81 Ban đêm, những ngôi sao chợt lóe chợt tắt nằm rải rác đằng chân trời xa xôi, ánh trăng cũng khiến lòng người ta say đắm lạ thường. Như sương, như nước.
82 "Cho dù có giữ lại mạng của ngươi, thì cả cuộc đời này người vẫn sẽ bị ta giam cầm—-" Y cười lạnh, ánh nhìn đầy tàn nhẫn: "Lấy thân phận là Liễu Uẩn Nịnh!"Ánh sáng trong mắt, như ngọn nến tàn trong gió, bị dập tắt.
83 Mắt lóe sáng, mảnh giấy trong tay đã bị y làm nhăn. —- Một ngày nào đó, ta sẽ khiến ngươi cam tâm tình nguyện trở lại bên cạnh ta!Cái bóng cao lớn vô hình trung tỏa khí lạnh cay nghiệt, xoay người, tầm mắt chuyển sang nhìn thiếu nữ đang nằm trên giường, ánh mắt càng thêm buốt giá.
84 Không biết qua bao lâu, có lẽ là trong nháy mắt, cũng có lẽ là một khắc sau, cơn đau dịu xuống, nàng mở mắt mịt mờ, ngây ra nhìn nóc phòng tối đen. —- Chẳng lẽ cả đời ta, phải tiếp tục chịu đựng nữa sao?"Làm gì đó?" Một giọng nam miễn cưỡng vang lên, Liễu Vận Ngưng quay đầu, quả nhiên lại thấy Hàn Thiếu Lăng ngồi dựa trên bệ cửa sổ, như cười như không nhìn nàng: "Theo ta chẳng phải tốt hơn sao?""Đi theo ta, không phải thống khổ, tại sao lại không đồng ý? Chẳng lẽ ngươi còn chưa chịu dập tắt hy vọng? Hay là cho rằng một ngày nào đó Hiên Viên Kỳ sẽ yêu thương ngươi?"Liễu Vận Ngưng hờ hững dời mắt, không thèm để ý đến y.
85 Thẳng cho đến khi bóng người ấy biến mất giữa ánh nắng mai, Liễu Vận Ngưng mới thu hồi tầm mắt, nụ cười khổ thoáng hiện trên môi. —- Không ngờ, cuối cùng ta lại được một người lạ quan tâm!"Liễu Vận Ngưng, tốt nhất ngươi cũng nên chuẩn bị đi, những thứ mà Hàn Thiếu Lăng ta muốn có, ta luôn bị tình thế bắt buộc!"Lời mà người đó đã để lại trước khi đi, Liễu Vận Ngưng vuốt ngực, nơi này đã lâu không còn rung động, suốt mười năm qua, nàng chưa từng vì một câu nói nào mà rung động lớn đến vậy, có một cảm giác đã lâu lắm rồi đang ùa về, nàng hít một hơi thật sâu, lòng rất lâu sau vẫn không thể bình tĩnh lại.
86 Nhìn thẳng vào đôi mắt kinh ngạc của Liễu Vận Ngưng, Hiên Viên Kỳ nói mà mặt không đổi sắc: "Hiện giờ đang ở bên ngoài cung, không cần giữ lễ tiết như vậy.
87 Ánh mắt tiểu nhị là lạ, nhìn Liễu Vận Ngưng chằm chằm hồi lâu, dưới ánh mắt thiếu kiên nhẫn của Hiên Viên Kỳ, mới cả gan hỏi: "Xin hỏi, công tử có một vị tỷ muội phải không?"Liễu Vận Ngưng ngây ra, ngay sau đó cơ thể liền mất đi chỗ dựa, quay mặt lại thấy Hiên Viên Kỳ đã hất nàng sang một bên, nhanh chân tiến đến, túm lấy cổ áo tiểu nhị, nheo mắt hỏi: "Ngươi vừa nói cái gì?"Tiểu nhị bị dọa đến nỗi mặt tái xanh, ấp a ấp úng: "Á.
88 "Chỉ một xâu thôi sao?" Thanh âm trầm thấp hàm chứa ý cười vang lên bên tai, Liễu Vận Ngưng cả kinh, lùi về sau vài bước, nhưng vô tình tiến vào lòng con hồ ly nọ, con hồ ly ấy cười thích ý, thích thú hưởng thụ mỹ sắc dâng đến tận miệng.
89 Ánh tà dương ngả về tây, đằng chân trời xa xôi rang màu mỡ gà, hồ nước xanh trong dập dìu, một con thuyền nhàn nhã lênh đênh trôi nổi, người chèo thuyền khẽ dịch chuyển cán tre, gợn sóng nổi từng vòng từng vòng, chậm rãi khuếch tán, chậm rãi biến mất, sau đó lại một gợn song nữa nổi lên, cứ thế lặp lại, lặp lại mãi.
90 Tuyết trắng bay bay rồi rơi xuống khiến Liễu Vận Ngưng dừng bước, nàng nhìn nhìn, bất giác vươn tay ra hứng tuyết. —- Tuyết lại rơi!Nắm chặt cái bình sứ trong tay, Liễu Vận Ngưng bỗng xoay người, nhìn về phía cảnh cửa lớn.
