101 “Vâng. . . ” Tiểu Thỏ cái hiểu cái không gật đầu, đôi mắt to trắng đen rõ ràng nhìn chằm chằm Trình Chi Ngôn mộtlúc thật lâu rồi đột nhiên vươn tay ra ôm lấy cổ anh, dùng khuôn mặt nhỏ nhắn trắng mịn của mình cọ vào cổ anh,giọng nỉ non: “Em thích anh nước cam nhất.
102 Trình Chi Ngôn ngồi cùng cô trên giường, nửa người dựa vào đầu giường, đưa tay vỗ nhẹ chăn trên người Tiểu Thỏ.
Tiểu Thỏ nhắm mắt lại ngoan ngoãn nằm xuống, nhìn giống như sắp ngủ thiếp đi.
103 "Chúc ngủ ngon. . . . " Trình Chi Ngôn cúi đầu lên tiếng, ngón tay nhẹ nhàng lướt qua mái tóc đen của cô.
Tắt đèn bàn ở đầu giường, căn phòng bèn giảm bớt lượng ánh sáng.
104 Tiểu Thỏ cúi đầu, cắn bờ môi của bản thân, không nói gì.
"Tốt lắm, đừng khẩn trương, cô cũng chỉ nói như thế một chút, lần sau kiểm tra cố gắng lên đi.
105 "Cái này. . . bạn học Trình Chi Ngôn. " Nữ sinh ngăn cản Trình Chi Ngôn trên mặt tràn đầy đỏ ửng, "Mình. . . . Mình có thể hỏi cậu một vấn đề không?"
"Chuyện gì thế?" Trình Chi Ngôn đưa tay lấy ra tai nghe điện thoại, ánh mắt nhìn thẳng cô ta, thấp giọng hỏi.
106 "Em nghĩ rồi, làm sao có thể mỗi ngày đều có người thổ lộ với anh?" Trình Chi Ngôn bị câu hỏi của cô nhịn không được bật cười.
"Thật không ạ?"
"Thật.
107 Tiểu Thỏ hơi ngẩn ra, theo bản năng ngẩng đầu nhìn bên trong lớp, chỉ thấy bạn cùng lớp, lúc nghe được câu nói đó toàn bộ đều ngẩng đầu nhìn mình.
"Cột cha này tại sao em không điền?" Cô giáo Ngụy cầm bảng điều tra trong tay, cau mày nhìn Tiểu Thỏ hỏi.
108 Editor: alin
Beta: crazy_crazy
Kì nghỉ đông, Tiểu Thỏ không có việc gì nên cứ đi lên đi xuống.
Năm 2002 sắp đi qua, năm mới 2003 sắp đến, mẹ của Tiểu Thỏ bị điều đến làm việc trong khoa phổi.
109 Nhưng mà suy nghĩ một chút nữa, người tuy rằng đã mất, nhưng mà cuộc sống vẫn còn tiếp tục, vì Tiểu Thỏ bà nhất định phải cố gắng làm việc.
Nghĩ vậy, bà khoác lên áo dài trắng, lại vội vàng chạy đến phòng bệnh.
110 “Nghe không hiểu sao?” Trình Chi Ngôn có chút buồn cười nhìn cô.
“Vâng. . . ”
“Anh ta hát, không nhìn lời bài hát, cơ bản cũng không ai có thể nghe hiểu.
111 “Mẹ, không việc gì, anh nước chanh nói với nữ sinh kia bây giờ anh ấy không dự định yêu đương. ” Tiểu Thỏ vội vàng giúp đỡ Trình Chi Ngôn nói chuyện: “Anh ấy nói sẽ chờ con lớn lên!”
“Con trai của mẹ phản ứng chậm chạp, còn có thể nói ra lời dịu dàng thắm thiết như vậy sao?” Vẻ mặt Chu Nguyệt nhất thời ngạc nhiên ngạc nhiên nhìn Trình Chi Ngôn không dám tin nói.
