101 CHƯƠNG 100: CỐ VẤN CHUYÊN DỤNG CỦA LĂNG VÂN.
“Lăng Vân…”
Mới đứng trước cửa, cửa phòng đã giống như cửa tự động của hiện đại, từ trong mở ra.
Chỉ là đương nhiên không có cửa tự động… ở đây, chỉ có nam nhân đứng bên trong, vẻ mặt đầy vui mừng.
102 CHƯƠNG 101: BỊ THƯƠNG NGOÀI Ý MUỐN.
Mới sáng sớm, Thẩm Lăng Vân đã về Phụng Túc sơn trang, dùng lời của Lạc Dực thì, người trong nhà không thể không ai quản, Minh Liệt giống như hài tử, bảo y làm sao an tâm!
Nhưng Thẩm Lăng Vân hiện tại không cho là vậy, hiện tại y phải dùng Minh Liệt, đương nhiên, cũng là vì hiện tại y chỉ có thể dùng Minh Liệt.
103 CHƯƠNG 102: SỦNG ÁI VÔ ĐỘ.
“Không cười gì cả, thế nào, không cho phép người khác cười sao? Còn không mau xuất phát!”
Thẩm Lăng Vân tâm tình không tồi, bầu không khí giữa hai người, không biết bắt đầu từ lúc nào, đã trở nên hài hòa bất ngờ, ân ân ái ái, giống như bọn họ vốn nên là như vậy, không có một chút giả tạo, nhìn thế nào cũng thấy là một đôi trời đất tạo nên.
104 CHƯƠNG 103: ÁC THIẾU ĐỤNG PHẢI HỌNG SÚNG
“Cởi áo ra, để tôi xem! Ngoan__”
Vừa rồi không cẩn thận đè lên, cách lớp áo ngoài có thể thấy vết thương bị rách bên trong đã thấm máu ra, mở mắt nói dối như thế, cũng phải có hạn độ! Thực sự là quá loạn!
Nhưng mắng y, hung với y? Thì lại không nỡ!
“Thật sự không có chuyện gì… chỉ là không cẩn thận bị rách da…”
Thẩm Lăng Vân vốn còn muốn kiên trì một chút, y mới không muốn ‘ngoan’, y lại không phải con của Triển Phi Dương! Ngoan cái gì mà ngoan!
“Được rồi, vậy cậu tự cởi hay tôi giúp cậu?”
Câu nói lưu manh thế này, dùng ở đây lại rất chính xác… Thẩm Lăng Vân nhẹ run một cái, ngẳng đầu nhìn vẻ mặt kiên trì của nam nhân…
Kiên trì cũng là đương nhiên, vì đau lòng mới kiên trì… Lăng Vân bị thương rồi, Lăng Vân đau rồi! Đây tuyệt đối là vấn đề nguyên tắc không thể thỏa hiệp!
Nhìn xung quanh, quả nhiên không có người, Thẩm Lăng Vân tâm không cam lòng không nguyện chậm rãi cởi y sam… lộ ra lớp băng trên vai trái, máu chảy ra không ít, áo trong cũng nhiễm đỏ.
105 CHƯƠNG 104: HOẮC GIA TRANG QUÁI DỊ.
“Ừ, được… chuyện này, cậu đừng làm mất mạng người…”
Thẩm Lăng Vân đáp ứng liền, nhưng còn ‘hảo tâm’ dặn dò một câu, dù sao y là mệnh quan triều đình, thân phận của Phi Dương lại đặc thù, Ma Long giáo giết bao nhiêu tham quan, đến hiện tại Thẩm Lăng Vân cũng không nói rõ rốt cuộc là xem mạng người như cỏ rác hay hành hiệp trượng nghĩa, nhưng đối với triều đình mà nói… y không muốn khiến Phi Dương lại gánh tội danh sát hại gia quyến của mệnh quan triều đình.
