81 CHƯƠNG 80: HUNG THỦ LÀ NGƯỜI KHÁC.
“Độc là do ta hạ, nhưng chuyện buồn nôn đó ta không làm! Ngoài ra các ngươi còn muốn biết gì, cứ hỏi đi!”
Liễu Mạch bày vẻ vò mẻ không sợ nứt, nhưng vẫn bảo vệ Châu Nhã không chút sơ hở.
82 CHƯƠNG 81: NỮ NHÂN ĐÁNG CHẾT NHẤT.
“Khi ta mới nổi sát tâm, một mặt là vì không thể hạ thủ, sợ nhìn thấy Liễu cầm chết thảm dưới tay ta… mặt khác, ta muốn giá họa cho mẹ ta! Vì gặp phải hái hoa tặc là ngoài ý muốn, nếu không có ngoài ý muốn này, nhất định sẽ bị người ta nhìn ra do người nhà hạ độc… là nam nhân, muốn giết một nữ tử căn bản không cần dùng độc, cho nên ta muốn đánh lừa người… bắt mẹ ta! Vì bà căn bản không phải mẹ ta, cũng không xứng làm mẹ ta!”
… Ai có thể tưởng tượng, oán hận nghiến răng nghiến lợi này, lại xuất phát từ miệng của con ruột mình!
“Tại sao? Đó là mẹ ngươi? Mười tháng hoài thai sinh hạ ngươi… bất luận bà làm sai cái gì…”
Thẩm Lăng Vân khó thể tin nổi nhìn Liễu Mạch phẫn hận khó nén trước mặt.
83 CHƯƠNG 82: MẬT NGỌT TRONG RỪNG.
Nhưng cũng vì Triển Phi Dương cho y ăn định tâm hoàn này, cho dù nam nhân này không tiết lộ chi tiết nào… y vẫn liền an tâm, sự ăn ý của hai người, luôn là như thế, tín nhiệm, ỷ lại vào nhau… kiếp trước, người này từng phản bội y một lần, y cũng biết, người này sẽ không lừa y lần thứ hai.
84 CHƯƠNG 83: CHẤP NHẬN CƯỢC CHẤP NHẬN THUA
Đợi con sói họ Triển ăn no uống đủ rồi, trời cũng đã sáng.
Thẩm Lăng Vân rất muốn tính nợ, tên khốn này… nói phong cảnh đẹp, vừa dụ vừa gạt ăn mình sạch sẽ… giờ thì eo đau lưng mỏi, chỗ vì vừa mới bị hung hăng gặt hái cũng khó khép lại, lại ngó cái tên còn chưa thỏa mãn lắm bên cạnh… liền xúc động muốn đánh người!
Dựa vào cái gì đều là nam nhân, mình lại bị áp ở dưới làm nệm?!
Dựa vào cái gì mỗi lần đều là mình ủy khuất kéo đẩy, giống như cô vợ bị phi lễ!
Nhưng nhớ lại vừa rồi, mình vẽ mặt mê đắm quên hết tất cả, hưng phấn từng đợt, la lên tên của đối phương… Thẩm Lăng Vân khó xử, lại khó mở miệng!
“Bảo bối, tốt hơn rồi chứ? Có cần tôi ôm cậu tới huyện nha thăng đường, cho cậu đỡ đau lưng không.
85 CHƯƠNG 84: “BÍ DƯỢC THẦN KỲ”
Thẩm Lăng Vân trước kia dù gì cũng xem phim truyền hình không ít, chuyện thăng đường này cũng làm ra đúng kiểu, hỏi riêng từng người… tuy biết rõ những nha dịch trong huyện nha này trước kia đều đã từng làm qua, cũng không hỏi ra được cái gì mới, nhưng hình thức thì vẫn cần thiết!
Đại khái nửa canh giờ sau, thì bắt đầu ‘làm vẻ’__ muốn nói chuyện riêng với từng người! Người khác đợi ở sau đại đường.
86 CHƯƠNG 85: BINH BẤT YẾM TRÁ
… Thật ra làm gì có bí dược? Trong bình chỉ chứa nước giếng bình thường mà thôi!
