ái muội… tiếp theo, sầu lo trên mặt Thẩm Lăng Vân liền biến mất!
Nếu nói về kẻ nhỏ nhen, Triển Phi Dương tự nhận đệ nhị, thì không ai dám nhận đệ nhất!
Thẩm đại mỹ nhân vui vẻ lập tức hạ lệnh kiểm tra… đương nhiên, trước đó không phải đã từng soát một lần sao, còn soát ra được nhiều binh khí tạo phản như thế! Nhưng lần này trọng điểm đã khác, Thẩm Lăng Vân tự mình dẫn Triển Phi Dương và mấy nha dịch nhanh nhẹn đi vào phòng ngủ của cẩu quan…
Tuy rất hy vọng có thể tìm được thư tín của hộ quốc đại tướng quân với cẩu quan này, nhưng cũng không ôm quá nhiều hy vọng… kết quả cuối cũng quả nhiên cũng vậy.
126 CHƯƠNG 125: TIN TỨC XẤU LIÊN TIẾP.
Hôm sau__
Cho dù đám người Thẩm Lăng Vân suốt đường thi triển khinh công, nhưng khi tới đô thành, cũng đã qua giờ cơm trưa.
127 CHƯƠNG 126: ẨU ĐẢ TRÊN ĐƯỜNG
Thương yêu Thẩm Lăng Vân không chỉ có Triển Phi Dương mà thôi, cũng như Minh Liệt thương yêu Lạc Dực… Lạc Dực cũng thương yêu Thẩm Lăng Vân, bụi bặm phong trần từ ngoài về, không nhẫn tâm để y lại đi an bài những người giang hồ kia, dù sao tạm thời không có nhiệm vụ gì khác, công tác chiêu đãi người giang hồ tại biệt uyển, liền bị Lạc Dực ôm hết.
128 CHƯƠNG 127: NÓI RÕ
“Tam hoàng huynh…”
__ Phụng Thiên Lam ở bên cạnh cũng đờ ra.
Nhưng hắn đơn thuần chỉ nghĩ rằng, tam hoàng huynh sao cũng vi phục chạy ra ngoài chơi vậy?
Thẩm Lăng Vân đờ ra một chút… không thể không nói, lần trước gặp chuyện đó ở Đào Nguyên trấn, vị tam vương gia này chuốc say y thừa cơ người gặp nguy, vì đạt mục đích mà thậm chí thấy Lạc Dực chết không cứu… hiện tại đối diện hắn, trong lòng y liền có bóng ma!
Có lẽ nên nói, Thẩm Lăng Vân căn bản cả đời này không muốn thấy kẻ đạo mạo vĩ ngạn ngụy quân tử này nữa!
Nhưng mà tên này lại là tam vương gia quyền khuynh triều dã, dù sao hôm đó cũng không xảy ra chuyện gì nghiêm trọng, vẫn phải nể mặt mũi, chỉ đành nhẹ cắn răng__ “Thần Thẩm Lăng Vân, khấu kiến…”
“Đừng… Lăng Vân, ta cũng giống Thiên Lam chuồn ra ngoài chơi, đừng để ta bị lộ…”
Không đợi y quỳ xuống nói, vai đã bị Phụng Thiên Vũ nắm lại… mặt ngoài, Phụng Thiên Vũ quả thật là không để y quỳ xuống mới làm thế, nhưng trước đó y đã có bóng ma tâm lý, nam nhân này ghé vào tai nói chuyện phả hơi lên cổ, lên tai y, lại khiến Thẩm Lăng Vân giật nảy, hoảng loạn muốn đẩy ra….
129 CHƯƠNG 128: HẸN HÒ NHO NHỎ THẬT NGỌT NGÀO
Đợi Thẩm Lăng Vân gặp Triển Phi Dương, đã là buổi chiều, sắp tới giờ cơm tối.
Cái gì gọi là ‘một ngày không gặp như cách ba thu’, nhìn bộ dạng Triển Phi Dương là biết, nằm bệt trên cửa sổ, mắt trông mong không biết đã đợi bao lâu, nam nhân vốn anh tuấn phi phàm, lúc này trông vẻ mặt tiều tụy, râu lởm chởm, đã sắp biến thành hòn vọng phu rồi!
