121 Quy tắc của trò chơi là đoán số, có bốn lá bài, mọi người tới rút thăm, người nào rút được quan toà, người đó sẽ chỉ đạo cả trò chơi. Không thể không nói Bùi Tuấn vận khí rất tốt, vòng đầu tiên hắn đã rút được lá bài quan toà.
122 "Ách. . . . . . " Mạc Tiểu Hàn căng thẳng nhìn Sở Thiên Ngạo, với cá tính của Sở Thiên Ngạo, không biết sẽ nói cái gì để khiến cô đỏ mặt!"Còn dùng từ theo đuổi sao? Mạc Tiểu Hàn vốn chính là người phụ nữ của tôi!" Sở Thiên Ngạo liếc mắt nhìn Mạc Tiểu Hàn, nhàn nhạt nói ra.
123 Cố Cẩm Tâm đỡ Mạc Tiểu Hàn, hai người nghiêng ngả lảo đảo chạy về nhà Cố Cẩm Tâm, trái tim đang nhảy bùm bùm trong lồng ngực mới tạm thời ổn định lại.
124 Mạc Tiểu Hàn nhìn Cố Cẩm Tâm hỏi thăm: "Thân thị? Thân thị nào?""Chính là công ty Thân thị a! Hình như tổng giám đốc Thân thị kết hôn với con gái của Thị trưởng Lương.
125 Thân Hạo Khiêm gật đầu mỉm cười. Trong đại sảnh người ngồi đầy chờ đợi phim bắt đầu. Thân Hạo Khiêm tùy ý quét mắt một vòng, đột nhiên bị một bóng dáng mảnh khảnh hấp dẫn.
126 Nghe Bùi Tuấn nói, Cố Cẩm Tâm cũng kích động: "Tiểu Hàn, thật tốt quá! Cậu tự do rồi ! Từ nay về sau rốt cuộc cậu có thể sống cuộc sống mình mong muốn rồi !"Lời nói chúc mừng lọt vào tai Sở Thiên Ngạo sao lại chói tai như vậy.
127 “Chắc nói chuyện phiếm mà lạnh nhạt hắn. " Cố Cẩm Tâm nói vẻ khẳng định, đối với mình phỏng đoán rất có lòng tin. Bùi Tuấn khẽ mỉm cười, chỉ có Cố Cẩm Tâm mới nghĩ đơn thuần như vậy.
128 Đến nhà hắn dọn đồ? Nghe thấy câu nói của Mạc Tiểu Hàn, trái tim Sở Thiên Ngạo như cứng lại. Không kịp chờ đợi muốn cùng hắn phủi sạch quan hệ như vậy? Trong ánh mắt sắc bén của Sở Thiên Ngạo tức giận dâng tràn, trên gương mặt anh tuấn cũng lộ ra vẻ lãnh khốc, yên lặng không nói gì.
129 Thấy Mạc Tiểu Hàn có vẻ kháng cự, Sở Thiên Ngạo thả chậm tiết tấu. Tay không cố chấp muốn thăm dò vào nơi sâu kín kia nữa, mà từ từ đi lên vùng eo thon nhỏ của Mạc Tiểu Hàn.
130 Đột nhiên, một ánh đèn pin từ xa chiếu tới. Giọng nói Cố Cẩm Tâm truyền tới: "Tiểu Hàn, cậu ở đâu? Tiểu Hàn. . . . . . "Mạc Tiểu Hàn nhanh cầm điện thoại di động lên, điện thoại di động vừa rồi bị Sở Thiên Ngạo cưỡng ép tắt máy, Cẩm Tâm không tìm được cô, nhất định rất lo lắng.
131 Mạc Tiểu Hàn nằm trên giường bệnh, trên mu bàn tay là kim châm, đang vô nước biển, sắc mặt trắng bệch đến khiến lòng người kinh hãi. Hai mắt Cố Cẩm Tâm khóc đến đỏ quạch, hung tợn nhìn chằm chằm Sở Thiên Ngạo: "Tổng giám đốc Sở, tôi van cầu anh, anh bỏ qua cho Tiểu Hàn đi! Không cần cưỡng ép cô ấy nữa!"Vốn là cô rất hi vọng thúc đẩy Sở Thiên Ngạo và Mạc Tiểu Hàn , nhưng cô nằm mơ cũng không nghĩ đến, Tiểu Hàn thế nhưng lại bài xích Sở Thiên Ngạo như vậy!Tối hôm qua Sở Thiên Ngạo một đêm không ngủ, trong mắt đều là tia máu.
132 Rất lâu không bước ra khỏi cửa, đối với chuyến đi suối nước nóng lần này, Mạc Tiểu Hàn thấy rất hưng phấn. Mặc một cái áo lông màu đen đơn giản, quần màu xám tro, thêm một đôi giày màu đen, Mạc Tiểu Hàn chuẩn bị đi ra cửa.
133 Đôi mắt trang điểm rất tinh tế của Vi Vi mở to, gắt gao nhìn chằm chằm bóng lưng Mạc Tiểu Hàn, bằng trực giác của người phụ nữ, cô cảm thấy Sở Thiên Ngạo đối với người phụ nữ này không tầm thường.
134 Thấy bộ dáng Sở Thiên Ngạo không hề có chút ham muốn, Vi Vi cảm thấy sốt ruột. Chớp mắt một cái rồi nói với Sở Thiên Ngạo: "Thiên Ngạo, em đi phòng vệ sinh.
135 Bên này Mạc Tiểu Hàn cũng bắt đầu cảm thấy không được bình thường, thân thể càng ngày càng nóng, đầu bắt đầu có chút choáng váng , một chỗ trong cơ thể cũng bắt đầu nóng lên, cảm giác khát vọng tràn đầy.
136 Cố Cẩm Tâm vẫn cùng Bùi Tuấn đi dạo trên tuyết, dần dần hai người đều trở nên im lặng. Bông tuyết thật đẹp, nói chuyện sẽ quấy rầy đến cảnh đẹp này. Bùi Tuấn chợt phát hiện mình đã thật lâu không được ở cùng một cô gái hưởng không khí yên tĩnh như vậy.
137 Khi Mạc Tiểu Hàn mở mắt ra, còn tưởng rằng mình đang nằm mơ. Bên ngoài tuyết vẫn rơi, trong phòng rất u ám, gian phòng bố trí rất xa lạ, không giống như phòng mình ở.
138 Tối hôm qua Bùi Tuấn quá điên cuồng, bây giờ giữa hai chân cô còn đặc sánh, thật khó chịu, phải tắm rửa sạch một chút. Buổi sáng thừa dịp Bùi Tuấn còn ngủ len lén chạy về, thật lo lắng sợ một lát Tiểu Hàn tới kêu cô cùng đi ăn điểm tâm.
139 Mây tan mưa tạnh, Mạc Tiểu Hàn mệt mỏi đến độ cả người rã rời. Giữa hai chân cũng sưng đau gay gắt. tác dụng của thuốc rốt cuộc cũng hoàn toàn biến mất, cảm giác choáng váng đầu óc, cả người nóng lên, nơi nào đó của cơ cảm thấy trống rỗng cuối cùng cũng biến mất.
140 Một nụ hôn mãnh liệt kéo dài thật lâu, mang theo tình yêu dịu dàng, khiến cả người Mạc Tiểu Hàn mềm nhũn. Người xem náo nhiệt xung quanh cũng bắt đầu vỗ tay.