101 Mạc Tiểu Hàn nằm trên giường ước chừng hơn một tháng, tinh thần mới tốt hơn một chút. Lâm Vũ Yên và Dư Phong cho cô một khoản tiền sang Pháp du lịch. Như vậy cũng tốt, Mạc Tiểu Hàn hiện tại thật không muốn nhìn thấy bọn họ.
102 "Sở Thiên Ngạo! Anh hủy hoại tôi còn chưa đủ sao? Rốt cuộc anh muốn tôi phải làm thế nào mới bằng lòng bỏ qua! Anh là ma quỷ, là cầm thú!" Mạc Tiểu Hàn lớn tiếng khóc thảm thiết.
103 "Anh làm gì đấy! Đừng tới đây! Nếu không tôi sẽ không khách khí với anh đâu!" Mạc Tiểu Hàn sợ hãi co sát vào góc giường. Thấy khóe miệng Sở Thiên Ngạo nở một nụ cười tà khí, cô cũng biết hắn muốn làm cái gì!"Mạc Tiểu Hàn, lâu như vậy không thấy tôi, chẳng lẽ cô không nhớ tới tôi sao?" Giọng nói Sở Thiên Ngạo khàn khàn mang theo sắc thái trêu đùa , đi từng bước một đến cạnh giường.
104 Heroin? Mạc Tiểu Hàn bỗng nhiên mở to mắt!Cái đồ vô lại này, vậy mà lại dùng ma túy uy hiếp cô?"Sở Thiên Ngạo, anh không phải là người!" Mạc Tiểu Hàn vô cùng tức giận.
105 Nhìn bộ dạng không thể làm gì của Mạc Tiểu Hàn, Sở Thiên Ngạo cảm thấy rất sảng khoái!Được rồi! Không phải anh muốn tôi sờ sao? Vậy đừng trách tôi không khách khí! Mạc Tiểu Hàn tức giận dùng sức nhéo một cái vào cây côn thịt to lớn đó!"A!" Sở Thiên Ngạo phát ra một tiếng kêu đau đớn, khom lưng che quần lót của mình, mặt nhăn nhúm rất khó coi.
106 Bé con bú no nê, rốt cuộc nhắm mắt lại yên tĩnh ngủ thiếp đi. Bên khóe miệng phấn hồng còn hàm chứa vẻ mỉm cười. Mạc Tiểu Hàn lẳng lặng nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của đứa bé, trong lòng trào dâng một cảm giác ấm áp.
107 Mạc Tiểu Hàn cảnh giác nhìn Sở Thiên Ngạo, muốn kéo cao cái mền bao lấy cơ thể mình. Sở Thiên Ngạo lại một tay kéo cái mền, cơ thể cường tráng áp tới người cô.
108 Cơ thể Sở Thiên Ngạo hơi run rẩy, "Tôi mưu đồ gì không mượn cô xen vào. Cô chỉ cần đáp ứng, làm người phụ nữ của tôi. "Hai tay bên người mạc Tiểu Hàn nắm lại, khẽ dùng sức, nắm tay một cái, lại phát hiện giờ phút này ngay cả sức lực nắm tay cũng không đủ.
109 Hiện tại Mạc Tiểu Hàn cũng không thể rời đi, bởi vì Tiểu Tư Hàn đã ỷ lại vào cô. Kể từ khi được Mạc Tiểu Hàn cho bú sữa, Tiểu Tư Hàn không thèm bú sữa bà vú nữa.
110 Chương 110: "Tôi không sao, chạy mau!" Sở Thiên Ngạo kéo tay Mạc Tiểu Hàn liều mạng chạy về phía trước. Phía sau dường như còn một nhóm người đang đuổi theo.
111 Chỉ nói sai một câu thôi mà đã bị bắn hai phát?Mạc Tiểu Hàn ngẩng đầu lên, tầm mắt đụng vào ánh mắt thâm trầm của Sở Thiên Ngạo, nhịp tim không khỏi đập lỡ một nhịp.
112 c Tiểu Hàn mắc cỡ đỏ bừng cả khuôn mặt, từ khe hở ở bờ vai Sở Thiên Ngạo nhìn qua, thấy một điều dưỡng đang bưng một cái mâm bằng inox, áy náy nhìn Sở Thiên Ngạo: "Thưa Ngài, ngài cần thay thuốc rồi.