Hơn nữa ‘hòn vọng phu’ này còn không phải chỉ có một ngọn! Nhìn sang Ngạo Thiên Di ở cách vách, cổ cũng sắp vươn thành nai rồi… nhìn liền biết sức mạnh tình yêu rốt cuộc vĩ đại cỡ nào!
“Lăng Vân, thế nào, chuyện thuận lợi chứ? Cậu trở về có ai làm khó cậu không?”
Vừa thấy người yêu của mình, Triển Phi Dương liền lao tới ôm lấy, chặt chẽ không muốn buông tay… câu nói đêm dài lắm mộng thật sự không sai, chờ đợi một ngày một đêm, không có chút tin tức nào… Triển Phi Dương không biết trong lòng đã xoắn xuýt suy nghĩ bao nhiêu thứ, lo lắng bảo bối của hắn có bị Lạc Dực làm khó không, rồi tên Lạc Dực đó có về đô thành chưa, có làm khó Lăng Vân vì ở chung với mình không, đi hoàng cung thì có gặp phải tên tam vương gia kia không, Lăng Vân có bị ức hiếp hay không… nghĩ lung tung mọi thứ, nhớ nhung và lo lắng đều trào lên, một khắc cũng không ngừng lại…
Cho tới lúc này, hai tay ôm chặt người này, tràn đầy cảm giác chân thật, tim, mới bình ổn lại.
130 CHƯƠNG 129: LỄ VẬT KINH HỈ
“Mau lên… bên này bên này…”
“Thiên Lam, ngươi chậm chút… cẩn thận dưới chân…”
Phụng Thiên Lam chạy rất vui vẻ, Ngạo Thiên Di không yên tâm, một chạy một đuổi, cẩn thận bản vệ.
131 CHƯƠNG 130: BẮT ĐẦU VÕ ĐÀI
“Phi Dương…”
“Hử?”
“Có chuyện, tôi không biết có nên nói không…”
“Nói đi, với tôi còn phải ấp a ấp úng sao?”
Sau hồi mây mưa, Triển Phi Dương mới phát hiện trong phòng ngủ còn có thùng tắm lớn và sọt đồ dơ làm bằng da bò, Lăng Vân thật sự thân thiết! Đương nhiên, nước tắm là Triển Phi Dương chuẩn bị, thân thể mỹ nhân được hắn cẩn thận rửa sạch sẽ từng tấc từ trong ra ngoài, chăn nệm bị dơ cũng ném vào trong sọt, chăn nệm để thay Lăng Vân đã chuẩn bị sẵn, đã đặt trong tủ áo bên cạnh giường, nam nhân lấy ra đổi… đối với việc này, Thẩm Lăng Vân ngồi trên giường đỏ mặt, cái này giống như mình đã chuẩn bị hết tất cả muốn câu dẫn Phi Dương vậy, lập tức hận không thể đào lỗ trên giường chui xuống.
132 CHƯƠNG 131: ĐỐI THỦ BỘC LỘ TÀI NĂNG
Võ đài vừa bắt đầu, Thẩm Lăng Vân mới biết cái gì gọi là tàn khốc, so với võ đài đấu đá, những cuộc thi đấu tính điểm của hiện đại hoàn toàn bất đồng, theo lý mà nói, võ đài của Phụng Túc sơn trang cũng là do phía quan lại hoàng gia tổ chức, hơn nữa trên tiểu thuyết không phải cũng thường xuyên nói cao thủ quá chiêu, điểm đến là ngừng sao? Nhưng hiện tại diễn ra rồi mới phát hiện hoàn toàn không phải vậy!
Binh khí mềm cứng, ám khí độc dược, tập kích ám toán… chỉ cần có thể thắng, thủ đoạn không giới hạn.
133 CHƯƠNG 132: AN BÀI BẤT NGỜ
Chỉ tiếc cao thủ quá chiêu, tay nhanh hơn lời… Thẩm Lăng Vân nghe thấy tiếng kêu của Phụng Thiên Lam quay đầu lại, sớm đã không còn kịp.
134 CHƯƠNG 133: THIÊN LAN
“… Phi…”
Thẩm Lăng Vân ủy khuất muốn gọi tên đối phương, nhưng nghẹn trong họng, dù sao, thân phận của Phi Dương nếu bại lộ ở đây…
Không ngờ, Phụng Thiên Vũ lại hào sảng cười một tiếng__ “Phi Dương đúng không? Lần thứ hai gặp mặt….
