281 Thánh nữ Hắc Ám vừa nhìn đã thấy chút tâm tư này của Thường Nhạc, cái miệng nhỏ nhắn lơ đãng cười, rốt cục ai là thợ săn ai là con mồi chỉ có sau khi phân thắng bại mới biết được.
282 - Không tốt!Bỗng nhiên lúc đó sắc mặt Tư Đồ Lôi Phong tái nhợt, thân hình lơ đãng run rẩy nói: - Thành phố N có thể đã xảy ra chuyện.
283 - Từ từ, lão đại, tôi có chuyện muốn nói. Thời khắc mấu chốt Tả Thủ đột ngột đứng dậy. Nhìn tướng yêu của mình, Thường Nhạc thản nhiên cười: - Nói!Tả Thủ liếc nhìn Tư Đồ Lôi Phong rồi lại nhìn Thường Nhạc chầm chậm mở miệng: - Hiện tại Nam Phi rộng lớn thiếu người khai thác, không bằng chúng ta đưa Tư Đồ Lôi Phong tới đó, như vậy vừa tránh trực tiếp va chạm với Tư Đồ gia tộc lại cũng có thể giữ lại được một thiên tài.
284 - Tiểu Bảo à, khuân vác như thế này cực khổi quá. Thường Nhạc nghiêm trang nói. - Moá, quả nhiên là bị mình đoán trúng rồi. Tiểu Bảo hung hăng khinh bỉ nhìn Thường Nhạc, cũng không đợi hắn mở miệng cô đã nói luôn: - 9:1 thôi, nhiều hơn cũng không được.
285 Đương nhiên, bất kể thánh nữ hắc ám, yêu mị đến mức nào, Thường Nhạc vẫn mang cô tới Nhật Bản, phải biết rằng tối nay ở tầng hầm của Đại Thế Giới ở Hongkong, tấm màn của Thánh điện Hắc Ám sẽ được mở ra, hy vọng đừng khiến hắn thất vọng.
286 Thánh nữ Hắc Ám cả kinh, lập tức mỉm cười quyến rũ: - Thiếu gia, người ta mời anh đến tham gia Thánh điện hắc ám, anh không đến, không mời anh tới thì anh lại cố tình đén, thật khiến người ta đau đầu!- Đau đầu? Ngoan, để anh xoa cho!Ánh mắt Thường Nhạc sáng lên, một cánh tay không “thành thật” nhanh như chớp đã sờ lên trán của Thánh nữ Hắc Ám, thân hình mềm mại của Thánh nữ Hắc Ám khẽ chuyển động, đã tạo ra khoảng cách với Thường Nhạc.
287 - Haizz, tinh thần của Tiểu Bảo thật đáng khen, lão đại sẽ khôi phục nhân quyền cho em để thưởng cho Tiểu Bảo, về sau không được nói bậy nữa, thế nào?Thường Nhạc cảm thán, tay xoa đầu Tiểu Bảo, thật muốn bổ đầu cô ra xem có phải nhét đầy bong bóng hay không!- Tiểu Bảo không cần nhân quyền, Tiểu Bảo chỉ cần tiền, lão đại, Tiểu Bảo biết sai rồi, mau cho em tiền đi!Tiểu Bảo lại tỏ ra đáng thương.
288 - Còn có một việc em quên chưa nói cho anh biết rồi!Ánh mắt Tiểu Bảo có vẻ trốn tránh. Thường Nhạc vừa thấy bộ dạng này, thì âm thầm kêu một tiếng không tốt, tục ngữ nói không sai, không làm việc trái với lương tâm thì không sợ quỷ gõ cửa, hắn miễn cưỡng tươi cười nói:- Nói đi, còn chuyện gì?- Thật ra chị đã có người mình thích rồi, hơn nữa cũng đính hôn rồi!Tiểu Bảo len lén nhìn Thường Nhạc một cái.
289 Xử Nữ sờ mái tóc của Tiểu Bảo, trên mặt lộ ra nụ cười dâm đãng, nói:- Lão đại yên tâm, mông của đám đàn ông Nhật Bản đều là của tôi. - Phụ nữ, một người anh cũng không được phép động vào.
