381 Từ Nhược Hoa, Lan Hinh, Tiêu Minh Nguyệt, Mộ Dung Tiểu Dạ, Đoan Mộc Thanh Vân, Mã Chí Viễn đều yên lặng quan sát, Trần Ngọc Lan trên mặt đầy thương hại, cảm khái nói: - Hài tử thật đáng thương, ta đi nhận hắn.
382 Giờ khắc này ánh mắt Ý Thiên trở nên mông lung và rất đẹp, lập tức hấp dẫn lực chú ý của thiếu phụ này, làm cho nàng không tự chủ mà hãm sâu vào trong đó.
383 Ý Thiên cười to nói: - Vô Khuyết công tử tự nhận mình là quân tử sao? Hoa Vô Khuyết ngạo nghễ nói: - Bổn công tử tự nhiên là người khiêm tốn, há có phải là tiểu nhân như ngươi có thể so sánh.
384 Thiên Quang Ảnh khinh thường nói: - Ta nghe nói qua chuyện của ngươi, nhưng mà ta vẫn còn muốn khuyên ngươi, lập tức biến mất cho ta, nếu không ngươi sẽ hối hận.
385 Hạ xuống dưới, Ý Thiên mang theo Từ Nhược Hoa, Mộ Dung Tiểu Dạ, Đoan Mộc Thanh Vân cùng Mã Chí Viễn tiến vào trong rừng rậm, bay tới chỗ ba cây đại thụ kia.
386 Đoan Mộc Thanh Vân cũng rất kích động, bởi vì nàng tu vị tăng lên một đẳng cấp, đây là chuyện cực kỳ khó được. Từ Nhược Hoa cùng Mộ Dung Tiểu Dạ tương đối bình tĩnh, sau khi giảng thuật đơn giản thì mọi người mới phát hiện Ý Thiên còn chưa đi ra, đều nhao nhao quay đầu nhìn qua hướng Âm Dương tuyền.
387 Ý Thiên căn cứ vào trí nhớ của Nam Cung Phi Vũ, cộng thêm bản thân mình dò xét, rất dễ dàng đi vào Kỳ Lân động, nhưng trong nháy mắt vào trong động, cảm ứng được trong động còn có người khác.
388 Ý Thiên cười nói: - Giữa chúng ta có gì cần bàn sao? Nam tử tuấn mỹ khẽ nói: - Ngươi đoạt Kỳ Lân Thánh Quả của ta, ngươi cho rằng chuyện này tính thế thôi sao? Ý Thiên phản bác nói: - Đó là duyên phận của ta, cũng giống như ngươi chiếm cứ động này tu luyện, không có thiên duyên thì làm sao bay giờ? Nam tử tuấn mỹ lạnh lùng nói: - Con đường tu chân, nghịch thiên mà đi.
389 Không chỉ có là Kỳ Lân động tại lay động, cả xích huyết sơn mạch không ngừng run động, đó là bốn đầu địa hỏa chi mạch khô kiệt, vô số địa mạch linh khí không ngừng bị Kỳ Lân Tiên Thụ hút đi, sau đó bị Ý Thiên thôn phệ.
390 Đến lúc đó sóng âm chói tai vang lên bên nòoài Cố Vinh Quang, người nào nghe cũng cảm thấy huyết nhục sôi rào, tim đập nhanh hơn. Cố Vinh Quang thét dài, sóng âm chói tai huyễn hóa thành đường cong nguyên lực chống cự tiếng tim đập khôi lôi của Từ Nhược Hoa, sau đó triển khai công kích.
391 Từ Nhược Hoa ngâm khẻ nói: - Lý tưởng chính là dục vọng, người nào cũng có dục vọng khác nhau, cộng đồng cấu thành một thế giới rực rỡ này. Tiêu Minh Nguyệt cảm khái nói: - NẾu tính mạng không có dục vọng, sinh tồn đã không có ý nghĩa.
392 Ý Thiên kinh nghi nói: - Xích vân tử thần? Đó là cái gì? Ngọc Linh Lung lắc đầu nói: - Ta chưa từng gặp qua, nhưng chỉ hơi nghe qua, nghe nói là một đoàn huyết hồng hoặc là huyết ảnh nhàn nhạt, biến hóa thất thường và qua lại tùy ý, không người nào có thể sống sót trong tay của hắn.
393 Người này lớn tuổi cộng thêm tội nghiệt rất nhiều, hôm nay hắn cảm thấy hối hận không kịp, Thường Cửu đột nhiên hét thảm một tiếng, hai tay dùng sức ôm đầu, thân thể lay động bất ổn, thậm chí té trên mặt đất, không ngừng đập đầu vào đá, muốn giảm bớt thống khổ.
394 Thời điểm này Thất Huyền Cầm trên mặt đất bay lên, nhưng lại không phải bay qua phía Trường Không Vô Kỵ mà là lơ lửng trên không trung, hấp dẫn lực chú ý của tất cả mọi người.
395 Phi Phàm công tử nhìn Ý Thiên, hỏi: - Các ngươi quen nhau sao? Ý Thiên không rãnh đi trả lời, tươi cười nhìn qua sư tỷ, trong ánh mắt đầy vui sướng. Lý Nhược Nhiên trừng mắt Ý Thiên, mắng: - Bảo ngươi đánh đàn cho ta nghe, ngươi luôn ra sức khước từ.
396 Trừng mắt Ý Thiên, Nam Cung Cảnh Vũ mắt đầy hận ý, sát cơ lộ ra, nhưng cũng không dám vọng động. Ý Thiên dùng ánh mắt khiêu khích nhìn qua, căn bản là không đặt Nam Cung Cảnh Vũ vào trong mắt, ngược lại đưa ánh mắt nhìn qua Hắc Vũ cách đó không xa.
397 Vung tay lên Ý Thiên cũng không giải thích, mang theo người biến mất ở đây, nháy mắt sau đó đã ở các đó mấy chục dặm, một đạo kim quang phóng tới trước mặt, chính là Phật Châu Tử Hoa thánh nữ.
398 Đạo nhân đui mù gật đầu nói: - Địa luyện chi khí sẽ là tiên khí, đây là lý giải của người thường. Trên thực tế tiên khí chia làm hai chủng, một loại là Vân Hoang đại lục địa luyện chi khí, một loại khác chính là do tiên nhân luyện chế.
399 Một khắc này Hoa Cửu Công cùng Phương Hoành Dực phản ứng nhạy bén nhất, trăm miệng một lời nói: - Mau lui. Ứng Thải Liên, Hoa Vô Khuyết, Ngọc Linh Lung, Tả Tuấn Hi, Dương Tông Thánh, Phì Long nghe lời này thì nhanh chóng rút lui ra phía sau, người hơi chậm bước nghênh đón tập kích lần thứ hai.
400 Ý Thiên nói: - Đa tạ sư tỷ quan tâm, ta sẽ đề cao cảnh giác. Lý Nhược Nhiên cười cười, lập tức khua tay nói: - Như thế, ta về trước đây, bên kia còn có rất nhiều chuyện.