Mấy thứ như DNA, người cổ đại không hiểu, hai người họ tuy hiểu, nhưng không có trang bị thì cũng như kẻ mù… nhưng lấy ra hù người thì có thể, thật ra, dịch thể và máu không giống nhau, nói hơi buồn nôn chút, một đống trắng nhờn… bất cứ ai cho thêm chút nước vào cũng có thể dung hòa.
87 CHƯƠNG 86: THỞ DÀI KẾT ÁN
Nhưng quản gia ánh mắt dữ tợn lại gật đầu, cho y một đáp án khẳng định mà y không nghĩ tới nhất__
“Một ngày trước khi Liễu Cầm xảy ra chuyện, cũng chính là ngày Châu Nhã thiếu gia tới, ả tìm ta, ả nói nghe thấy Châu Nhã thiếu gia cãi nhau với Liễu Mạch thiếu gia trong phòng, không ngờ hai nam nhân họ lại là quan hệ buồn nôn đó! Nhưng, ả căn bản không để ý, ngay cả nữ nhi ruột của ả cũng còn không là gì, huống hồ không phải con ruột, điều làm ả sợ là nội dung cuộc đối thoại của họ, biết lão gia cũng có ý liên hôn với Châu gia, vậy Liễu Cầm bị gả đi, đêm động phòng hoa chúc, chuyện mất trinh tiết sẽ bị lộ! Đến lúc đó lão gia tuyệt đối sẽ bức hỏi Liễu Cầm nam nhân đó là ai… ả hỏi ta dự định thế nào? Lúc đó ta mới biết, chuyện của ta và Liễu Cầm, ả sớm đã biết! Ta thậm chí bất an hỏi ả, tại sao biết rõ ta xâm phạm nữ nhi ả, ả còn ngồi nhìn không quản, nữ nhân lãnh huyết đó lại nói… nếu Liễu Cầm có thể cột ta bên cạnh ả, lợi dụng một chút cũng không ngại…”
Thẩm Lăng Vân ngồi trên công đường, nắm đấm siết rôm rốp… là một người chấp pháp, y biết lúc này mình xúc động là không đúng, nhưng y thật sự muốn đi xẻo thịt nữ nhân so với rắn rít còn cay độc hơn ngàn lần kia!
“Cho nên các ngươi hợp mưu giết chết Liễu Cầm đại tiểu thư?”
“Không! Không có! Ta không giết người!” Vừa nhắc tới tội giết người, đại quản gia dù sao cũng đã ăn muối gạo mấy chục năm, vẫn giữ được mấy phần bình tĩnh, hoàn toàn khác với tiểu tử như Liễu Mạch vì khẩn trương mà tội gì cũng nhận, “Thật sự không phải do ta giết, đó là do một mình Lam Cô làm!”
Đại quản gia vừa nghe thấy tội giết người bị đổ lên người mình, nghẹn khuất nhiều năm như thế, hận nhiều năm như thế, hắn rốt cuộc không quản gì nữa__
“Hôm đó lúc ăn cơm xong Liễu Cầm nói không thoải mái muốn về phòng ngủ, buổi chiều ả bảo hạ nhân và hoa tượng qua lại trước phòng Liễu Cầm đi chỉnh lý bồn hoa ở tiền viện, phái hạ nhân nhất định phải gọi ta tới phòng Liễu Cầm, khi ta tới đó Liễu Cầm đã chết rồi! Ta bị dọa, ả nói người là ả giết, nhưng ả nói chỉ cần giả thành hái hoa tặc làm, thì sẽ không ai hoài nghi chúng ta, nếu không nếu ả bị phát hiện, sẽ nói chuyện ta cưỡng bức Liễu Cầm ra! Ả bức ta gian thi, nữ nhân điên cuồng đó đứng bên cạnh nhìn, sau đó ả lại dùng một phiến đao dài đâm sâu vào trong di thể, nói là vì bảo vệ ta, như vậy mới không ai biết quan hệ của ta và Liễu Cầm…”
Quản gia ngồi bệt mông xuống đất.
