101 Trương Hằng ở bên cạnh vốn ôm tâm lý xem náo nhiệt nhưng không ngờ vị Hà Y Tú này lại đột nhiên kéo mình vào. Dựa theo kế hoạch vốn có, Trương Hằng thật sự sẽ hội hợp với tu sĩ Độc Thiên Bảo.
102 Tận mắt thấy Trương Hằng từ giữa không trung rơi xuống, cuối cùng bị vỡ thành vô số mảnh băng tinh, trong lòng Nam Minh đột nhiên sinh ra một loại cảm giác không nỡ.
103 Trương Hằng và Hà Y Tú một đường phi hành tầm thấp trên bầu trời. Chỉ một lúc đã đuổi kịp mười mấy người Độc Thiên Bảo rời đi lúc trước. - Hà Y Tú tiểu thư!Những người này kinh hỉ hô lên.
104 Trương Hằng tiến vào trạng thái ẩn thân, thân mình nhanh chóng áp sát tên Vương Viên mập mạp. Mặc dù đối phương chỉ là một gã tu sĩ Luyện Khí trung kỳ nhưng Trương Hằng cũng không muốn quanh co nhiều.
105 Dưới chân Nam Minh lóe lên độn quang nhàn nhạt, lơ lửng giữa không trung, ánh mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm vào pho tượng dáng sợ cách xa mấy chục thước.
106 Thân hình mập mạp của Vương Viên cận thận bước từng bước vào trong vòng cấm màu đỏ kia, mọi người đều như nín thở, đợi phản ứng của quái xà khủng bố này.
107 Hà Y Tú phát hiện Trương Hằng ẩn thân tiến nhập vào trong vòng cấm màu máu nhưng cũng không ngăn cản. Nàng Tuy rằng cũng muốn đi vào nhưng Độc Thiên Bảo cũng cần một tu sĩ Trúc Cơ Kỳ tọa trấn.
108 Thịch thich. . . - Con ô quy này cũng quá cường hãn!Bên ngoài một vòng cấm màu máu, không ít tu sĩ đang nghị luận. Trương Hằng đứng bên cạnh Hà Y Tú, nhìn chăm chú vào yêu thú ở trong vòng cấm.
109 Phía trên Tuyết Sơn, thần thức của Lạc Hà quan sát tình cảnh Huyết Sát Thần Điện ở xa xa. Cuộc chiến của chúng tu sĩ với đám yêu thú cũng không tránh khỏi ánh mắt của hắn.
110 Loại “người nghèo” ngay cả một kiện Linh khí cũng không có như Vương Viên này, cho dù ngã xuống tại Luyện Ngục Lộ này thì cũng không có bao nhiêu người để ý đến hắn.
111 Đây là một con đường hắc ám phăng phất vĩnh viễn không thể đi đến cuối. Mặt đất dính nhẹp màu máu, không gian tối đen. Chúng tu sĩ đều duy trì khắc chế.
112 Mặt đường phía trước không hề yên bình, trên mặt chất dính màu máu thi thoảng toát ra từng loạt cọc nhọn, quả cầu lửa thi thoảng hạ xuống từ trên Trời, uy lực có thể so với pháp thuật bậc ba.
113 Đối mặt với thế giới tràn ngập ngọn lửa phừng phừng phía trước, tất cả tu sĩ đều sinh ra một loại cảm giác vô cùng nhỏ bé. Con đường duy nhất có thể đi.
114 Cho dù Triệu Thụy đơn thuần đến đâu cũng biết đám tu sĩ chung quanh khăng định không có hảo ý với mình. Cho dù là mập mạp đứng bên cạnh, trong mắt đều mang theo vẻ tham lam không chút che giấu, còn lộ ra vẻ rục rịch muốn ra tay.
115 - Đưa viên Hóa Anh Đan của ngươi tới đây. bằng không thì tiểu mỹ nhân này sẽ chết ngay trước mặt ngươi. Bàn tay Lý Hoành bóp chặt cổ Lạc Ngưng Tuyết, một cỗ hào quang màu máu quỷ dị trói chặt thân thể nàng.
116 Triệu Thụy ném mười mấy viên cố Linh Đan vào biển lửa ngoài chiếc cầu lửa kia, làm cho không thiếu tu sĩ nơi này buồn bực không thôi, nhưng vẫn không thể làm gì được.
117 Tất cả tu sĩ đều cận thận từng chút bước đi trên cây cầu lửa, dù không ít những tảng đá trôi nổi ở xung quanh, thế nhưng không còn ai mạo hiểm đi thu lấy chúng.
118 Lạc Ngưng Tuyết nhìn lại. phát hiện người nói chuyện là một gã nam nhân xa lạ. dường như là một tu sĩ của Phương Vân sơn. Người này chính là ô Lăng, có quan hệ không rõ ràng với Trương Hằng.
119 Dọc theo con đường dính đầy máu này, trong bầu Trời đầy mưa tuyết mông lung, mấy người Trương Hằng thong thả đi về phía cung điện màu máu trong tầm mắt.
120 Trong không gian đen tối trần đầy áp lực. chỉ còn lại hai viên xúc xắc màu máu lặng yên trước người hóa thân Huyết Sát Thần Đế. khiến trái tim tất cả tu sĩ nơi này đều như ngừng đập.