81 Chiếc xe kiểu dáng thể thao giá trị liên thành phóng như bão táp trên con đường vắng vẻ. Sở Thiên Ngạo một tay đặt trên tay lái, một tay gác vào cửa xe đang mở, những luồng gió thổi mái tóc ngắn đen nhánh bay bay.
82 "Tiểu Hàn, ăn cơm thôi!" Thân Hạo Khiêm vui vẻ gọi. Có thể cùng Tiểu Hàn yên tĩnh ở chung một ngày, là mơ ước cho tới nay của hắn. Hôm nay cuối cùng cũng thực hiện được.
83 "Tiểu Hàn, trong tủ lạnh có trái cây em thích, em ăn trước đi, một lát anh dọn dẹp xong, sẽ dẫn em đi thăm phòng trên lầu. " Cơm nước xong, Thân Hạo Khiêm dọn dẹp trong bếp.
84 "Em đã mang thai con của anh!" Một câu nói ngắn ngủn, khiến Thân Hạo Khiêm và Mạc Tiểu Hàn đồng thời ngẩn người tại chỗ. Sóng biển vẫn êm ái vỗ vào bờ cát, mang theo nhịp điệu không hề thay đổi, không hề để ý đến những yêu hận rối rắm của nhân gian.
85 Bước chân Mạc Tiểu Hàn dừng lại ở cửa ra vào, không khí quá nặng nề, quá đáng sợ, cô rất muốn xoay người chạy trốn. Nhưng dường như có linh cảm, Sở Thiên Ngạo chợt ngẩng đầu lên nhìn về ngưỡng cửa, khi phát hiện Mạc Tiểu Hàn đứng ở cửa thì đôi mắt chim ưng tràn đầy lạnh lùng và tàn ác.
86 Con ngươi khát máu của Sở Thiên Ngạo đột nhiên thu lại. Cười lạnh đi tới cạnh Mạc Tiểu Hàn, bàn tay hung hăng nắm lấy ngọn núi mềm mại lộ bên ngoài của cô, nhẫn tâm giày vò đỉnh núi hồng nhuận.
87 Câu hỏi của Sở Thiên Ngạo khiến Mạc Tiểu Hàn sửng sốt. Hắn, Sao lại hỏi ra những lời như thế? Hắn mà cũng nói lời yêu với cô?Đầu óc hắn bị ngấm nước sao? Sở đại Tổng giám đốc không phải chỉ cần thân thể phụ nữ thôi sao? Từ khi nào mà ngay cả trái tim của người phụ nữ cũng muốn chiếm? Sở Thiên Ngạo, anh không phải quá tham rồi sao!Mạc Tiểu Hàn tôi dầu sao cũng chỉ là tình nhân của anh mà thôi, chỉ là một món hàng trao đổi bằng giá.
88 Mạc Tiểu Hàn cố gắng khép hai chân lại, chiếc xích trên cổ chân đụng vào nhau, phát ra tiếng leng keng giòn giã. Hết sức giãy giụa, khiến toàn thân Mạc Tiểu Hàn đã rịn ra mồ hôi hột.
89 Ăn uống thỏa thuê , lại ngủ một giấc rất sâu, Mạc Tiểu Hàn cảm thấy cơ thể thoải mái hơn. Sở Thiên Ngạo không có bên cạnh, cô một mình độc chiếm chiếc giường rất lơn, nếu như không bị còng tay xiềng chân, thì đây thật là khoảng thời gian tốt đẹp.
90 Sở Thiên Hi vừa nghe, chỉ sợ chân tướng bại lộ. Nhanh chạy đến bên cạnh Sở Thiên Ngạo: "Anh trai, thôi đi, em cũng không muốn so đo với cô ta như vậy! Em cũng không có ý định để cô ta nói xin lỗi em, anh bảo cô ta cút ra khỏi nhà họ Sở là được!"Trên đầu Mạc Tiểu Hàn cũng bị đập, chắc cũng rất đau chứ? Đáng tiếc là tóc che mất, rốt cuộc không thấy được có máu ứ đọng và sưng đỏ hay không.
91 Thời gian trải qua trong phòng tối hết sức khó khăn, Mạc Tiểu Hàn lại không dám dùng di động chơi trò chơi vì pin điện thoại không còn nhiều lắm. Mở to hai mắt đen nhánh nhìn vào khoảng không, gương mặt của học trưởng Hạo lại hiện lên ở trước mắt cô.
92 Trong lúc nhà họ Sở đang náo nhiệt điều tra nội gian, thì Mạc Tiểu Hàn được Lâm Vũ Yên bí mật đưa đến một nhà trọ. "Chị, ba không sao chứ? Chị sắp xếp đưa ông ấy đến đâu? Có an toàn không? Sở Thiên Ngạo có thể tìm được ông ấy hay không?" Mạc Tiểu Hàn nóng nảy hỏi.
