301 - Sắp rồi, sắp rồi, anh và chị em cố gắng thêm chút nữa. Đồng chí Tiểu Bảo của chúng ta có thể làm cô rồi! Thường Nhạc cười hihi xoa xoa đầu Tiểu Bảo, tiểu nha đầu này thật dễ thương.
302 - Điều kiện gì em cũng đồng ý! Đệ Nhị Mộng không nghĩ ngợi gì, buột miệng nói ra. Lời vừa dứt, cô liền cảm giác có chút không ổn. Hiển nhiên là trúng bẫy của Thường Nhạc, nhưng so với cái miệng của tên trộm ti tiện kia, Đệ Nhị Mộng cho rằng đáp ứng một số việc so ra vẫn tốt hơn.
303 - Em yêu, cuối cùng em đã tới! Nhìn thấy Đệ Nhị Mộng, ánh mắt Thường Nhạc sáng lên. Vẫn là vợ mình thương tướng công nhất, aizzz, cứ theo cái đà này mà nhìn, đến thần chết cũng phải ao ước.
304 - Khu giải trí AV! Nhìn thấy dòng chữ này, cả người Thường Nhạc hưng phấn, có cái gọi là phụ nữ xinh đẹp làm đàn ông phát cuồng, phụ nữ thần bí làm đàn ông nổi điên, kỹ nữ làm đàn ông hưng phấn.
305 Đệ Nhị Mộng vừa mới tắm rửa sạch thân thể đi vào trạng thái ngủ vì bị Thường Nhạc đột nhiên chui vào mà bừng tỉnh, nhìn thấy người đến là Thường Nhạc, khuôn mặt nhỏ nhắn của cô hơi đỏ lên, sau đó vội vàng nhắm nghiền hai mắt.
306 - Vì sao? Sở Phi Dương khó hiểu, lúc trước bản thân muốn đối phó với Tả Thủ hoặc Sở Phi Dương, nhưng Nhâm Phàm lại một mực không cho, hiện tại gã lại chủ động yêu cầu đối phó với Tả Thủ.
307 Khi Thường Nhạc nhìn thấy Tiểu Lâm, ánh mắt hơi sáng lên. MK, vừa rồi không ngờ lại là sợ bóng sợ gió sợ chuyện không đâu, thật khiến người ta kích thích vô cùng nha! Tiểu Lâm cũng thấy được Thường Nhạc và anh trai mình, đôi mắt xinh đẹp của cô liều mạng nháy, cái miệng anh đào nhỏ nhắn lớn tiếng kêu ầm lên: - Các anh chạy đi, đồ ngốc, mau chạy! Nghe được lời nói của Tiểu Lâm, Thường Nhạc bỗng nhiên nghĩ đến Tiểu Bảo, chỉ sợ cũng chỉ có Tiểu Bảo mới có thể vượt qua cô.
308 - Tửu Quỷ, hừ, nếu anh đoán không nhầm, Thường Nhạc hẳn là còn mạnh hơn Tửu Quỷ một bậc. Bá không hề nghĩ ngợi nói. - Anh dựa vào gì mà nói như vậy? Hoa hồng lửa có vài phần không phục.
309 Trong chớp mắt cửa được mở ra, người trẻ tuổi cảm giác được trước mắt sáng ngời, trong ánh mắt vốn bình thản của gã bạo phát ra quang mang sắc bén. Mỹ nữ, người phụ nữ trước mắt tuyệt đối là người động lòng nhất trong số những người mình đã thấy, thân hình nhỏ nhắn tinh tế, đường cong lả lướt, cái miệng khêu gợi, mày liễu cong cong… - Cô là ai? Tại sao có thể xuất hiện ở chỗ này? Qua rất lâu sau, người trẻ tuổi mới hồi phục lại tinh thần, trong con mắt màu đen của gã xuất hiện sắc thái cực kỳ thản nhiên.
