121 Mơ màng tỉnh lại, hình như nghe thấy có tiếng thở dài bên tai. Hàng mi rung rung, Liễu Vận Ngưng tỉnh lại, trước mắt mơ hồ, rồi lại thấy rõ một khuôn mặt dịu dàng.
122 Trời vừa hửng sáng, Liễu Vận Ngưng đã tỉnh lại. Vừa mới mở mắt đã thấy Lý Nhĩ đang lẳng lặng ngồi bên giường nhìn nàng, vẻ mặt ngơ ngác, nụ cười hoạt bát nào có còn thấy đâu.
123 Đêm xuống, Lãnh Hàn Vũ lại đến bắt mạch cho Liễu Vận Ngưng. Lý Nhĩ đứng một bên, cúi đầu, Lưu Dục đứng cạnh nàng nhưng không thèm nhìn nàng lấy một cái, chỉ chăm chú nhìn Liễu Vận Ngưng đang được Lãnh Hàn Vũ bắt mạch.
124 Cánh tay ôm nàng khẽ siết chặt, đưa mũi ngửi lấy hương thơm trên người nàng, lần đầu tiên, ý cười thỏa mãn xuất hiện trong mắt y. Đây là một niềm vui không cách nào xóa nhòa—-Liễu Vận Ngưng lẳng lặng rúc vào lòng y, vô cùng ngoan ngoãn.
125 Không khí trong cung trở nên ngưng trọng. Có ai ngờ được, tin Liễu phi mang thai truyền ra ngoài còn chưa đầy một tháng, vậy mà Liễu phi đã sinh non. Mà lại là sinh non một cách bất bình thường nhất trong những chuyện bất bình thường.
126 Hiên Viên Kỳ bỏ đi, Vân phi vẫn nhìn theo cái bóng kiên quyết của y, vẻ mặt bình tĩnh. Tiếng cười nhạo lại truyền đến từ cửa sổ phòng đối diện: "Vân phi, ta thật lòng cảm thấy đáng thương thay cho ngươi!"Vân phi xoay người lại, im lặng nhìn Lệ phi đang cười nhạo mình, trong đôi mắt đầy sự nhạo báng đó còn có hận ý.
127 Sắc mặt Lãnh Hàn Vũ trở nên ảm đạm, im lặng một hồi rồi đổi đề tài: "Bát dược mà Vân phi mang đến đúng là để an thai, nhưng trong đó lại có một thứ dược liệu không nên có—-" Vẻ mặt y vô cùng nghiêm túc: "'Thệ Thủy' vô sắc vô vị, là loại dược liệu mà trên thế gian này chỉ có ba người biết điều chế.
128 Lúc cái bóng nhỏ gầy hoàn thành nhiệm vụ, trời đã hửng sáng, thiếu niên ưỡn thẳng tấm lưng đau nhức, lau mồ hôi đọng trên trán. "Ngưng Nhi, vi sư cũng chỉ có thể làm được đến vậy thôi.
129 Lúc Hiên Viên Kỳ nghe tin Liễu Vận Ngưng tỉnh lại cũng là lúc y vừa hạ triều, chưa kịp thay triều phục đã vội vàng chạy đến Liễu uyển. Khi đến Liễu uyển, các Thái y đang cúi đầu đi đến tẩm cung, nhìn thấy y đến thì vội vội vàng vàng quỳ xuống hành lễ: "Thần bái kiến bệ hạ, bệ hạ vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế!""Đứng dậy đi!" Y nhìn về phía tẩm cung, hỏi: "Liễu phi thế nào?"Đàm Thái y nhìn theo tầm mắt y, ngẫm nghĩ rồi đáp: "Hồi bệ hạ, thần đang chờ, vẫn chưa được rõ lắm!"".
130 Liễu Vận Ngưng kinh ngạc ngửa đầu nhìn y, cơ thể vẫn cứng nhắc như trước, lòng như đáy hồ âm u ngàn năm gợn sóng, từng vòng sóng một nối tiếp nhau, nhưng ánh mắt vẫn là sự bình thản —-Nhìn nàng tha thiết một lúc lâu, Hiên Viên Kỳ bất ngờ bế nàng lên, nàng nhẹ đến không thể tin được khiến y bất giác chau mày, không nói gì.
131 Thiếu niên với dung nhan tuấn mỹ, mái đầu bạc trắng, tầm vóc nhỏ gầy, không phải sư phụ thì còn ai vào đây nữa?"Sư phụ!"Y mừng rỡ thốt lên, bước đến trước mặt thiếu niên, ngờ đâu thiếu niên lại nhìn y với vẻ không vui, hung hăng mắng: "Con làm sư huynh cái kiểu gì vậy? Sao lại để sư muội trở nên như thế? Lúc vi sư giao nó cho con không phải đã dặn phải bảo vệ nó thật tốt hay sao? Có phải con muốn làm trái lời sư phụ không? Hả?"Một tràng mắng dài không ngừng tuôn ra, Lãnh Hàn Vũ ngoài việc cười khổ thì chẳng thể chõ mõm vào được, vất vả lắm mới đợi y nói mệt, mới tìm cơ hội chen vào: "Sư phụ, đồ nhi biết sai rồi.