93 Khuôn mặt người phụ nữ tóc vàng bị che hơn phân nửa, lộ ra lớp phấn lót thật dầy hoàn toàn không nhìn thấy ngũ quan, đôi mắt kẻ đen thui bị mồ hôi hay thứ gì đó làm chảy thành một mảng, trông rất bẩn, hàng lông mi giả thật dài, cộng thêm trên má phết thêm hai mảng màu hồng rất buồn cười, loại phụ nữ như thế này mà vẫn dám ra cửa! Cậu bé giữ cửa nhà hàng vẫn để cô bước vào sao!Sở Thiên Ngạo sợ tới mức quay ngược lại một bước, biểu tình chán ghét và ghê tởm viết rõ ràng trên mặt hắn.
94 Ánh mắt Mạc Tiểu Hàn khi nhìn thấy hai người đối diện cũng ngây người!Đôi nam nữ đang từ từ đi tới, quả nhiên là Lương Noãn Noãn và Thân Hạo Khiêm! Lương Noãn Noãn mặc váy bầu màu phấn hồng dành cho phụ nữ có thai, được Thân Hạo Khiêm dìu rất cẩn thận, đang chậm rãi đi về phía bên này.
95 "Ai. . . . . . " Mạc Tiểu Hàn đang muốn đuổi theo thì điện thoại di động đột nhiên vang lên. Là Lâm Vũ Yên gọi điện tới, Mạc Tiểu Hàn cuống quít nhận điện thoại.
96 Lương Noãn Noãn lười biếng nhìn vào trong hộp, cô hoàn toàn không mong đợi vào cái hộp giá rẻ này có thể có trang sức gì cao cấp. Trong một giây khi ánh mắt tiếp xúc với chiếc nhẫn, bỗng nhiên trợn to! Một giây sau lại híp lại thật chặt, cố gắng thu nhỏ con ngươi lại, nhìn viên kim cương tản mát ra ánh sáng màu xanh dương rất đẹp!Lâm Vũ Yên vẫn còn ở bên cạnh khẩn trương hỏi: "Cô Lương, cô cảm thấy như thế nào?"Lương Noãn Noãn hoàn toàn không nghe thấy câu hỏi của cô, hai mắt nhìn chằm chằm chiếc nhẫn, ngón tay thon dài không kềm chế được đưa tới, nhẹ nhàng cầm chiếc nhẫn lên, say mê thưởng thức.
97 Trên lễ đài trang trí đơn giản nhưng sang trọng, Mục Sư đang đọc lời thề kết hôn:Bây giờ chúng ta cùng nhau đứng trước mặt thiên chúa tiến hành nghi thức kết hôn.
98 Con ngươi của Sở Thiên Ngạo phát ra ánh sáng khát máu sắc bén, hung hăng nhìn Lương Noãn Noãn: "Cô không biết rõ lai lịch chiếc nhẫn này mà dám mua lại? Tôi nên khinh thường cô ngu ngốc, hay là nên ép cô nói lên sự thật?"Trên mặt Lương Noãn Noãn thoáng hiện lên nét dữ tợn: "Sự thật? Vậy tôi sẽ nói cho ngài sự thật, cái loại tiện nhân như Mạc Tiểu Hàn, nhìn lâu một chút tôi cũng cảm thấy ghét! Nếu biết chiếc nhẫn này là của cô ta, tôi đã sớm ném vào đống rác rồi!"Sở Thiên Ngạo bước về phía Lương Noãn Noãn một bước, khuôn mặt lạnh lùng dường như muốn dán lên mặt của cô: "Cô Lương, tốt nhất cô nên lập tức nói cho tôi biết, Mạc Tiểu Hàn bây giờ đang ở đâu! Nếu không, cô tự gánh lấy hậu quả!"Thấy Sở Thiên Ngạo nói như thế, Thân Hạo Khiêm có chút nửa tin nửa ngờ, chẳng lẽ Noãn Noãn thật sự biết Tiểu Hàn ở đâu? Noãn Noãn luôn luôn có địch ý với Tiểu Hàn, khi người phụ nữ lên cơn ghen, chuyện gì cũng có thể làm được!Thân Hạo Khiêm cũng nhìn Lương Noãn Noãn với vẻ khẩn cầu: "Noãn Noãn, nếu em biết rõ Tiểu Hàn ở đâu, hãy mau nói cho anh biết.
99 Dưới ánh đèn lờ mờ trong sòng bạc, Lâm Vũ Yên đang ra sức chém giết trên chiếu bạc. "Tôi áp đại!" Giọng nói kích động đã mất đi lý trí, tối nay lúc mới bắt đầu vận số rất tốt, thắng mấy trăm Dollar, càng về sau thì vận số lại càng ngày càng xui xẻo, phần thắng trong tay càng ngày càng ít mà phần thua càng ngày càng nhiều.
100 Lâm Vũ Yên ôm đứa bé đi về phía ông cụ ngồi trên ghế salon. Đứa bé trong ngực ngủ rất ngon, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn, cái mũi cao cao, cái miệng nhỏ màu phấn hồng, nhìn qua vô cùng đáng yêu.