141 "Ồ? Vậy sao?"Một giọng nam trầm thấp bỗng vang lên phía sau lưng khiến mặt Vân phi trắng bệch. Nàng từ từ xoay người lại, nhìn vị Đế Vương đang điềm nhiên bước đến.
142 Lúc Lai Phúc thấy bệ hạ bế Liễu phi về lại Liễu uyển, cuối cùng hắn cũng hiểu ánh mắt của bệ hạ ngày ấy là gì. Đó là nỗi xót thương ẩn dưới sự lạnh lùng.
143 Y khẽ hôn lên vành tai của nàng, càng khiến nàng ngây dại. "Xin lỗi. " Y lặp lại lần nữa, lần này Liễu Vận Ngưng khẳng định mình không có nghe lầm. Nhưng, tại sao chứ?"Bệ hạ, người.
144 Trăng đêm nay sáng vô cùng, không đếm được có bao nhiêu ngôi sao điểm quanh vầng trăng, yến hội hôm nay được soi sáng không ít. Yến hội được tổ chức trong đại điện, lúc Liễu Vận Ngưng đến, tất cả mọi người dường như đã có mặt đông đủ.
145 "Nhị Hoàng tử muốn trả lễ như thế nào?" Giọng Hiên Viên Kỳ càng ngày càng trầm, nhất là khi nhìn thấy Nhị Hoàng tử cứ nhìn Liễu Vận Ngưng say đắm. "Bổn Hoàng tử, muốn nàng!"Ngón tay vừa trắng vừa thon đang hướng đến.
146 Tiếng cửa mở 'cọt kẹt' truyền đến, theo sau là tiếng bước chân nhẹ nhàng. Liễu Vận Ngưng quay lại, đứng cách nàng vài bước chân chính là vị Đế Vương hôm nay đã có biểu hiện kỳ lạ trên yến tiệc.
147 Đêm đã khuya, Lưu Dục hầu hạ Liễu Vận Ngưng đi ngủ xong thì về phòng mình, ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm u tối, đó là một màu đen khiến người ta cảm thấy áp lực.
148 "Nương nương, người muốn đi đâu? Còn chưa dùng bữa mà!" Lưu Dục bưng đồ ăn sáng đến, ngạc nhiên nhìn Liễu Vận Ngưng vừa tiến ra khỏi cửa. "Ta thấy ở trong phòng hoài buồn quá, muốn đi ra ngoài một chút.
149 Màn đêm dần buông xuống, gió đêm lạnh lẽo thổi đến, thân hình mỏng manh rùng mình một cái. Nàng ngẩng đầu ngơ ngác, đôi mắt trống rỗng dừng lại trước khoảnh sân vắng tanh, vẻ mặt mơ màng.
150 "Bệ hạ, thị nữ Lưu Dục của Liễu phi nương nương đang đứng ở bên ngoài cầu kiến. " Đang là lúc phê duyệt tấu chương, Lai Phúc đến thông báo. Hiên Viên Kỳ ngẩng đầu: "Truyền!""Vâng!"Không lâu sau, Lưu Dục chạy đến quỳ mọp dưới đất: "Nô tỳ bái kiến bệ hạ, bệ hạ vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế!"Hiên Viên Kỳ đặt tấu chương trong tay xuống: "Đứng dậy nói đi!""Dạ!" Lưu Dục đứng dậy, nhìn xuống đất: "Bệ hạ, nô tỳ có việc muốn bẩm báo với người!""Chuyện gì?" Hiên Viên Kỳ chau mày, trong lòng có một dự cảm không tốt.
151 Thảo luận một hồi, cuối cùng vẫn là Đàm Thái y ra mặt, báo cáo kết quả chẩn bệnh cho vị Đế Vương khiến ai cũng sợ hãi nghe. "Bệ hạ, tình trạng của nương nương không đáng ngại.
