141 - Băng Vi. đêm qua con có gây ra phiền phúc gì cho Trương đạo hữu hay không?Trâu lão đạo sĩ thấy Băng Vi tỉnh lại. khuôn mặt mỉm cười, trong giọng nói mang theo một loại cưng chiều.
142 Từ trong phòng trúc truyền ra tiếng ca quỷ dị, làm cho Trương Hằng có hứng thú. quyết định vào xem thế nào. Căn phòng trúc này, Trương Hằng coi như xem trọng.
143 Trương Hằng hoàn toàn không quan tâm tới sự tồn tại của Tề Uy Vương phủ, ngay lối mòn ra vào của rừng trúc đặt một tấm bia đá. Trúc Lâm Hiên, tự tiện xâm nhập, chết!Mặc dù mấy chữ này của Trương Hằng cũng không bất phàm nhưng mỗi chữ sâu tới nửa tấc.
144 Sau khi quả trứng hấp thu một giọt tinh Huyết của Trương Hằng. hoa văn ngoài vỏ trứng càng trở nên tươi đẹp, bắt mắt, cũng hiện lên một chút vân nhạt màu đỏ.
145 Trương Hằng không khỏi suy nghĩ tới những loại bảo vật được lưu truyền trong các loại điển tịch. Giờ phút này, hắn mới nhận ra hắn khuyết thiếu sự hiểu biết đối với các bí tân tu chân.
146 Từ sau khi ba vị tiên sư bị Trương Hằng chấn nhiếp đuổi đi, Thanh Ninh Cư trong Trúc Lâm Hiên đã trở thành một cấm địa Đối với Vương phủ. không còn có ai dám xâm nhập.
147 Khi bầu Trời đã chuyển về đêm. ánh trăng mờ ảo. . . Lúc này, Anh Hào Điện của Vương phủ đèn đuốc sáng trưng, giông như một viên minh châu rực rở trong Trời đêm.
148 Trong đại điện trống trải sáng sủa, giọng nói của Trương Hằng không lớn không nhỏ nhưng lại khiến tất cả mọi người đều nghe được. Ánh mắt của mọi người đều dừng lại ở vị trí chiếc ghế trống bên trái Tề Uy Vương.
149 Ninh Tuyết Dung đột nhiên xuất hiện rồi bỏ chạy, tất cả mọi người ở nơi này đều không khỏi sửng sốt. Thật không ngờ Trên người Trương Hằng còn cất giấu một nữ tử như tiên tử xuất trần như vậy.
150 Hương thơm thân thể quen thuộc thấm đẫm ruột gan, Trương Hằng nhanh chóng ôm chặt thân thể mềm mại như không xương của Ninh Tuyết Dung, thân hình vẫn tiếp tục rơi thẳng xuống phía dưới.
151 Dỗ dành Ninh Tuyết Dung còn dễ hơn so với trong tưởng tượng của Trương Hằng. Vài câu nói chân thành tha thiết là dễ dàng cảm động nàng, khiến nàng thay đổi thái độ.
152 Có lẽ là một loại duyên phận. Trương Hằng từ trong Huyết Sát động phủ truyền tống ra. không ngờ dưới cơ duyên xảo hợp lại phát sinh quan hệ với Đường gia.
153 Theo tiếng bước chân nhè nhẹ từ ngoài cửa đi vào. một thiếu nữ xinh đẹp tao nhã. toàn thân mặc xiêm y màu vàng nhạt xuất hiện. Chỉ thấy thiếu nữ này mặt cười như hoa.
154 Đường Viễn Kiều cười khổ một tiếng, vừa mới định lên tiếng. Trương Hằng đảo qua thần thức ngoài cửa. đột nhiên trên mặt lộ ra vẻ tươi cười châm chọc:- Đường tiểu thư! cần gì phải ở ngoài cửa nghe lén như thế chứ?Vừa nghe lời ấy, Đường Viễn Kiều cũng đưa mắt nhìn ra phía ngoài, khẽ thở dài:- Nhã nhi! Con vào đi!Trên thực tế, Đường Viễn Kiều cũng là cao thủ hiếm thấy ở giới thế tục.
155 Trương Hằng còn đang ở trạng thái ẩn thân, quay đầu lại nhìn lão nhân kia, trong lòng buồn bực không thôi. Chăng lẽ lão nhân nhìn như người bình thường này lại có thể nhìn thấu thuật ẩn thân của mình?Theo kính nghiệm bản thân của Trương Hằng.
156 Trương Hằng gỡ xuống Mặt Nạ Như Ý trên mặt mình, lộ ra khuôn mặt của Đường Phong. Khuôn mặt này có vài phần tương tự cùng Đường Viễn Kiều, gia chủ Đường gia hiện nay.
157 Bí mật trong từ đường Đường gia. Trương Hằng dự tính trước để qua một bên. Tuy rằng ảnh hưởng của thứ này với mình cũng không lớn lắm. nhưng có một số việc nếu không biết rõ ràng, trong lòng Trương Hằng sẽ rất khó yên tâm.
158 Trên người Trương Hằng lưu chuyển một tầng quang lưu màu bạc. chung quanh cuồng phong gào thét bao phủ toàn bộ thân thể hắn. Người bên ngoài cho dù có dùng Linh Nhãn Thuật cũng không thể nhìn được tình hình bên trong.
159 Trương Hằng giơ tay nhấc chân chém chết một gã tiên sư của vương phủ khiến đám người trên mặt đất khiếp sợ không thôi. ở trong mắt người thường, tiên sư như Dư Tam Nương chính là nhân vật bọn họ không thể với tới.
160 Trương Hằng dùng thủ đoạn sét đánh không kịp bưng tai giết chết một vị tiên sư của vương phủ. lại bức bách một vị tiên sư khác phải hạ lời thề tâm ma.