321 Những sát thủ bình thường trước mắt này, hoàn toàn dùng tính mạng của mình để ngăn cản bước chân của Thường Nhạc. Mắt thấy Tiểu Bảo bị ba cao thủ vây quanh, Thường Nhạc cảm thấy nội khí điên cuồng bốc lên, đột nhiên đúng lúc đó, hắn nhìn thấy nắm đấm của lão già sắp đánh trúng đầu Tiểu Bảo.
322 - Tiểu Minh, đây là nơi công cộng, anh chú ý hình tượng một chút có được không? Vừa mới lên máy bay, Thường Nhạc liền như chim nhỏ nép vào người Diệp Linh Lung.
323 Nhìn thấy vẻ mặt đầy chờ mong của Thường Nhạc, Diệp Linh Lung không tự giác gật đầu. - Ha ha, vậy mà cũng có người tin tưởng mình, cô ấy thật là ngu ngốc một cách đáng yêu! Thường Nhạc nở nụ cười giảo hoạt, không lưu lại chút nào bộ dáng hiền lành, thật thà lúc trước.
324 Đợi tới lúc bốn cô gái kịp phản ứng lại, Thường Nhạc đã đứng đối diện các cô, tự nhiên phóng khoáng cười nói: - Dù sao cũng muốn bị đánh, các cô cùng đánh đi! - Nhóc này, không ngờ lại dám nhìn trộm chúng ta cởi quần áo, chị em đâu, đánh chết hắn đi! Cô gái mặt tròn xông lên đầu tiên.
325 Diệp Linh Lung vốn muốn nhìn bộ dạng lung túng của Thường Nhạc, lại không ngờ được tên này vào nhà ăn của nữ binh lại như cá gặp nước, nhìn thấy nữ binh xinh đẹp, hắn liền chủ động lại gần chào hỏi, thậm chí còn bắt chuyện một vài câu.
326 Trong đầu Tiểu Bảo lóe lên một ý nghĩ: - Dựa vào giác quan thứ sáu của Tiểu Bảo, anh ta nhất định là ở Trung Quốc, em phải đi! Thấy em gái kiên quyết như vậy, Đệ Nhị Mộng vốn kiên trì cũng không khỏi dao động, dù sao nước Pháp lớn như vậy, Điểm G và Mafia cùng tìm kiếm Thường Nhạc, cho đến nay vẫn không có tin tức, có lẽ tên vô lại này thật sự chạy về nước rồi cũng nên.
327 Thường Nhạc híp mắt, tà ác mỉm cười: - Bảo bối, lời này của em là nói thật đấy chứ? Trong lúc nói chuyện, cái tay không chút thành thật đã bắt đầu sờ Diệp Linh Lung.
328 - Ầm! Nắm đấm của Hải Phong nặng nề đánh lên thân thể Thường Nhạc, trong nháy mắt một thanh âm trầm đục vang lên. - Đổ mồ hôi! Tất cả mọi người đều choáng váng.
329 Thường lão gia biết cháu nội mình không có việc gì, tự nhiên cũng yên tâm hơn, buổi tối đã bị mấy chiến hữu cũ lôi đi mất. Thường Nhạc và Diệp Linh Lung được sắp xếp để bồi dưỡng tình cảm, cái gọi là bồi dưỡng tình cảm rất đơn giản, hai người mắt to mắt nhỏ nhìn nhau.
330 - Không mệt ạ, sao dì và mọi người lại ở đây ạ? Diệp Linh Lung đỏ mặt hỏi. - Con là bạn gái đầu tiên mà Thường Nhạc tự mình dẫn về nhà, đương nhiên phải trịnh trọng một chút! Ngoại trừ cô ra, những người khác đều đã nghe ra ý trêu chọc trong lời nói của bà, nhưng vẫn cố nhịn để không phá ra cười.
331 Công Tôn Thị khẽ gật đầu một cái, làm Tổ trưởng Dị năng Trung Quốc, đương nhiên có năng lực bảo một số cao thủ tới, một đánh không lại Thường Nhạc thì lên hai, hai không được thì lên ba, tóm lại là cho tới khi kích phát được toàn bộ năng lượng của Thường Nhạc mới thôi.
332 Fukada ngẩng đầu lên, ngượng ngùng nói: - Thân thể em đã sớm thuộc về thiếu gia rồi, chỉ cần thiếu gia thích, lúc nào cũng có thể mà! Ánh mắt Sakura sáng lên, cô điềm nhiên cười, nói: - Em cũng thế, tất cả vì trí nhớ của phu quân! Thường Nhạc choáng váng.
333 Mỗi 1 cô gái đều có mùi hương cơ thể riêng, Anh Đào có mùi nhàn nhạt của quả Bơ, chìm đắm trong hơi thở của người này sẽ khiến cho người ta 1 cảm giác vô cùng thoải mái.
334 v Nhìn thấy Thường Nhạc đang run rẩy, những thành viên trong tổ dị năng này gần như cùng nghĩ thầm: - Cháu trai Tổ trưởng kém quá đi, chưa tấn công mà đã run rồi.
335 Nhất định phải đánh tên nhóc đó đến mẹ hắn cũng không nhận ra. - Bùm! Bốn cỗsức mạnh va chạm lẫn nhau, cả người Thường Nhạc bị bắn ra ngoài, mà đám người Công Tôn Liệt cũng không khác Thường Nhạc là bao nhiêu, sắc mặt bọn họ đều tái nhợt.
336 - A, ánh mặt trời thật là quyến rũ! Sau khi Thường Nhạc sảng khoái, Thạch Tán Y vẫn nằm ngủ trên giường, đương nhiên lần giao chiến này, Thường Nhạc lại thắng hoàn toàn.
337 Diệp Linh Lung ngượng ngùng nhìn Thường Nhạc, vừa mới chuẩn bị mở miệng hỏi đã khỏe chút nào chưa? Lại vừa đúng lúc nhìn thấy một tia giảo hoạt lóe lên trong mắt Thường Nhạc.
338 Cảm giác này giống như một loại lưới đàn hồi, Huyết Hổ chính là thấy choáng váng, nhưng gã cũng không phải kẻ yếu, trong nháy mắt, sức mạnh trong nắm đấm lại lần nữa bùng nổ ra ngoài.
339 - Tư Đồ Lôi Minh, người phụ nữ của tao mà mày cũng dám động vào, xem ra mày đang khiêu chiến tới cực hạn của bản thiếu gia rồi! Thường Nhạc híp mắt lại.
340 Thành phố G phồn hoa dưới ánh đèn rực rỡ tỏa ra vầng hào quang cực kỳ tráng lệ,các kỹ nữ xinh đẹp và quyến rũ đứng ở đầu các con đường chào mời khách, ở góc phố có thể thấy được đám người tùy ý hút thuốc phiện.