290 Thường Nhạc nhíu mày, có chút khó khăn nói:- Nói thật, nếu để tôi hình dung, thực lực của toàn bộ Thánh điện Hắc Ám không thể miêu tả hết được, nhưng lại có thể diễn đạt được.
291 - Nói đi, bây giờ rốt cuộc phải làm thế nào? Thường Nhạc cũng buông ra, dù sao sờ thì cũng sờ rồi, nơi không nên chạm cũng chạm cả rồi. - Trực tiếp gặp mặt chị, sau đó giải quyết chuyện này! Tiểu Bảo hiếm khi cẩn thận như vậy, nhưng chuyện này liên quan đến hạnh phúc cả đời của chị.
292 - Ầm! Thường Nhạc còn chưa kịp phản ứng, thân thể đã phải chịu một chưởng thật mạnh. Dưới cơn đau, Thường Nhạc mở choàng mắt, đã thấy một con rồng to lớn ở trước mặt mình, quơ móng vuốt, rõ ràng một đòn vừa rồi là từ móng vuốt của con rồng.
293 - Tôi không biết núi tập trung Nhẫn Thần, nhà tôi cũng không ở đó. Thiếu nữ thuần âm nghiêm túc nói: - Nhà tôi ở vùng dân cư ngoại ô Tokyo! - Sao có thể như vậy? Vô Mộng kinh ngạc.
294 Khó trách đột nhiên khi Tiểu Bảo tới cổng lại đột nhiên trốn đi, cảm thấy cô rõ ràng đã chuẩn bị chịu tội, nụ cười trên mặt Thường Nhạc ngưng lại. - Ôi, đây mà cũng gọi là tiền lễ sao? Cái người được gọi là cô đột nhiên kỳ quái kêu lên.
295 Cái tay còn lại của hắn không ngừng khiêu khích trên chỗ kín của cô, chỗ ấy của Thường Nhạc bỗng đưa lên, động tác cũng càng ngày càng cuồng dã, thân hình mạnh mẽ đè lên.
296 Suýt chút nữa Đệ Nhị Mộng đã cắm đầu xuống dưới biển, cô gái ngốc này dám nói ra như vậy, thật khiến người chết tức điên mà đội mồ sống dậy! Thường Nhạc cũng cảm nhận được sự quan tâm của Đệ Nhị Mộng đối với mình, hắn giống như là uống phải viên Viagra vậy, vô cùng hưng phấn, trong chớp mắt thân hình bắt đầu di chuyển nhanh chóng.
297 Hắc Long cảm thấy vô cùng hài lòng về đứa con rể mang tên Thường Nhạc kia, nhưng không gả Đệ Nhị Mộng ngay cho Thường Nhạc. Nghe nói phải trải qua một thời gian thử thách, nếu đạt mới chính thức thăng cấp, nhưng trong lòng Thường Nhạc và Đệ Nhị Mộng đều rõ, quan hệ giữa hai người coi như là đã xác định rồi.
298 - Thuốc dẫn, bọn họ còn cần thuốc dẫn! Mắt Koinu lóng lánh, giọng điệu kích động. - Thuốc dẫn? Đồng tử Thường Nhạc co lại, nói: - Koinu, rốt cuộc ý cậu là gì, nói rõ xem nào! - Tuy người thuốc có được thân thể bất tử nhưng cơ thể bọn họ rất bình thường, cần phải dùng máu của các cao thủ siêu cấp mới có thể đạt được cảnh giới vô địch.
299 Khi đồng chí Tiểu Bảo như hổ rình mồi trở về tổng bộ hội Hắc Long thì Thường Nhạc nở nụ cười nhàn nhạt, nhất định nó đã hoàn thành nhiệm vụ, nếu không sẽ không mang tâm trạng hưng phấn như vậy mà trở về.
300 Thường Nhạc thấy cô rõ ràng là đau nhưng vẫn muốn, nghi ngờ lên tiếng hỏi: - Em không phải là thích cái đó chứ? Đau cũng vui, cái này quả thực rất giống loại đó.
Thể loại: Dị Năng, Võng Du, Đô Thị, Khoa Huyễn, Xuyên Không
Số chương: 350