310 Trong nháy mắt, Thường Nhạc lao tới trước mặt Thánh nữ Hắc Ám, nụ cười trên mặt ngày càng tà ác. - Thảo luận ngay ở đây? Thánh nữ Hắc Ám nao nao, người còn chưa kịp phản ứng đã bị Thường Nhạc ôm vào lòng.
311 Thiếu nữ thấy được tự tin từ trong ánh mắt Thường Nhạc, hình tượng về Thường Nhạc trong lòng thiếu nữ liền biến thành cao lớn uy vũ. Hít thở của thiếu nữ chợt trì chệ, lòng rung động, khuôn mặt đẹp đỏ bừng.
312 - Tấn công phía Bắc! Trong một chớp mắt, Tả Thủ dơ mạnh tay phải lên, xung trận lên trước nhẳm thằng người thần bí kia, trên mặt là vẻ kiên định. Một khi quyết định, bất kể đúng hay sai, chỉ có thể bất chấp tiếp tục, nếu do dự mà nói… ngược lại sẽ hỏng chuyện.
313 Tiểu Bảo lúc này cũng tỉnh lại, hóa ra người khác có chuẩn bị nha. Cô căng thẳng túm lấy quần áo Thường Nhạc, nhẹ giọng dò hỏi: - Chúng ta đánh thắng được không? Nếu đánh không lại, có thể đầu hàng không? Nghe nói già yếu phụ nhỏ đều được đặc biệt đối đãi, em hẳn là không sao chứ? Chuyện kia… Lời Tiểu Bảo còn chưa nói xong đã bị Thường Nhạc bịt miệng: - Tiếp tục nói, thể diện của lão đại đều bị em làm mất hết! Nghe được lời nói của Thường Nhạc, Tiểu Bảo ngơ ngác một chút, nhìn bốn phía xung quanh, phát hiện ánh mắt mọi người đều tập trung vào người cô, khuôn mặt nhỏ của cô đỏ bừng.
314 Thường Nhạc thầm kinh hãi, trong không gian Sát Thần tạo ra, bản thân không ngờ không tìm thấy bất kỳ sơ hở nào. Thậm chí, đau đớn hư ảo cũng biến thành thật, điều này cũng có nghĩa là… một khí mình chết trong vực của Sát Thần, mình cũng sẽ chết trong hiện thực.
315 Thường Nhạc cuối cùng cũng hiểu, Tiểu Bảo đối đãi với Phượng hoàng lửa như với kẻ ngốc. Nếu Phượng Hoàng biết tính toán của Tiểu Bảo, đoán chừng không thể không dùng lửa đốt cô bé! Đối với tinh thần lợn chết không sợ nước sôi của Tiểu Bảo, Thường Nhạc cảm thấy không bội phục thực sự có chút đáng tiếc.
316 - Lão đại, anh đừng coi thường Tiểu Bảo, nếu thật sự có địch tới, Tiểu Bảo nhất định sẽ xông lên đầu tiên. Tiểu Bảo ra oai dơ nắm tay lên, hùng hổ nói.
317 Bá yên lặng đứng nơi đó, mặc dù gã không thua, không thắng, nhưng nếu để gã tấn công cũng rất khó khăn, loại sự thật này thật khiến người ta khó chịu.
318 - Không cho phép làm hại anh Thường Nhạc! Ai cũng không ngờ vào thời khắc mấu chốt, Tiểu Bảo lao đến, chỉ trong nháy mắt đã thấy thân hình Tiểu Bảo biến mất.
319 Thương Nhac măt đo ưửng, sư viêc mât măt như vây cua minh đa bi Tiêu Bao thây đươc, vưa rôi sau khi chiên đâu kich liêt, nôi lưc trong thân thê minh gân như đa bi tiêu hao sach, thân hinh run rây kia chi la môt loai phan ưng tư nhiên.
320 Khi khuôn măt anh tuân cua hăn lô ve kinh ngac, năm đâm cua minh, năm tay co sưc manh cương đai lai bi ban tay be nho trăng non trươc măt nay tum lai.