106 CHƯƠNG 105: MỘT VỤ HIỂU LẦM.
“Phi Dương cẩn thận!”
Thẩm Lăng Vân sau lưng đột nhiên kêu lên.
Đương nhiên, dầu sôi không nghe hiểu tiếng người, cũng sẽ không vì bọn họ kêu lên mà giảm tốc độ… cho nên khi Thẩm Lăng Vân kêu lên, đồng thời thân ảnh thon thả đã vọt tới, khinh công vượt bậc cộng thêm Lăng Vân kiếm được rút khỏi eo múa may hoa lệ… dầu sôi đó bị lưỡi kiếm hấc ra tứ tán…
Chỉ chớp mắt đó, khi Triển Phi Dương hoàn hồn lại, dầu sôi đã chạm đất, khoảnh đất gần chỗ hắn đứng biến thành đỏ sậm, nhưng y sam hắn thì không dính lấy một giọt, càng khỏi nói tới bị bỏng!
“Lăng Vân!”
__ Thân thể không bị thương, nhưng tim nam nhân lại xém chút vọt ra khỏi ngực!
“Không sao… không sao…”
Không sao mới lạ! Thẩm Lăng Vân không thể giống như lúc vọt người phi lên, vung kiếm hoa lệ đáp xuống, mà tương đối nhếch nhác trực tiếp ngã xuống, ngã vào lòng nam nhân.
107 CHƯƠNG 106: CỨU NGƯỜI
Nhưng chuyện này cho dù Thẩm Lăng Vân không quản, Triển Phi Dương cũng sẽ không bỏ lại__ xém chút bị hất dầu sôi, lại nhìn lão bách tính vô tội chịu tội, thật ra hắn cũng không tới mức sắc lòng sắc dạ, huống hồ đương gia họ Hoắc này nói rồi, những tên đó tự xưng là Ma Long giáo, hắn không thể phất tay bàng quan!
Ánh mắt hai người giao nhau, suy nghĩ của đối phương đều tận tường… Triển Phi Dương lần này đã đi trước được mấy ngày lộ trình, chỉ cần bọn họ tốc chiến tốc quyết, thì sẽ không làm lỡ chuyện cứu Nhiên Thiên trên võ đài Phụng Túc sơn trang một tháng sau!
“Xin hỏi, lệnh ái hiện tại có phải đang ở trong nhà… chúng tôi có thể gặp nàng không?”
Thẩm Lăng Vân là hảo tâm, cô nương bị thổ phỉ nhắm vào, hiện tại nhất định bị dọa không nhẹ… huống hồ là đại gia khuê tú cửa lớn không bước cửa nhỏ không qua? Không biết là bị dọa thế nào rồi, ít nhất y muốn an ủi một chút.
108 CHƯƠNG 107: DẠ MỊ
Thẩm Lăng Vân và Triển Phi Dương tới đây, đối với Hoắc gia trang thì chính là đại cứu tinh xuất hiện, tự nhiên phải chiêu đãi thật tốt, tối hôm đó đã dọn xong khách phòng tốt nhất ở đông sương cho họ, rõ ràng đã sắp cạn thức ăn, nhưng vẫn cố gắng bảo nhà bếp chuẩn bị bữa tiệc phong phú, để đón gió tẩy trần cho họ.
109 CHƯƠNG 108: TỪ TIỂU HUYỆN LỆNH VÔ Ý KÉO RA ĐẠI ÂM MƯU
Sáng sớm hôm sau, Thẩm Lăng Vân và Triển Phi Dương trải qua một đêm đều rất thỏa mãn, ai nấy thần thanh khí sảng sóng vai ra cửa.
110 CHƯƠNG 109: CHỌN LỰA LƯỠNG NAN
Hai người nói tới cuối, tựa hồ đã kết thúc ‘chính đề’… tri huyện đó bày yến tiệc đầy bàn, chiêu đãi khách nhân, thức ăn không thua kém gì bữa ăn của tam vương gia tại Đào Nguyên trấn hôm đó, còn gọi một vài oanh oanh yến yến được dưỡng trong huyện nha tới hầu hạ khách quý, xa xỉ vô cùng.