88 CHƯƠNG 87: HÔN QUÂN
Vụ án đã phá, toàn thân nhẹ nhõm… Thẩm Lăng Vân và Triển Phi Dương, bất kể ai trên ai dưới, dù sao đã là tôi dựa vào cậu, dính như keo.
89 CHƯƠNG 88: NẰM CŨNG TRÚNG ĐẠN
“Ha ha, không ngờ khi ngươi làm hôn quân… thật sự ra dáng đó! Tiểu mỹ nhân này bị giày vò… tuy không dám phản kháng, nhưng trong lòng nhất định hận chết ngươi! Chậc chậc, đáng tiếc, đường đường nhất đại đế vương, trên đấu trường của tứ đại danh bộ năm đó, vừa nhìn đã xem trọng người ta rồi sao? Nhiều năm thả mỹ nhân ở Phụng Túc sơn trang như thế, lại vì sợ bị bài xích mà không dám vượt qua lôi trì một bước! Ngươi đó, nên cảm kích ta, nếu không phải ta… sao ngươi có thể đắc thủ chứ! Xem ra vị đạo cũng không tồi…”
“Câm miệng!”
Phụng Thiên Lạc tức giận tái mặt, nhưng chỉ miệng hùm gan sứa__ Người này võ công cực cao, có thể vào đại nội mà không bị phát hiện, nhưng vẫn không phải là phiền phức nhất! Hiện tại mình sỡ dĩ không thể không nghe theo sự bài bố của đối phương, thậm chí làm chuyện cầm thú không bằng này, là vì…
“Ngươi bớt phí lời đi! Giải dược đâu! Đã đáp ứng rồi, chỉ cần ta làm theo lời ngươi, ngươi sẽ cho ta giải dược…”
Đòi mạng nhất chính là__ mẫu hậu không phải vì Phụng Thiên Lam tuổi nhỏ không hiểu chuyện làm giận đổ bệnh, mà là trúng độc của tên này!
Hắn đã bảo tất cả ngự y xem qua… ai cũng không giải được! Nên mới phải cúi đầu với nam nhân thần bí này… tên khốn này lại đưa ra yêu cầu bắt hắn cường bạo Nhiên Thiên!
Biết rõ những lời hắn nói vừa rồi đã bức ép Nhiên Thiên… nhất định khiến đối phương hận mình… nhưng hắn không có biện pháp khác, mẫu hậu vẫn còn hôn mê trong tẩm cung, sinh mạng nguy hiểm… hắn trừ khẩu cầu giải dược của đối phương ra, thì hoàn toàn bó tay không biện pháp!
Thật muốn lôi kẻ này đi lăng trì! Nhưng hắn không phải không thử qua… hoàn toàn không phải đối thủ!
Nam nhân đứng trước mặt hắn thân hình thon dài, mang mặt nạ đáng sợ, âm thanh cũng nghe như đã vận khí thay đổi… hắn không biết đối phương là ai, cả lại gần cũng không được, ngặc nỗi mẫu hậu đang nguy hiểm, lại không dám gọi đại nội thị vệ.
90 CHƯƠNG 89: TAM VƯƠNG GIA GIÁ ĐÁO.
“Lăng Vân, tôi cũng đi!”
Triển Phi Dương phản ứng cực nhanh, xoay người xuống giường, chỉnh lý y sam.
Hắn mới không muốn để Lăng Vân cùng Lạc Dực đơn độc đi gặp thiên tuế gia gì đó! Tên này đối với Lăng Vân của hắn rõ ràng có ý đồ, vạn nhất nhân cơ hội động tay động chân với Lăng Vân… ý đồ bất chính…
“Ngươi không thể đi!”
Thẩm Lăng Vân cho dù eo đau lưng mỏi, mặc y phục cũng rất nhanh, đỏ mặt nhanh chóng đi mở cửa, nhưng Lạc Dực vừa vào cửa đã hất cho hắn chậu nước lạnh, đó không phải thái độ thương lượng, mà là không muốn cho hắn theo!