135 CHƯƠNG 134: KỲ QUẶC
Phụng Thiên Lạc ngồi trên vương tọa, cũng vô cùng kinh ngạc… hôm đó, Nhiên Thiên trên võ đài cạnh tranh vào vị trí bổ đầu Phụng Túc sơn trang, không hề sử dụng thủ đoạn lợi hại này!
… Mỗi ngày họ cùng ngủ một giường, hắn cưỡng ép Nhiên Thiên hết lần này tới lần khác… kỳ thật Nhiên Thiên cũng từng rất muốn giết hắn như thế đi? Nhưng Nhiên Thiên không có… hắn bỉ ổi dùng người quan trọng nhất bên cạnh Nhiên Thiên để uy hiếp Nhiên Thiên, khiến Nhiên Thiên một thân bản lĩnh lại không tiếc nhịn nhục để không liên lụy bằng hữu…
Chí tình chí nghĩa… nhưng lại bị mình lợi dụng dể uy hiếp, hắn quả đúng là kẻ tiểu nhân…
Phụng Thiên Lạc đột nhiên cảm thấy, người trước mắt… càng khiến hắn đau lòng, hổ thẹn…
Mà Nhiên Thiên thì bình tĩnh xuống đài, quỳ trước mặt Phụng Thiên Lạc, không tự ti không kiêu ngạo, mặt không biểu tình__
“Xin hoàng thượng cho phép Nhiên Thiên ra phía sau tẩy sạch vết máu trên người, để tránh làm nhiễm bẩn long bào của hoàng thượng.
136 CHƯƠNG 135: OAN UỔNG
“Minh Liệt…”
“Minh Liệt!”
Nhiên Thiên và Thẩm Lăng Vân gần như đồng thời phát hiện trong căn phòng tối tăm, tình huống không đúng, khẩn cấp lao vào, xém chút đã bị kẹt lại ở cửa_
“Minh Liệt, ngươi đừng gấp… ai làm? Lẽ nào là Lạc Dực? Ngươi nói đi! Ngươi đừng dọa chúng ta…
Đã gần tối, trong lòng không điểm đèn, Thẩm Lăng Vân ôm lấy Minh Liệt đang co ro trong góc tường… lập tức cơn giận buồn bực gì đó đều ném ra sau đầu, chỉ còn lại đau lòng nồng đậm.
137 CHƯƠNG 136: CẦU CỨU
“Hiện tại ngươi nghe rõ chưa? Ngươi nếu còn là nam nhân, thì nên biết phải làm sao? Ngươi nếu còn không tin, thì đi biệt viện tra rõ, ta tin nếu hắn không nói dối, thì những hạ nhân tại biệt việt nhất định thấy hắn cõng ngươi hôn mê bất tỉnh đi tìm Lăng Vân, đến nhà bếp hỏi thử đi, chắc họ cũng từng nhìn thấy người có thể tiếp cận nhà bếp… dù sao nếu đã hạ dược ngươi, thì không thể làm được ở trước mặt ngươi!”
Triển Phi Dương không tốt lành gì nói, đồng thời giải huyệt đạo cho Lạc Dực… nghe hắn nói vậy, chắc họ đã nghe lén ở cửa lâu rồi! Dựa vào bản lĩnh của hai người, muốn bế khí ở bên ngoài, bọn họ không phát giác được cũng bình thường.
138 CHƯƠNG 137: NGƯỜI YÊU SI TÌNH
Hoàng cung bất cứ lúc nào cũng đều cảnh giới nghiêm ngặt.
Chẳng qua Thẩm Lăng Vân và Triển Phi Dương giả dạng thành a Triết và tiểu Đào, cùng Nhiên Thiên mang lệnh bài trên người vào cung hoàn toàn không có khó khăn.
139 CHƯƠNG 138: NGỌN NGUỒN ĐẦU MỐI
“Đây không phải độc… là chung, có người hạ chung với thái hậu!”
_ Trong tẩm cung thái hậu, chẩn xong cho nữ tính trung niên bảo dưỡng cực tốt trên giường, Thẩm Lăng Vân cuối cùng vẻ mặt lo lắng cho ra kết luận.
140 CHƯƠNG 139: KHÔNG NỠ THÍ VỢ KHÔNG BẮT ĐƯỢC SÓI
Bản thân hoàng thượng không hạ chung, Phụng Thiên Lam chỉ là một hài tử ngu ngốc… dùng cách loại trừ, đáp án có thể thấy rõ.