111 CHƯƠNG 110: ĂN DẤM
“Chuyện là thế này…” Triển Phi Dương nói rõ ngọn nguồn cho Tống Ngọc, đương nhiên, chỉ nói chút chuyện bề ngoài, chẳng hạn thổ phỉ tự cho là giáo chúng Ma Long giáo muốn cướp thiên kim của Hoắc gia, chẳng hạn bọn chúng câu kết quan phủ, giết người cướp của, nhưng lại không nói với Hồng Ngọc về âm mưu tạo phản sau lưng nó, còn không quên bổ sung một câu: “Chút chuyện nhỏ này, ngươi cũng phải đích thân làm sao?”
Hồng Ngọc mỉm cười, nhưng ngay cả nụ cười cũng tất cung tất kính__
“Nếu thật sự là giáo chúng giáo ta làm ra chuyện hãm hại thương sinh này, phá hoại quy tắc của giáo, quấy nhiễu hưng trí vân du của giáo chủ đại nhân… Hồng Ngọc thân là đường chủ hình đường, tất nhiên phải đích thân đi xử lý.
112 CHƯƠNG 111: TRIỂN PHI DƯƠNG ĐƯỢC NỮ NHÂN HOAN NGHÊNH
“Thẩm đại hiệp? Thẩm anh hùng… Thẩm…”
Nữ âm uyển chuyển còn mang theo mấy phần non nớt, khiến Thẩm Lăng Vân vội ngồi dậy__
“Hoắc tiểu thư đã tối sao còn tới đây? Có chuyện gì sao?”
May là bị y ngắt lời, nếu để tiểu nha đầu này nói tiếp, thì sắp gọi y là ‘cứu thế chủ’ luôn rồi!
Nhưng Thẩm Lăng Vân vẫn thật sự thắc mắc… không phải nói đại gia khuê tú rất kín kẽ sao? Lần trước bọn họ chỉ muốn hỏi han một chút, kết quả Hoắc lão gia xém chút không để bọn họ gặp… lúc này đã tối, Hoắc Vũ Phương lại chạy vào chỗ ngủ của hai nam nhân làm gì? Khó trách tiếng gõ cửa lại nhỏ như vậy, tám phần là lén tới đây rồi đi?
Xuất phát từ lễ mạo, Thẩm Lăng Vân đứng lên, nghênh tiếp.
113 CHƯƠNG 112: KHOÁI ĐAO TRẢM LOẠN MA
“Hả? Tôi… lấy cô ta? Lăng Vân cái này không thể đùa đâu!”
Triển Phi Dương vô tội, trong lòng lập tức đổ tuyết tháng sáu… có còn thiên lý hay không vậy? Đùa sao chứ!
Nhưng bóng lưng lạnh nhạt của người yêu trên giường, nhìn thế nào cũng thấy không phải đang đùa!
Triển Phi Dương hơi luống cuống, vội chạy qua, nhẹ ôm người yêu lên… rõ ràng hắn không có làm chuyện gì có lỗi, lương tâm trong sáng! Nhưng vừa nghĩ tới người mình trân ái nhất chịu ủy khuất, lập tức không bình tĩnh nữa!
Thẩm Lăng Vân giãy dụa vài cái, không động nữa, trực tiếp vùi đầu vào gối!
“Lăng Vân… cậu đang ghen sao? Ngoan, mau dậy đi, đừng vùi đầu nữa, như vậy tôi sẽ đau lòng.
