81 Trương Hằng len lén theo sau mấy người Độc Thiên Bảo chạy tới trước, những người này tụ tập một chỗ. cũng không sợ kẻ nào đánh lén. mỗi người đều phi hành ở tầng thấp.
82 - Nhà của ta làm sao rồi?Phạm Tiểu Hắc lộ sắc mặt hoảng sợ nói. Bé trai kia thở hổn hển mấy hơi. sắc mặt mang theo vẻ phẫn nộ nói:- Phạm Đôn Tử, hắn. .
83 Ở trong quán rượu Phạm Gia Trấn, đồ nhắm đầy bàn, Trương Hằng cùng Triệu Thụy ngồi đối diện nhau. Nói thật chứ, Trương Hằng tới đây không phải vì mượn rượu tiêu sầu.
84 - Ta là Phạm Bá, phụ trách hầu hạ khách ăn cơm chùa. Cái người to lớn vạm vỡ này không nóng không lạnh nói. thế nhưng từ các khớp xương vang lên các tiếng rắc rắc giòn tan.
85 Khi ánh mặt trời màu máu ngoài cửa sổ rọi lên trên mặt Triệu Thụy, hắn Mới hơi hơi mở mắt ra. lại phát hiện bản thân mình đang nằm trên một chiếc giường mềm mại.
86 Lúc mặt trời màu máu lặn xuống, Trương Hằng và Triệu Thụy cùng nhau rời khỏi Phạm Gia Trấn. Quay đầu liếc mắt nhìn tiểu thôn bình thường, trên mặt Trương Hằng còn mang theo tiếc nuối nhàn nhạt, hắn chung quy cũng cảm giác được có một bí mật gì trong thôn không muốn cho người biết.
87 Trương Hằng bất chấp băng sương với nhiệt độ thấp quanh thân, hai tay nhanh chóng đánh ra pháp quyết. không khí chung quanh bắt đầu nổi lên sóng gió qủy dị.
88 Vừa nghe lời ấy, thần sắc Mộ Tuyền hơi đổi. từng trận quang mang xanh ngọc lóe lên trong tay, vòng tay siết thật chặt cổ Trương Hằng. Trương Hằng lập tức cảm giác một luồng áp lực trên cổ mình, thần quang trong mắt chợt lóe, trên người lập tức phát ra một luồng khí thế mãnh liệt, xương cốt cả người phát ra từng trận trong trẻo ràng rắc, cả thân thể cứng rắn như huyền thuyết nhưng lại không mất đi tính dẻo dai.
89 Dưới cái nhìn chăm chú của Trương Hằng và Triệu Thụy, ngọn lửa mãnh liệt điên cuồng thiêu cháy thảo nguyên chỉ chốc lát. một nửa bầu trời cũng bị ánh lửa nhiễm đò.
90 Cái tên Phạm Vô Danh gây xúc động cho Trương Hằng rất sâu sắc. có thể khẳng định là. chữ trên tấm bia đá này do Huyết Sát Thần Đế lưu lại. Trước đây Huyết Sát Thiên Bi và tấm bia đá ở cửa Phạm Gia Trấn là do bút tích của Huyết Sát Thần Đế lưu lại.
91 Trương Hằng không khỏi sửng sốt. không cần kiểm tra Tiên Thiên Hỏa Linh Thể sao? Như thế nào đột nhiên bắt đầu hỏi chuyện chứ?- Xin hỏi. Trương Hằng tự nhiên không làm trái tượng đá dường như có sinh mệnh.
92 Trương Hằng cũng rất muốn biết, lúc này thực lực Triệu Thụy rốt cục tăng lên bao nhiều. Hiện tại Triệu Thụy cho Trương Hằng cảm giác, giống như đã đạt tới Trúc Cơ Kỳ.
93 Đây là một dãy núi Tuyết liên miên vài chục dặm, từ rất xa nhìn lại, có thể nhìn thấy mây mù lượn lở trên đỉnh núi mông lung, cả ngọn núi đều bị một tầng băng tuyết bao phủ giống như đi tới cực Bắc.
94 - Chính là nơi này, chắc sẽ không sai. Triệu Thụy nói một cách tự tin. Trương Hằng gật đầu nói:- Tấm ngọc phù vừa rồi dẫn chúng ta vào đây, chắc cũng Không phải là sự trùng hợp.
95 Trong căn phòng đơn giản có bày biện một ít bộ sách. Căn phòng sạch sẽ gọn gàng khiến người ta có cảm giác vô cùng tự nhiên. ở một góc của căn phòng có một gã thư sinh chừng ba mươi tuổi, ăn mặc nho nhã, tưởng mạo vô cùng tuấn lãng, đôi mắt bình tĩnh như nước, mái tóc dài tung bay sau lưng.
96 - Đây là lần Thiên kiếp cuối cùng của ta, nếu các ngươi có hứng thú thì có thể cùng ra xem. Thần sắc Lạc Hà khôi phục lại vẻ bình tĩnh, dường như cũng không đặt lần Thiên kiếp có quan hệ trực tiếp tới sinh mệnh của mình vào trong mắt.
97 Đoàn Hư Không Hỏa Diễm lẳng lặng bập bùng trên lòng bàn tay Trương Hằng. tia chớp màu đen ở trung tâm ngọn lửa có dấu hiệu hơi chớp động, một cỗ dao động đặc biệt truyền vào thiên địa.
98 Ngón tay Lạc Hà nhẹ nhàng điểm về phía thân mình Trương Hằng. Trong hư không, thanh quang lóe lên. hai quang điểm vô cùng nhỏ từ trong cơ thể Trương Hằng bị kéo ra.
99 Sau khi đi ra khỏi sơn động, trong lòng Trương Hằng cũng lờ mờ nổi lên một sự chờ mong. Trong đầu hắn lại hiện lên tình cảnh khi lần đầu tiên gặp Ninh Tuyết Dung ở sơn động tối đen trên Phương Vân Sơn.
100 Ở lại Tuyết sơn thêm nửa ngày, Trương Hằng liền một mình rời khỏi phiến quốc gia băng Tuyết này. Trước khi rời đi, Trương Hằng vèn vẹn chỉ bắt chuyện với Lạc Hà mà thôi.