“Ngươi cho rằng gặp vương gia là đi dạo chợ sao? Ngươi muốn gặp liền gặp! Ngươi cùng Lăng Vân đi gặp vương gia, ngươi bảo Lăng Vân làm sao giới thiệu ngươi? Nam nhân của đệ ấy? Giáo chủ Ma Long giáo? Ngươi đi thuần túy chỉ thêm loạn, như vậy chính là hại đệ ấy!”
__ Câu này của Lạc Dực nghe cũng có mấy phần đạo lý!
Triển Phi Dương thân phận đặc thù là sự thật, cho tới hiện tại chỉ có Lạc Dực nhận ra hắn là giáo chủ Ma Long giáo, ngặc nổi Thẩm Lăng Vân kiên quyết bảo vệ hắn, chỉ đành tạm thời không nhắc tới chuyện báo thù cũng không vạch trần thân phận của hắn… Lạc Dực sợ nhất chính là Lăng Vân không để ý tới mình! Nhưng khắp thiên hạ người nhận ra Triển Phi Dương hắn không chỉ có một mình Lạc Dực, bên cạnh vương gia rất nhiều cao thủ, vạn nhất có người nhận ra hắn, thì Lăng Vân dẫn hắn đi kiến giá, chắc chắn bị người ta vu tội dự mưu hành thích, không phải tất cả mọi người đều sẽ giống hắn nhường Lăng Vân, địa vị của tứ đại danh bộ nóng bỏng tay, người đỏ mắt rất nhiều!
Lạc Dực hận không thể để tên này chết không toàn thây… nhưng tiền đề là tuyệt không thể hại Lăng Vân!
“Ừ, Phi Dương… chuyện này tuyệt đối không thể, thân phận của cậu… đừng đi là hơn! Tôi đi kiến giá một chút, hồi báo chuyện cửu vương gia, tam vương gia đó tôi đã gặp qua một lần, rất ôn hòa, tôi sẽ nói cửu vương gia được cứu thành công xong đã tự chạy đi, chắc sẽ không bị giáng tội, rất nhanh sẽ về… cậu ở trong đây đợi tôi…” Thẩm Lăng Vân suy nghĩ chu toàn hơn Triển Phi Dương.
91 CHƯƠNG 90: KIẾN GIÁ
Nơi nghỉ ngơi tạm thời của tam vương gia, Thẩm Lăng Vân đối với nơi này không một chút xa lạ__ huyện nha.
Nghĩ lại thì cũng thấy là chuyện đương nhiên, khách *** gì đó làm sao chịu nổi tôn giá của vương gia… Đào Nguyên trấn này thích hợp nhất chính là huyện nha.
92 CHƯƠNG 91: BIẾN ĐỔI BẤT NGỜ KHI TẠ TỘI
Không chỉ là thị vệ bên cạnh, ngay cả Lạc Dực cũng kinh ngạc rớt cằm_ tam vương gia này, làm gì mà bình dị như thế được?
Phụng Thiên Vũ… cho dù ở trong cung, hay Phụng Túc sơn trang, ở trước mặt mọi người ít ra cũng có thu liễm… nhưng hiện tại… thái độ này quá lộ liễu!
Mà Thẩm Lăng Vân đứng đó, trực tiếp không có phản ứng gì nửa ngày, đầu óc có chút trì trệ, cho tới khi nam tử cẩm y ngọc bào đi tới bên cạnh, ngang nhiên gác tay lên vai y, mới giật mình hoàn hồn__
“Thần Thẩm Lăng Vân, khấu kiến vương gia!”
Cúi đầu quỳ, hành lễ đúng quy củ… lần trước ở Phụng Túc sơn trang, y đã học được lễ tiết của người thời đại này, tuy giáo dục từ nhỏ là đầu gối đàn ông có ngàn vàng, cho nên là người hiện đại, y quỳ không chút cam lòng, nhưng nhập gia tùy tục mà, quan trọng là y quỳ như thế, sẽ không chút dấu tích tránh khỏi đụng chạm của nam nhân.