114 CHƯƠNG 113: THẾ THÂN
“Ta không đi! Nguy hiểm như thế… người khác không thể đi sao? Trong nhà có nhiều nha đầu như thế, dựa vào cái gì nhất định phải bảo ta đi! Lại nói, Hồng Ngọc cô nương là nữ hiệp, khẳng định không sợ người xấu… để nàng đi đi! Chuyện nguy hiểm như thế, vạn nhất có bất trắc gì thì sao? Ta còn phải giữ thân trong sạch gả cho Triển đại hiệp mà…”
Thật ra người luôn ích kỷ, có lẽ chính vì Hoắc Vũ Phương tuổi tác quá nhỏ, còn chưa hiểu thu liễm và che giấu sự ích kỷ này, cho nên lúc mọi người đều sợ hãi, nàng lại biểu hiện ra càng thêm khó ưa.
115 CHƯƠNG 114: LẤY OÁN BÁO ÂN
Lưỡi dao sắc bén cắt đứt dây cột Lăng Vân, khiêng y lên vai… phải nói tuy Thẩm Lăng Vân nặng khoảng trăm cân, trong số nam tử cũng coi như gầy, nhưng dù sao vẫn nặng hơn tiểu cô nương một chút… chỉ là đại hán vạm vỡ này tựa hồ sức lực không tồi, cười ha ha đi vào trong, căn bản không chú ý tới chút sai lệch này.
116 CHƯƠNG 115: RỐT CUỘC AI ĐANG NÓI DỐI
“Người đâu, phi lễ a… Thẩm Lăng Vân ngươi là đồ mặt người dạ thú. . ”
Hoắc Vũ Phương vừa kéo y phục của mình vừa la, Thẩm Lăng Vân lập tức đờ người… y thật không ngờ ‘một hài tử’ trong mắt mình sẽ bỉ ổi lang độc tới mức này… Hoắc Vũ Phương này là muốn khiến y thân bại danh liệt, khiến Phi Dương hiểu lầm y…
Tuy Phi Dương tuyệt đối sẽ không hiểu lầm y, nhưng chuyện này nháo như thế, lão gia tử Hoắc gia nhất định không chịu buông tha, nháo lớn rồi, bọn họ không thể che giấu thân phận nữa… nếu bị huyện lệnh biết, bọn họ từng tới nơi này nhất định sẽ hoài nghi, lại thêm lần này bọn họ là bí mật đi, nếu truyền tới đô thành…
Khi Thẩm Lăng Vân hoảng thần, cửa đột nhiên bị phá vào, sau đó lại đóng lại__ cách vách chính là Hồng Ngọc, người nghe thấy đầu tiên đương nhiên cũng là nàng!
Hồng Ngọc không có nhiều lòng nhân từ với phụ nữ như Thẩm Lăng Vân, vỗ hai cái bốp bốp vào á huyệt của Hoắc Vũ Phương, hung ác vặn cầm bức Hoắc Vũ Phương mở miệng, sau đó không biết ném viên gì vào, vỗ mạnh vào lưng… Hoắc Vũ Phương liền nuốt xuống!
“Đây là Can thi lệ quỷ hoàn, nếu ngươi không muốn chết khó xem tới mức ngay cả cha ngươi cũng không nhận ra… thì ngoan ngoãn câm miệng cho ta!”