113 Mạc Tiểu Hàn cau mày: "Sở Thiên Ngạo, sao cứ sờ tới sờ lui thế, tôi không có cách nào tập trung đọc sách được cả!"Khóe miệng Sở Thiên Ngạo nâng lên một nụ cười tà khí: "Mạc Tiểu Hàn, em cứ ngồi yên như vậy sao?"Miệng kề sát lại gần lỗ tai Mạc Tiểu Hàn, giọng nói thở ra khí nóng phả vào cổ của cô: "Còn phải nói, sức hấp dẫn của tôi quá lớn, em vừa nhìn thấy tôi, liền chống đỡ không được?""Phi! Ai chống đỡ không được! Người chống đỡ không được chính là anh chứ! Tôi đang xem tới đoạn quan trọng!"Bị lạnh nhạt nên Sở Thiên Ngạo không vui nhìn chằm chằm Mạc Tiểu Hàn: "Sách này rốt cuộc có cái gì hay, sao em mê như vậy? Em đọc cho tôi nghe!"Mạc Tiểu Hàn chịu đựng ma trảo của Sở Thiên Ngạo, cố gắng tập trung đến trang sách đang xem: "Cửa mở mạnh ra khiến ngôi nhà chấn động, bụi bay tràn ngập.
114 Thương tích của Sở Thiên Ngạo rốt cuộc cũng lành. Cuối cùng Mạc Tiểu Hàn cũng thở phào nhẹ nhõm. Mỗi ngày ở bệnh viện cùng Sở Thiên Ngạo tiếp xúc gần gũi, trái tim cô mỗi ngày cũng như treo cành cây.
115 Trải qua một phen cò kè mặc cả, cuối cùng Sở Thiên Ngạo cũng đồng ý để Mạc Tiểu Hàn ra ngoài làm việc, nhưng với điều kiện là: cô phải làm việc ở công ty Sở thị.
116 Tầm mắt đột nhiên đụng phải cặp mắt sâu đen của Sở Thiên Ngạo, Mạc Tiểu Hàn cũng không tránh né, dũng cảm nhìn thẳng vào mắt hắn. Giờ phút này, cô đã hoàn toàn quên mất mối quan hệ rối rắm giữa cô và Sở Thiên Ngạo.
117 "Người phụ nữ này, thật không biết phân biệt phải trái!" Sở Thiên Ngạo nhìn cô chằm chằm rồi lạnh giọng nói. Ánh mắt của hắn chiếu thẳng vào mặt cô, có tính xâm lăng cực mạnh, khiến lòng cô chút run sợ, khi Sở Thiên Ngạo nổi giận thì rất dọa người.
118 Trên gương mặt lạnh lùng của Sở Thiên Ngạo không có bất kỳ cảm xúc nào, chỉ lạnh lùng nhìn Hướng Uyển. Hướng Uyển hoảng sợ kêu: "Tổng giám đốc, không phải như anh nghĩ đâu!" Trên mặt cô là sự khiếp sợ thật sâu, không thể tin được Sở Thiên Ngạo thật sự vì một chuyện nhỏ này mà sa thải mình.
119 Trong tiệm bán quần áo, Mạc Tiểu Hàn đang cùng với Cố Cẩm Tâm chọn lựa y phục. "Tiểu Hàn, cậu xem tôi mặc bộ này có được hay không?" Cố Cẩm Tâm cầm lên một cái váy màu đen, ướm trên người rồi khoa tay múa chân cho Mạc Tiểu Hàn nhìn.
120 "Tổng giám đốc, nếu như vì vậy mà ngài sa thải tôi, tôi nhất định sẽ tố cáo lên đài truyền hình, để tất cả mọi người ở thành phố C đều biết, Tổng giám đốc Sở thị, thậm chí ngay cả nhân viên sau khi tan việc muốn đi gặp mặt bạn bè cũng muốn cai quản! Sở thị là công ty của ngài không sai, nhưng nó không phải là hậu cung của ngài! Nhân viên nữ sau khi tan việc làm gì, cùng ai gặp mặt, yêu ai, cùng ai lên giường, ngài không được xen vào!""Bốp bốp.
Thể loại: Ngôn Tình, Bách Hợp, Xuyên Không
Số chương: 105