93 CHƯƠNG 92: CÓ THÍCH KHÁCH!
“Lạc Dực, ngươi về trước đi… Lăng Vân say rồi, bây giờ về dễ nhiễm phong hàn, hôm nay để y ở lại đây nghỉ ngơi. ”
Đuôi sói cuối cùng cũng lộ ra, câu này không phải thương lượng, mà là ỷ thế hiếp người!
Thẩm Lăng Vân chỉ cảm thấy mình càng lúc càng choáng, lờ mờ cảm thấy hình như nam nhân ôm ngang mình lên, đặt lên chân… muốn giãy dụa nhưng hoàn toàn không có cảm giác ổn định, ngược lại vùi đầu vào vai đối phương… mùi vị xa lạ, không phải của Phi Dương, cho dù dùng hương xông quý giá long diên, nhưng y dù đã dần mất thanh tỉnh vẫn theo bản năng bài xích, chán ghét.
94 CHƯƠNG 93: TRIỂN PHI DƯƠNG TỨC GIẬN.
“Ngươi, ngươi là ai__”
Phụng Thiên Vũ trừng mắt nhìn nam nhân đánh chiếc bàn chặn cho họ thành bụi, vẻ mặt kinh ngạc… cái tên gương mặt âm trầm, như muốn ăn người này, so với bốn tên sát thủ bên ngoài còn nguy hiểm hơn, ngay cả thị vệ quân tại đó cũng bị dọa ngây, như thể bị thi định thân chú, không dám đi lên hộ giá!
“Trả Vân nhi cho ta! Y gọi tên của ta_”
Triển Phi Dương nhìn cánh tay kẻ kia ôm chặt Lăng Vân của mình, ánh mắt như muốn xẻo cái tay đó xuống, sát khí bừng bừng, chỗ đâu giành cho thương lượng? Lời chưa nói xong, Thẩm Lăng Vân mơ hồ đã trở về lại lòng nam nhân, đây là vòng tay y quen thuộc, cho dù có chút vị mồ hôi, nhưng vẫn tốt hơn hương long diên nhiều!
Kiểm tra một chút, Thẩm Lăng Vân tuy bị tên kia ôm chặt, nhưng tên đó không có cơ hội chiếm tiện nghi gì, y sam hơi hỗn loạn, nhưng vẫn thắt chặt, lập tức thở phào… khi quay đầu lại, Lạc Dực còn đang chơi với sát thủ, nhưng càng chiến càng dũng, lại có hai sát thủ ngã xuống, hiện tại chỉ còn một người cuối cùng đang giãy chết… Triển Phi Dương không có bất cứ vũ khí nào, đột nhiên đánh ra một chưởng… rõ ràng là cự ly căn bản đánh không tới, nhưng sát thủ đó lại kêu lên một tiếng rồi ngã xuống__ là chưởng phong!
Lạc Dực đờ người nhìn màn này, quả thật khó mà tin… võ công của tên đó, sau khi vào Ma Long giáo, lại tinh tiến thêm nhiều, thoáng vừa rồi hắn nhìn thấy một lộ sương trắng nhạt ập tới… tên đó có thể hóa nội lực thành thực thể! Sức mạnh này đã nằm ngoài phạm vi lý giải của hắn!
Nhưng tiếp theo là một ngụm máu tươi phun ra khỏi miệng… Lạc Dực bị trọng thương, không thể không quỳ một gối, tức giận nhìn tên khốn nhân cơ báo thù__ vừa rồi chưởng phong sắc bén đó, người bị đánh trúng không chỉ là tên sát thủ kia!
Nghĩ lại cũng đúng, từ khi Triển Phi Dương bị trục xuất sư môn, bọn họ sớm đã không còn là người nhà! Mấy hôm nay nếu không có Lăng Vân… hắn cứ mở miệng là đòi báo thù, muốn đoạt lại Lăng Vân, nhưng không ngờ khoảng cách giữa họ đã rộng như thế…
“Ta mang Lăng Vân đi… dựa vào chút bản lĩnh của ngươi, cũng dám nói bảo vệ y?! Ngươi bảo vệ y đến lòng người khác sao? Nếu còn có lần sau, thì đừng để Lăng Vân nói tốt cho ngươi!”