Câu uy hiếp này quả thật còn hiệu quả hơn linh đan diệu dược, khi cởi huyệt đạo cho Hoắc Vũ Phương, thiếu nữ tùy tính vừa rồi còn ồn ào, nôn khan vài cái, không nhổ ra được, lập tức bị dọa xém tiểu ra quần, ngã bịch xuống chân Hồng Ngọc, dập đầu như giã tỏi__
“Nữ hiệp tha mạng, Vũ Phương sau này không dám nữa! Cầu nữ hiệp cho ta giải dược…”
“Cút! Tự cút về phòng ngươi đi! Đợi lão nương khi nào tâm tình tốt sẽ cho ngươi giải dược… chẳng qua nếu ngươi dám nói với người khác hoặc giở trò này nữa, thì đừng trách ta thấy chết không cứu…”
Hồng Ngọc đạp một cước, Hoắc Vũ Phương gần như lăn lê ra khỏi phòng, tính ra về tới khuê phòng sẽ tiểu ra quần! Thẩm Lăng Vân từ khi Hồng Ngọc bước vào đã nghẹn họng trân trối nhìn, quả thật là ngốc lăng__ “Cái kia, ngươi cho nàng uống cái gì vậy? Nàng dù sao chỉ là một…”
“Đậu phộng!” Hồng Ngọc khinh bỉ đảo mắt nhìn hướng Hoắc Vũ Phương chạy đi, vừa phát ngôn không kinh người không nghỉ, vừa tiếp tục mở lòng bàn tay ném đậu phộng vào miệng… thật ra thứ này còn có cả đống, chẳng qua nàng vừa rồi động tác quá nhanh, đừng nói là nhìn, vào miệng tiểu tiện nhân ấy thì ngay cả cơ hội nếm ra mùi vị cũng không có, “Ngươi đó, quá nghiêm túc! Đối với loại người này, phải giở chút thủ đoạn mới được…”
Thẩm Lăng Vân có thể không biết bản lĩnh điểm á huyệt này sao? Đương nhiên biết! Chỉ là Hoắc Vũ Phương đột nhiên làm vậy, khiến y nhất thời không biết làm sao… Hồng Ngọc cũng coi như không tồi, dù sao đã giải vây cho y.
117 CHƯƠNG 116: CHƯỞNG ẤN THẦN BÍ
Đương nhiên, vấn đề này y cũng không thể hỏi Hồng Ngọc… dùng thuật ngữ hiện đại mà nói, thì gọi là vấn đề nội bộ của quân đoàn đối phương, Hồng Ngọc không thể biết được! mà Hồng Ngọc cũng không định cho y thời gian đưa ra nghi vấn, vì lời chân chính không kinh chết người không nghỉ vẫn còn ở phía sau__
“Xin lỗi, lúc đó ta đánh ngươi… nhưng, Thẩm Lăng Vân có chuyện ta không biết ngươi còn nhớ hay không, nếu ngươi không nhớ, vậy thì thật sự là chỉ còn có mình ta biết bí mật này!”
Hồng Ngọc nói, rồi giải khai y phục của mình…
Thẩm Lăng Vân bị dọa nhảy dựng__
“Ngươi định làm gì?”
Hôm nay là sao đây… sao nữ nhân thích chạy tới phòng y thoát y phục vậy?
Hồng Ngọc cười nhạo__ “Yên tâm, ta chỉ để cho ngươi nhìn vết thương!” Sa đỏ tuột xuống, cảnh tượng bên trong lại dọa Thẩm Lăng Vân, “Thật ra lúc đó không phải ta phi tới đánh ngươi một chưởng ngã xuống… mà là ta đột nhiên bị một cỗ nội lực kỳ quái đánh tung lên, từ sau lưng trực tiếp xâm nhập vào cánh tay ta, lúc đó cả cánh tay liền như mũi tên phóng ra, ngay cả thân thể cũng không thể khống chế, mới đánh ngươi!”
Hồng Ngọc cởi hết thượng y, quay lưng lại cho Thẩm Lăng Vân nhìn… Thẩm Lăng Vân dù sao cũng là người hiện đại, cũng không bảo thủ gì, tuy cảnh tượng này có hơi hạn chế, nhưng những gì họ làm tuyệt đối là chuyện nghiêm túc… Thẩm Lăng Vân hít ngược một hơi__ “Đây là cái gì?!”
Trên bờ lưng vốn trắng nõn của Hồng Ngọc, bị một ấn ký đen thui lớn bằng chậu rửa mặt chiếm cứ, đó hiển nhiên không phải là bớt, mà là vết thương nào đó… vết thương lạt dần khi ra ngoài, vòng ngoài là màu xám, miễn cưỡng có thể phân biệt ra đây là da thịt, nhưng ở vị trí trung tâm hoàn toàn giống như than dung nhập vào người! Mà cái này còn chưa tính, ở giữa vết thương, kéo dài ra một sợi mạch, thuận theo lưng lan tới cánh tay phải.