132 "Bệ hạ, đêm nay người muốn đến Liễu uyển à?" Lai Phúc cầm áo choàng trong tay, hỏi Hiên Viên Kỳ đang phê duyệt tấu chương. Hiên Viên Kỳ không ngẩng đầu lên, chỉ khẽ 'ừ'.
133 "Họ chưa từng gặp thứ dược liệu giống vậy, đó là vì trên thế gian này chỉ có ba người biết đến nó, ngoại trừ Lãnh Thái y và nương nương ra, cũng chỉ có sư phụ của hai người mới biết, chắc bệ hạ còn chưa được hay, trước khi tiến cung nương nương đã quen biết Lãnh Thái y, nương nương chính là sư muội của Lãnh Thái y, còn Lãnh Thái y chịu tiến cung làm Thái y nguyên nhân cũng vì nương nương.
134 Mây đen bao phủ trời đêm, ánh trăng tàn xuyên thấu tầng mây dày đặc, cả đất trời trông thật u ám. Gió lạnh thổi 'vù vù', cửa sổ mở rộng va đập liên hồi, trong tẩm cung chỉ còn lại ánh nến tàn lay lất, Lưu Dục nhìn ra ngoài cửa sổ, có hơi lo lắng nhưng rồi cũng đúng cửa sổ lại.
135 Tẩm cung u tối yên tĩnh vô cùng, thiếu nữ nằm ngủ say trên giường, khuôn mặt trái xoan vẫn tái nhợt như lúc y rời đi, Hiên Viên Kỳ bất giác bước chậm lại, đến bên giường, đôi mắt đen láy ngắm nhìn thiếu nữ đang ngủ say, rất lâu, rất lâu sau, vẻ mặt lạnh lùng dần trở nên ôn hòa hơn, hàn băng trong mắt cũng dần tan, khẽ khàng, tiếng thở dài tiêu tán trong đêm.
136 Trời vừa hửng sáng, mây bay đã không thể nào che được ánh dương chói lòa nữa, vì vậy tuyết đã có dấu hiệu sắp tan. Im lặng không một tiếng động, một Hắc y nhân xuất hiện phía sau lưng Hiên Viên Kỳ.
137 Đệ nhất bách tam thập thất chương:"Lý Nhĩ, ả nội gián nhà ngươi, nương nương đối tốt với ngươi như vậy, cớ sao ngươi lại hãm hại nương nương! Hả ả nội gián kia!" Lưu Dục tức giận đứng phắt dậy, muốn xông lên nhưng liền bị thị vệ ngăn lại nên không thể động đậy, miệng vẫn không ngừng mắng: "Ả nội gián, ta đã sớm biết ngươi không phải người tốt gì rồi, nhưng ta thật không ngờ ngươi lại tráo trở tới mức đó!"Thị vệ ngăn nàng lại nhìn Hiên Viên Kỳ khó xử, lại thấy vẻ mặt của vị Đế Vương kia vẫn bình thản, như đang làm ngơ vậy.
138 Đệ nhất bách tam thập bát chương:Trái tim như bị ai đó bóp nghẹn, đau đến nỗi nàng khó mà chịu đựng nổi, nước mắt không ngừng tuôn rơi, nhưng chính chủ bị hãm hại vẫn cứ bình tĩnh, thậm chí lúc nghe Lý Nhĩ trần thuật tội trạng của mình, Liễu Vận Ngưng vẫn bình tĩnh như vậy, bình tĩnh đến nỗi khiến cho nàng phải kinh hoàng, khiến cho nàng phải run lên—-—- Nương nương, người khó chịu lắm sao? Khó chịu lắm sao? Người thấy khó chịu đến mức đến một nét mặt thôi cũng cảm thấy dư thừa ư?—- Ông trời ơi, tại sao người cứ luôn muốn tra tấn nương nương đến cùng? Người rốt cục đã làm sai chuyện gì? Người tin tưởng Lý Nhĩ như vậy, nhưng tại sao vậy chứ? Tại sao cả Lý Nhĩ ngươi cũng muốn bán đứng người? Sự bán đứng của người thân đã khiến người đủ khổ rồi, tại sao còn phải thêm Lý Nhĩ ngươi nữa?—- Ông trời ơi, người rốt cục muốn nương nương chịu bao nhiêu khổ đau nữa thì mới cam lòng?Đau đớn khó tả, cứ như bị quái vật cắn một miếng và cứ mãi muốn gặm không chịu buông, đau, đau đến nỗi khiến nàng hít thở chẳng thông.
139 Cửa lớn của Ngọc Hoa cung để mở, ngọn đèn dầu lay lất trước gió khiến tòa cung điện càng thêm âm u, tiếng gió 'vù vù' cũng góp phần làm tăng cái không khí đáng sợ.
140 Ngày tháng cứ thong thả trôi, có lẽ do ông trời tiếc thương nên bệnh của Liễu Vận Ngưng không cần đến dược liệu vẫn có thể khỏi. Bích Tỷ cung càng náo nhiệt, Ngọc Hoa cung lại càng vắng vẻ, người trong cung hình như đã quên mất người đang ở trong Ngọc Hoa cung là ai, ngoại trừ người đến đưa cơm thì cũng chẳng còn ai khác.
Thể loại: Truyện Teen, Ngôn Tình
Số chương: 24