__ Nam nhân cẩn thận ôm bảo bối của mình, ngang nhiên rời khỏi, căn bản không ai dám ngăn cản.
95 CHƯƠNG 94: ĐẦU GIƯỜNG CÃI NHAU CUỐI GIƯỜNG HÒA.
“Phi Dương, cậu đừng giận nữa… có gì từ từ nói, rốt cuộc sao vậy? Tôi nếu đã làm gì không đúng, tôi xin lỗi…”
Trước kia luôn là Triển Phi Dương xin y, dỗ y, khi ý kiến không hợp cũng là Triển Phi Dương xin lỗi thỏa hiệp, nhưng hiện tại Thẩm Lăng Vân cũng không biết ra sao, hôm qua y quả thật uống say, rất nhiều chuyện đều không nhớ được, có điều cảm thấy mình nhất định đã làm chuyện gì sai rồi, hình như y nhớ tối qua Phi Dương phát hỏa, rất hung rất dọa người… nhưng, lần này đuối ly, chắc chắn là mình…
Đối diện với thái độ buông thấp, ủy ủy khuất khuất kéo mình xin lỗi, Triển Phi Dương đột nhiên cảm thấy trong lòng thương yêu, không nỡ… vốn nếu không phải là gì quá đáng, hắn căn bản không nỡ giận Lăng Vân, cho dù hiện tại nổi giận cũng phải khó lắm mới bức được mình cứng mặt, không thể để Lăng Vân lại có lần sau, chuyện này nhất định phải giáo huấn y!
Nhưng thái độ Thẩm Lăng Vân lại ngoan ngoãn nhận sai như vậy… nam nhân biết rõ tính cách nóng nảy của y, tim liền mềm đi… Lăng Vân biết như thế, trong lòng nhất định còn khó chịu hơn mình, nếu còn nổi sung, mình còn được tính là người yêu sao? Tối qua Lăng Vân mới là người chịu ủy khuất…
“Haizz…” Thở dài thườn thượt, nam nhân quay người lại, nhìn thẳng y, rất lâu, ôm chặt lấy y, “Tối qua tam vương gia chuốc say cậu, sau đó có thích khách, người đó ăn mặc giống đồng bọn của kẻ lần trước bắt cóc ấu đồng, chính là dư đảng của ‘Thiên Nhẫn Phụng Hoàng Vũ’, muốn thích sát tam vương gia, Lạc Dực chỉ đành nghênh chiến, nhưng tiểu tử đó lại chống không lại, cũng may tôi đuổi tới, những người kia đều chết, tên khốn tam vương gia kia không sao… yên tâm đi, Lạc Dực không chết, lần này tính ra là tìm chỗ trị thương! Dễ chết như thế, danh hiệu tứ đại danh bộ cũng chỉ là hư danh!”
Không muốn để đối phương lại lo lắng, lại nhíu mày không vui… Triển Phi Dương vẫn chọn lựa nói thẳng ra.
96 CHƯƠNG 95: HẸN ĐỊNH
“Phi Dương__ Cậu, cậu… sao bất cứ lúc nào chỗ nào cậu cũng có thể phát tình vậy! Đại sắc lang!”
Mắng thì mắng, chỉ là khi mỹ nhân mắng mặt lại đỏ bừng, giọng mềm mại, ngữ điệu kéo dài… nghe thế nào cũng thấy càng lúc càng xấu hổ, hờn dỗi, hoàn toàn nghe không ra dấu hiệu tức giận, thế là lá gan Triển Phi Dương lập tức lớn lên, ôm bảo bối không buông tay, lật người cái đã lên giường.
97 CHƯƠNG 96: HỔ THẸN CỦA THẨM LĂNG VÂN.
Chỉ đáng tiếc, hẹn định vừa mới đưa ra, Triển Phi Dương vui vẻ chuẩn bị dẫn Lăng Vân đi ăn một bữa, phiền phức đã vọt tới__
Lạc Dực một thân thương tích, không mời mà tới!