118 CHƯƠNG 117: ĐỘC NHẤT PHỤ NHÂN TÂM
“Hai người các ngươi đang làm gì?”
Tình hình trong phòng muốn không khiến Triển Phi Dương hỏa thăng ba trượng cũng khó, nhưng hắn có lửa không thể phát với Lăng Vân, thì chỉ có thể trút lửa giận bừng bừng lên Hồng Ngọc, ánh mắt đó khiến Hồng Ngọc run rẩy… phải biết, Lăng Vân của hắn nói không chừng vẫn thích nữ nhân, chỉ là bọn họ gặp nhau sớm, trước khi Lăng Vân có tình đầu đã ‘bảo vệ’ y kín kẽ, nên không có cơ hội tiếp xúc nữ nhân!
Hiện tại lại…
Triển Phi Dương có thể không khẩn trương sao? Lăng Vân là của hắn, ai cũng đừng mơ cướp mất!
Vẫn là Thẩm Lăng Vân trấn định, nhìn hắn một cái, mặt không đổi sắc nói hai chữ__ “Trị thương!”
Căn bản một chút cũng không quan tâm thuộc hạ! Xem Hồng Ngọc bị thương thành thế này rồi… còn ở đó mà ăn dấm chua bậy bạ!
Nói thế nào đây, khắp thiên hạ cũng chỉ có Thẩm Lăng Vân có thể trị được Triển Phi Dương… còn chưa đợi hắn phát hỏa, hai chữ này đã dập lửa đầy bụng hắn! Thuận theo hai tay Thẩm Lăng Vân nhìn, vết thương buồn nôn trên lưng Hồng Ngọc dọa nam nhân nhảy dựng__ “Đây… làm sao mà có?”
Hồng Ngọc không tiện nói, hơn nữa vết thương… để trần lưng như vậy, Thẩm Lăng Vân nhìn cũng không tính là gì, tuy Thẩm Lăng Vân là đại nam nhân hàng thật giá thật, nhưng từ một góc độ nào đó mà nói thì lại khiến nữ tử này không tự chủ xem y như tỷ muội… nhưng Triển Phi Dương thì khác, đó là người nàng vẫn luôn trộm thích đó…
Kết quả ấp a ấp úng nửa ngày, vẫn là Thẩm Lăng Vân đem chuyện nói rõ ra.
119 CHƯƠNG 118: XEM KỊCH
Chỉ thấy mắt thiếu phụ lóe tia lạnh, ôm Đồng Đồng trong lòng nhảy vụt lên cành cây cạnh họ… xem ra nữ nhân này công phu cũng không tồi! Nhưng cách làm thì người khác thực sự không dám kính nể… đây là con của nàng, ôm lên một cành cây lắc lư xong, rồi lại tự thi triển khinh công chạy mất…
Thẩm Lăng Vân nhìn Đồng Đồng trên cành cây lắc lư đó, không khỏi đổ mồ hôi lạnh, muốn đi ôm hài tử xuống, lại bị Triển Phi Dương cản lại__ “Xuỵt, yên lặng mà xem…”
Đó dù sao cũng là người mẹ, cũng không thể hại con của mình!
Nhưng chuyện này cũng thật khó nói, Lam Cô của nhà Liễu đà chủ không lâu trước chính là tiền lệ tốt nhất!
Không lâu sau, Phụng Thiên Lam hoảng loạn xuất hiện.
120 CHƯƠNG 119: GIẬN DỮ BỎ NHÀ
Phụng Thiên Lam mím chặt môi… mình rốt cuộc là không muốn hồi cung, hay là vì không nỡ xa kẻ nào đó ở đây… hiện tại hắn đã không thể nói rõ được.