91 "Môn chủ, sáng sớm hôm nay có ai đó đã đem thứ này đến!" Hắc y nam tử cầm một phong thư, tất cung tất kính dâng lên cho Hàn Tịnh Triệt. Hàn Tịnh Triệt dời khỏi đống công văn, nhìn nhìn phong thư trong tay hắc y nam tử, không nhận nhưng hỏi: "Có biết ai mang đến không?""Thuộc hạ cũng không rõ, tờ mờ sáng hôm nay đã thấy phong thư này đặt trước cửa, phía trên còn có một mảnh ngọc vỡ!"Hàn Tịnh Triệt nhận lấy phong thư mà mặt không biến sắc, nhìn phong thư rồi nhìn mảnh ngọc vỡ, mày bỗng chau lại.
92 "Vậy người trong cung là?""Là muội muội song sinh của ta —-" Nàng cười bất đắc dĩ và mệt mỏi: "Liễu Vận Ngưng!"Liễu Uẩn Nịnh vừa dứt lời, đôi bên liền chìm trong im lặng, Liễu Uẩn Nịnh cúi đầu nên không hề thấy ánh nhìn chăm chú của Hàn Tịnh Triệt dành cho nàng.
93 Gió thổi 'vi vu', đưa mắt nhìn thì thấy toàn một màu trắng chói mắt. Đứng tại đây, vốn chẳng ai có thể định rõ phương hướng, vậy mà giờ đây, ngay trong bảo tuyết, một cái bóng màu vàng nhạt đang bước từng bước nặng nề, lộ trình ngày càng chậm, vì ăn vận quá nhiều nên điều đó khiến nàng trông có vẻ ngốc nghếch và chậm chạp.
94 "Sao là sao? Ngươi mù à? Chân ta bị trặc rồi!" Nàng hất tay y ra, khập khiễng bước đi —-Hàn Tịnh Triệt chau mày khó chịu, cố tình bước đến chắn đường nàng: "Bị thương rồi thì đừng miễn cưỡng nữa.
95 Y chau mày: "Không hề. ""Không có? Không sao lại muốn đưa ta về đó? Không sao lại nhẫn tâm với ta như vậy?"Y chau mày, hồi lâu vẫn không nói gì. Liễu Uẩn Nịnh trừng y hung tợn: "Nhìn cái gì? Ta nói sai à? Không phải ngươi muốn trả ta lại cho Hiên Viên Kỳ? Không phải ngươi không muốn ta liên lụy, không thích ta trói buộc ngươi đó sao?"Y nhăn nhó: "Ta có nói trả ngươi lại cho Hiên Viên Kỳ đâu.
96 Giữa đêm khuya, trong căn phòng tăm tối tĩnh lặng, ánh trăng chiếu xuyên qua cửa sổ, vầng sáng bạc trải xuống hai người đang ngủ trên giường, thiếu nữ nằm co người ngủ ở phần giường trong, ôm lấy chính mình tựa tư thế nằm của một đứa bé nằm trong bụng mẫu thân, cô đơn buồn bã.
97 Sáng sớm ngày hôm sau, Liễu Vận Ngưng thức dậy, nhưng có người còn dậy sớm hơn cả nàng. Lúc tỉnh giấc, Hiên Viên Kỳ đã thay đồ xong, lẳng lặng đứng bên cửa sổ, không biết đang suy nghĩ cái gì.
98 Tới giờ đăng đèn, bỗng tin bệ hạ hồi cung truyền đến, lúc ấy Lưu Dục đang dọn dẹp tẩm cung, nghe thấy tin ấy, nàng sững sờ, sau khi lấy lại tinh thần thì đã vội vội vàng vàng đứng chờ trước cửa Liễu uyển, nhưng đợi rất lâu vẫn không thấy bóng Liễu Vận Ngưng.
99 Tiếng 'choang' giòn giã vang lên, Lưu Dục lỡ tay làm rơi bình hoa đang lau dở xuống đất làm phát ra tiếng động lớn, tỳ nữ đang dọn dẹp xung quanh chạy lại, thân thiết hỏi han: "Lưu Dục tỷ, có bị thương không?"Lưu Dục hoàn hồn, đối diện với sự thăm hỏi ân cần của mọi người, nàng cười thản nhiên, cúi người thu dọn mảnh bình vỡ, nói: "Không sao, các ngươi lo làm việc của mình đi, không cần để ý đến ta!"Lý Nhĩ cầm lấy khăn lau, cũng chạy tới xem, nghi hoặc hỏi: "Lưu Dục tỷ, sao hôm nay tỷ lại lơ đễnh thế?"Bàn tay đang dọn dẹp của Lưu Dục khựng lại, rồi lại làm tiếp như không có chuyện gì xảy ra, đứng thẳng dậy, nói: "Ta đi vứt mấy cái này đây!"Thanh âm Lý Nhĩ từ phía sau truyền đến: "Lưu Dục tỷ, nếu tỷ thấy không thoải mái, hãy đi nghỉ đi, ở đây đã có chúng ta lo rồi!""Ừm!" Nàng gật đầu, xem như đã trả lời.
100 Nghĩ đến đây, nàng không khỏi mỉm cười thản nhiên, ánh dương chiếu xuống mặt nàng, hào quang chói mắt tỏa ra từ người nàng. Im hơi lặng tiếng, thanh âm của Hiên Viên Kỳ bất thình lình từ sau lưng truyền đến: "Ngươi đang nghĩ gì vậy?"Hơi thở ấm áp phả vào tai nàng, nong nóng, ngưa ngứa, Liễu Vận Ngưng không khỏi quay đầu, đáp: "Thần thiếp đang nghĩ không biết bệ hạ khi nào mới đến.