Thật ra cho dù Lạc Dực không tới, Thẩm Lăng Vân cũng định đi tìm hắn… khi Thẩm Lăng Vân vừa mới trọng sinh, trước khi rời khỏi Phụng Túc sơn trang, không phải từng nghe được chủ nhân cũ của thân thể này là diệu thủ thần y đệ nhất giang hồ sao? Tuy y chưa từng thử qua, nhưng hiện tại Lạc Dực bị thương, hơn nữa nguyên nhân bị thương hơn một nửa là vì bảo vệ mình lúc đó đã mất đi sức phòng ngự… cho nên y cũng nên đáp lại một chút, ít nhất nên lợi dụng dược liệu hiện có trong tiệm thuốc, cố trị liệu cho Lạc Dực!
Nhưng Lạc Dực vốn ở phòng kế bên, tối qua bị thương lại không trở về… Thẩm Lăng Vân có lòng đi tìm, nhưng Phi Dương mới vừa ghen tỵ xong, cho nên nhịn không nói… nghĩ nếu Lạc Dực không có nguy hiểm tính mạng, không phải vô cùng cấp bách, vậy chờ khi ăn cơm thương lượng với Phi Dương… Phi Dương nhất định thông tình đạt lý, y cũng không muốn cãi nhau với Phi Dương.
98 CHƯƠNG 97: TIN DỮ PHỤNG TÚC SƠN TRANG ĐƯA RA
“Tự sát?! Rốt cuộc là có chuyện gì?”
Thẩm Lăng Vân cầm thư Lạc Dực đưa tới, kinh ngạc không khép nổi miệng.
99 CHƯƠNG 98: THÁNH CHỈ ĐÁNG HẬN.
“Phụng thiên thừa vận, hoàng đế chiếu viết, lệnh bổ đầu Nhiên Thiên của Phụng Túc sơn trang, ngay hôm nay điều khỏi sơn trang, đảm nhiệm ngự tiền thiếp thân thị vệ, phong ‘Ngọa long thị vệ’, lập tức tiến cung! Chức danh bị khuyết tại Phụng Túc sơn trang, một tháng sau chiếu theo thông lệ mở võ đài, kêu gọi hiền tài! Khâm thử__”
Truyền lệnh quan tuyên chỉ xong, rất nhanh phát giác không đúng… đợi bọn họ tạ ơn, nhưng một đám người quỳ trước mặt, thế nhưng ai cũng đen mặt, không lên tiếng.
100 CHƯƠNG 99: PHÓ THÁC KHÔNG THỂ CỰ TUYỆT.
“Minh Liệt, đừng nói nữa… hảo ý của ngươi ta tâm lĩnh, bất kể sau này có biến thành thế nào, ngươi nhớ lời ta hiện tại__ sở dĩ chúng ta trở thành tứ đại danh bộ, từ bỏ cuộc sống tiêu dao tự tại, đến triều đình làm việc, không có một ai là vì cao quan hậu lộc! Triều đình đối với chúng ta thế nào, trong lòng chúng ta tự biết, nhưng lão bách tính là vô tội, trở thành người có năng lực, năng lực càng lớn, trách nhiệm cũng càng lớn, từ khi chọn lựa bước vào cánh cửa này, trên vai mỗi người chúng ta đều là trách nhiệm làm chủ giải oan cho bách tính! Cho nên, sau này đừng hễ chút là muốn đóng gói ra đi, nơi này là nhà chúng ta, bên ngoài có bách tính chúng ta cần chiếu cố! Cho dù trong lòng có chê trách cách làm của triều đình, nhưng tay cầm lệnh bài của Phụng Túc sơn trang, việc thiện ngươi có thể làm nhiều hơn khi ngươi là du hiệp giang hồ, nhiều hơn nhiều, cũng có ý nghĩa hơn nhiều! Minh Liệt, ngươi nhớ chưa?”
Sau khi ba người trầm mặc một chút, Nhiên Thiên đột nhiên ngẩng đầu, thu lại vẻ đờ đẫn, vẻ mặt nghiêm túc nhìn Minh Liệt vẫn còn đang dựng lông vì ủy khuất của hắn.