152 "Đại tiểu thư?" Lúc Lưu Dục nhìn thấy Liễu Uẩn Nịnh đứng trước cửa, nàng sợ đến nỗi đờ người: "Đại tiểu thư, sao người lại ở đây?"—- Đại tiểu thư đã về, vậy nương nương phải làm sao bây giờ?"Suỵt!" Liễu Uẩn Nịnh bảo nàng nhỏ tiếng một chút: "Đừng la lớn vậy chứ, ta chuồn tới đây, Nhị tiểu thư đâu?" Nàng ngoái đầu vào xem: "Muội ấy đang ngủ à?"Lưu Dục lắc đầu: "Nương nương đã dậy rồi, nhưng hôm qua nương nương ngất xỉu, hôm nay bệ hạ dặn không được cho nương nương rời giường, nên nương nương còn đang nghỉ ngơi.
153 Giống nhau như đúc? Không, chỉ cần liếc mắt một cái đã có thể phân biệt được. Một người có khuôn mặt hồng hào khỏe mạnh, một người có khuôn mặt tái xanh không còn giọt máu, hai khuôn mặt như vậy, dù ngũ quan có giống hơn đi nữa có ai mà nhận không ra chứ?"Tại sao lại thành ra như vậy? Rốt cục đã xảy ra chuyện gì?" Liễu Uẩn Nịnh nhìn thẳng vào mắt nàng, nắm chặt đôi tay lạnh buốt của nàng, lòng cứ dợn dợn khó chịu, một người không thích khóc như nàng mà nay lại không cầm được nước mắt.
154 Xe ngựa chạy kêu 'lộc cộc lộc cộc', con ngực bất chợt hí vang, trong màn đêm tĩnh lặng, lại rõ ràng đến vậy. Con ngựa kéo cỗ xe đi qua cửa cung, thị vệ đứng canh chạy ra chặn lại: "Ai đó?"Màn xe được vén lên, một cung nữ vận cung phục màu xanh bước xuống, vẻ mặt nghiêm túc lấy ra một tấm thẻ bài: "Người trong xe là Liễu phi nương nương về thăm gia đình, đến Liễu phi nương nương mà các người cũng dám chặn, không muốn sống nữa sao?"Thị vệ đứng đầu không hề biến sắc: "Xin thứ lỗi, hạ quan chỉ phụng mệnh bề trên mà thôi!" Đón lấy tấm thẻ bài từ tay cung nữ, nương theo ánh trăng nhìn một hồi, lướt nhìn thiếu nữ ngồi trong xe, nói: "Đúng là tấm bài xuất cung, nhưng thứ lỗi cho, hạ quan cần xác định người ngồi trong xe là ai!"Cung nữ lấy lại tấm thẻ bài, nói: "Mời đại nhân cứ tự nhiên.
155 "Nương nương, người đang làm gì vậy?" Lâm Nhi nhìn Đào phi với vẻ khó hiểu, cuối cùng vẫn hỏi. "Bổn cung đang thu gom đồ!" Đào phi không quay đầu lại đáp.
156 Tuyết trắng xóa cả một vùng trời bao trùm thiên địa vạn vật, tuyết rơi ngày càng nhiều như hình ảnh mẫu thân đang ôm con, từng tấc từng tấc đất không còn màu nào khác ngoài màu trắng tiêu điều.
157 Nhìn y từ xa, ý cười tuyệt vọng từ từ lắng đọng trong mắt nàng: "Nhưng bệ hạ à. . . . . . thần thiếp không muốn tiếp tục lấy thân phận của người khác để ở bên cạnh người nữa rồi.
158 "Sức khỏe của nương nương quá yếu, hơn nữa còn bị kích động nên mới dẫn đến ngất xỉu, không có gì đáng ngại, nhưng chuyện đáng ngại chính là vết thương trên mặt nương nương.
159 Đêm khuya, ánh trăng bị mây đen che khuất, bóng đêm trùng trùng như là điềm báo ột cái gì đó sắp sửa xảy ra. Trong đêm đen, một vóc người cao lớn vác trên lưng một cái bao to phóng nhanh vào đại nội Hoàng cung, tránh được tất cả thị vệ đi tuần, thẳng tiến đến nơi người đó muốn đến.
160 "Chàng nói cái gì?" Thiếu nữ yêu kiều đứng phắt dậy, đập tay đánh 'rầm' xuống bàn khiến các vị khách khác trong điếm phải ghé mắt nhìn, tiếc rằng nàng không để tâm đến, hai mắt mở lớn, trừng người thanh niên có bộ mặt lạnh lùng kia.