101 Cúi đầu nhìn đôi bàn tay đang siết chặt thành nắm đấm của mình, lần đầu tiên trong cuộc đời, y cảm thấy bối rối. Không gian yên tĩnh khẽ dao động, Hiên Viên Kỳ thay đổi sắc mặt, giấu đi tất cả cảm xúc.
102 Liễu Vận Ngưng nhướng mày: "Người ăn hiếp con là ai?" Tại sao mới tí tuổi đã đề phòng người khác đến thế?Tiểu hài tử chỉ nhìn nàng đề phòng, không nói gì, hồi lâu, bỗng xoay người, không đợi Liễu Vận Ngưng phản ứng đã nhảy phốc xuống đất, chạy biến đi mất —-Tiểu hài tử lẻn đi rất nhanh, chớp mắt Liễu Vận Ngưng đã không thấy bóng dáng nó đâu nữa.
103 Liễu Vận Ngưng cười cười: "Vậy muội muội không tiễn tỷ tỷ nữa, ngày khác muội muội sẽ đến thăm tỷ!""Tỷ tỷ rất hoan nghênh!"Dứt lời, cùng Thải Nhi khoan thai rời đi.
104 Hôm nay đã chơi được ba ván rồi, Hiên Viên Kỳ rõ ràng đã mất tập trung, ba ván thua hai, cuối cùng Hiên Viên Kỳ đẩy bàn cờ ra xa: "Dẹp đi!"Liễu Vận Ngưng thu hồi quân cờ trắng đang định hạ xuống, ngẩng đầu nhìn y, im lặng thu dọn tàn cục.
105 Năm mới sắp đến, hằng năm trong cung đều tổ chức yến tiệc đón mừng năm mới, năm nay đương nhiên cũng không ngoại lệ, ngoại trừ có thêm mấy vị phi tần ra, kỳ thật gia yến* này vẫn được tổ chức như bình thường, chẳng có gì mới mẻ, nhưng chúng phi tần lại nóng lòng muốn thử sức mình, không ít phi tần muốn độc chiếm ánh mắt của Đế Vương tại yến tiệc này.
106 "Bệ hạ đến! Thái hậu nương nương đến!" Thanh âm lảnh lót của cung nhân cắt ngang cuộc nói chuyện giữa Liễu Vận Ngưng và Lệ phi, gian phòng đang náo nhiệt đột nhiên im bặt, Liễu Vận Ngưng cười.
107 Yến hội năm nay không có gì đặc biệt, một bàn dành cho các Hoàng tử và một bàn chính, ngoại trừ Thái hậu, bệ hạ và Hoàng hậu ra, vị phi tử nào bình thường được sủng ái cũng có thể ngồi chung, như Vân phi và Đào phi.
108 Bởi vì thời gian khai tiệc hơi sớm, lúc mọi người dùng bữa xong, trời chưa hoàn toàn tối, đằng chân trời xa xôi nhiễm một màu đỏ rực, diễm lệ vô cùng.
109 Tam Hoàng tử dựa vào lòng Liễu Vận Ngưng, hai mắt cứ díp lại, nhưng cứ cố gắng thoát khỏi cơn buồn ngủ, bàn tay bé nhỏ vẫn nắm chặt tay Liễu Vận Ngưng, cứ như sợ mất nàng vậy.
110 Trời vừa hửng sáng, gió thổi vi vu, khiến căn phòng trở nên quạnh quẽ. Namtử đã ăn vận chỉnh tề đâu vào đấy đứng bên giường, nhìn thiếu nữ đang ngủ say, thân hình bất động không biết đã đứng được bao lâu.
111 Hôm nay là ngày bắt đầu ột năm mới. Liễu Vận Ngưng ngồi dưới mái đình, nhìn bốn bề đều phủ tuyết, cả thế gian như được tạc từ băng tuyết, vô cùng đẹp mắt.
112 "Làm lớn chuyện gì chứ, đây là một việc rất lớn mà, nương nương người không thấy sao, các phi tử khác đứng hóng chuyện xong sắc mặt liền thay đổi, như là nuốt phải ruồi bọ vậy, khó coi chết đi được.
113 "Lý Nhĩ, sao vẻ mặt ngươi trông đau khổ thế?" Lịch Hỷ quan sát Lý Nhĩ lâu rồi, từ đầu đến giờ mặt nàng cứ nhăn nhó như trái mướp đắng, khó coi chết đi được.
114 "Đáng ghét, đáng ghét, Lưu Dục đúng là đồ khốn nạn, ô ô ghét nàng nhất, ghét nàng nhất. . . . . . " Ngồi xổm bên hồ, Lý Nhĩ oán hận lau nước mắt, cỏ trên mặt đất đã bị nàng nhổ sạch.
115 Ngày hôm ấy, Thánh Thượng bỗng nhiên hạ chỉ, ngoài dự kiến của tất cả mọi người trong hậu cung. "Phụng thiên thừa vận, Hoàng Đế chiếu viết: nhi tử của cung phi quá cố —- Nhứ phi, là Tam Hoàng tử Hiên Viên Linh, có cảm tình tốt đẹp với Liễu phi, trẫm cảm thấy rất vui vì điều đó, sau nhiều lần cân nhắc, nay giao Tam Hoàng tử cho Liễu phi nuôi nấng, nhận Liễu phi làm mẫu thân, hy vọng cả hai sẽ càng thân như mẫu tử ruột thịt, chung sống thuận hòa, khâm thử.
116 Bão tuyết nổi lên, tuyết bay phất phơ trong không trung rồi rơi xuống, Lãnh Hàn Vũ lưng đeo hòm dược, bước nhanh đến Bích Tỷ cung. Thị nữ dẫn đường cho y tỏ vẻ lo lắng sốt ruột, bước đi cũng ngày một mau: "Lãnh Thái y, sáng sớm hôm nay nương nương đã cảm thấy không thoải mái, đầu óc thì váng vất, không còn sức để rời giường.
117 "Nương nương, nước ấm đã chuẩn bị xong rồi. " Lưu Dục bưng một chậu nước ấm vào phòng, nói với Liễu Vận Ngưng đang nằm trong bồn. "Ừ!" Liễu Vận Ngưng gật đầu, bóng hình nàng trở nên mờ ảo dưới lớp hơi nước tỏa ra trong phòng, Lưu Dục bước sang, đổ nước ấm vào trong bồn.
118 Vừa tính đến Ngọc Hoa cung thăm Lệ phi, không ngờ lại hay tin Lý Nhĩ bị người ta bắt, Liễu Vận Ngưng ngây người hồi lâu, không nói được lời nào. Vẫn là Lưu Dục phản ứng trước tiên, hỏi nguyên nhân Lý Nhĩ tại sao lại bị người ta bắt.
119 Ban đêm, đằng chân trời xa xôi, một vài ngôi sao nằm rải rác trên bầu trời tỏa sáng, ánh trăng cũng làm lòng người say lạ thường. Như sương, tựa nước.
120 Ngẩng đầu nhìn về phía cửa sổ, nhưng vừa nhìn, hắn đã sợ đến mức tim muốn nhảy ra khỏi yết hầu. Hiên Viên Kỳ đang đứng bên cửa sổ, lạnh lùng nhìn sang bên này.