112 “Thấy không, ba với hai, lão nương thắng!” Chu Nguyệt đắc ý hả hê giơ hai ngôn tay với Trình Chi Ngôn, tạo thành tư thế chữ “V”, nhưng mà Trình Chi Ngôn làm bộ không có nghe thấy, lại nhắm hai mắt lại.
113 “Nếu không phải thì chẳng lẽ là Lục Tiểu Linh Đồng?” Tiểu Thỏ giật giật khóe miệng, có chút bất đắc dĩ nhìn bọn họ nói.
Trình Chi Ngôn nắm tay Trình Thi Đồng đi đến bên cạnh Tiểu Thỏ cười nói: “Được rồi, đừng đứng ở cửa, đi vào thôi.
114 “A?” Tiểu Thỏ sửng sốt một chút, ngẩng đầu nhìn thoáng qua Trình Chi Ngôn, sau đó chần chờ nhìn Trình Thi Đồng đi tới, “Làm gì vậy?”
Trình Thi Đồng túm tay cô, không khỏi rõ ràng kéo cô đến bên cạnh, sau đó vẻ mặt nghiêm túc hỏi cô: “ Tiểu Thỏ, không phải cậu nói với tớ cậu có người trong lòng sao, vậy tại sao cậu lại cùng chú nhỏ tớ một chỗ vậy?”
“Đúng vậy, người trong lòng tớ chính là chú nhỏ của cậu.
115 Cho nên Trình Thi Đồng bản lĩnh thuần thục, đã cướp đi đèn con thỏ.
Đứa bé kia trơ mắt nhìn Trình Thi Đồng cầm đèn con thỏ của mình chạy, nhất thời bẹp miệng đứng ở trong sân, vẻ mặt muốn khóc lại không dám khóc.
116 Thấy Tiểu Dũng nháy mắt chạy không còn thấy bóng dáng, Tiểu Thỏ nhịn không được quay đầu nhìn Trình Chi Ngôn kỳ quái nói: “Vì sao em ấy chạy trốn nhanh như vậy?”
“Ha ha.
117 Ba người bọn họ hai cái chăn.
Trình Thi Đồng và Tiểu Thỏ một chăn, Trình Chi Ngôn một mình một chăn.
Trước mắt Trình Thi Đồng và Tiểu Thỏ đã nằm xuống giường xong, Trình Chi Ngôn cũng chỉ có thể nằm ở bên ngoài ngủ.
118 Editor: Ngân
Xem. . . . Tâm. . . Trạng?
Trình Thi Đồng cảm thấy cả người mình đều đã hóa đá rồi.
“Hu hu hu. . . . Chú nhỏ nhất định là vì Tiểu Thỏ là vợ tương lai của chú cho nên mới hôn miệng của cô ấy, cháu biết! Trong phim truyền hình những tình nhân đều là hôn môi!” Vẻ mặt Trình Thi Đồng khóc không ra nước mắt nhìn Trình Chi Ngôn thao thao bất tuyệt nói: “Cháu là cháu gái chú, cho nên chú chỉ hôn mặt cháu, nói cách khác hai chúng ta hôn môi chính là loạn luân.
119 Cô còn nhớ rõ mình sử dụng sức lực toàn thân, làm sao đẩy tảng đá kia nhưng tảng đá kia đều bất động, cuối cùng vẫn là cô nhanh trí sử dụng Hàng Long Thập Bát Chưởng, dùng lực vỗ tảng đá một cái, lúc này mới dùng nội lực làm vỡ nó.
120 “. . . . ”
“. . . . ”
Trình Chi Ngôn và Tiểu Thỏ không hiểu ra sao nhìn thoáng qua lẫn nhau.
“Thím nhỏ!” Vẻ mặt Trình Thi Đồng đau buồn quay đầu lại, không tình nguyện gọi cô một tiếng.
Thể loại: Ngôn Tình, Xuyên Không, Trọng Sinh, Nữ Phụ, Nữ Cường
Số chương: 32