1141 - Ngươi trước tiên phải bảo đảm mình không thua, mới có thể thắng đến trước mặt chúng ta rồi nói tiếp. Phần Đồ Cuồng Ca rất không nể tình:- Một Đấu Hồn, làm sao có thể đánh thắng được hai Đấu Hồn.
1142 Buổi tối không ánh trăng, bình thường đều là trời nhiều mây. Tối nay, bầu trời Thần Đô thành cũng gì nhiều mây, nên không nhìn thấy ánh trăng từ trên không trung chiếu xuống mặt đất, khiến thành thị chìm vào trong bóng tối.
1143 Chúng chỉ là những dây xích có thể ngăn chặn Xà Hoàng Bàn Hoành Cơ Đấu Hồn. Nhưng bởi vì Bàn Hoành Cơ mở phong ấn ra, lực bạo phát xa cường đại hơn bình thường quá nhiều, thiếu chút nữa thì giãy thoát ra được.
1144 Vốn tưởng rằng có thể gìn giữ giang sơn vốn có đã là không tệ, nhưng thật không ngờ lại được ông trời thương mến, cho thấy được cơ hội nhất thống đại lục.
1145 - Tìm được rồi! Lý lão gia chủ nhìn cho rõ! Phá cho ta!Bàn Hoành Cơ lại hét lớn một tiếng. Những dây xích nguyền rủa trên bầu trời bắt đầu vỡ ra, từng sợi một lại đứt đoạn.
1146 Các chiến sĩ huyết mạch xung quanh kinh ngạc nhìn Đoạn Phong Bất Nhị. Ép dây xích nguyền rủa lại? Thời điểm dây xích này rời khỏi thân thể, căn bản là không bị khống chế.
1147 Càn Kình đứng ở vị trí miệng núi lửa, nhìn một đóa hoa màu trắng lạnh như băng sinh trưởng trên vách núi lửa. Lần này hắn đến đây quan trọng nhất không phải là đánh chết Viêm Ma, mà là muốn hái được một đóa hoa băng diễm này.
1148 Đây là?Càn Kình không kịp suy nghĩ nhiều, nắm đấm đánh vào phía trên ma pháp hủy diệt. Hai lực lượng gần như tương đương đập mạnh vào nhau phát sinh sức nổ mạnh vô tận.
1149 Vì sao? Vì sao?Càn Kình không ngừng hỏi mình. Tâm tình lúc đầu đang trấn tĩnh, bắt đầu trở nên nóng nẩy. Đối với một con ma thú nào đó đuổi kịp, sẽ không chút nghĩ ngợi quay đầu lại chính là đánh ra một quyền!Một quyền hoàn toàn theo bản năng, một quyền hoàn toàn không để ý, cũng không có đường lối trù tính đối với đấu kỹ, càng không nói tới bất kỳ trật tự nào!Ầm! Móng vuốt ma thú cường đại đánh ra một đòn mạnh nhất, trong chớp mắt tiếp xúc với nắm đấm của Càn Kình, cả người hoàn toàn nổ nát, nổ thành ra vô số cục thịt cục máu rơi ở trên mặt đất.
1150 Càn Kình không lo lắng về vấn đề bổ sung đấu khí, trong đầu chỉ còn lại suy nghĩ tự hỏi về có trật tự và không có trật tự. Mỗi lần có trật tự uy năng đấu kỹ đều sẽ giảm lớn.
1151 - Nói như vậy, ta rất chờ mong. . . Ân Lạp Khắc lại nở nụ cười:- Thật không nghĩ tới, tốc độ trưởng thành của tiểu tử này nhanh hơn nhiều so với dự đoán của ta.
1152 Theo thời gian trôi qua, phía dưới những lá cờ kia bắt đầu có người xuất hiện. Lý Lôi Long xuất hiện ở phía dưới lá cờ đầy phong độ của Lý Lôi Long. Lá cờ của Hoàng Kim Long ba đầu theo gió lay động trông rất sống động.
1153 Nhiều ngày không gặp, khí tức trên người Càn Vô Thanh khiến người ta càng khó có thể phán đoán ra thực lực của hắn hiện tại, càng làm cho người khó có thể cân nhắc tới sự xuất hiện của hắn.
1154 Ý nghĩ này gần như đều xuất hiện trong thời điểm tạo thế của mỗi cường giả. Nhưng trời cao cao tại thượng bao quát chúng sinh. Từ trước tới nay không có người nào có thể nắm nó trong tay.
1155 Bỉ Đắc Lợi Đặc rít gào từng tiếng, hoàn toàn áp chế tiếng xôn xao bàn tán của hai mươi vạn khán giả trên khán đài. Thân thể cường tráng của hắn nhanh chóng biến thành lớn hơn.
1156 Thân thể gần như không có mấy cái xương là lành lặn. Ngay cả ánh sáng thánh khí trên người cũng thu liễm. Hình như vừa nãy hắn bị đánh tơi bời, khiến thánh khí đều bị khủng hoảng.
1157 Hình như hắn thật sự muốn đón ý nói hùa với yêu cầu của mọi người, môt mình đánh mười lăm trận thắng liên tiếp ọi người xem. Lý Lôi Long vs Phần Đồ Cuồng Ca!Một đợt rút thăm mới, cũng không cho có cơ hội Càn Kình đánh mười lăm trận thắng liên tiếp sáng tạo ra kỷ lục vô địch.
1158 Dưới chân hắn, hồn vực Lôi Đình với sấm sét hung bạo nổ tung, khiến tốc độ của hắn chợt nâng cao, bàn tay rơi vào vị trí phía sau lưng Phần Đồ Cuồng Ca.
1159 - Cuồng Ca. . . Ta yêu ngươi chết mất!Đoạn Phong Bất Nhị lại hưng phấn kêu gào:- Cuồng Ca đừng lo lắng. Nếu như ngươi chiến bại, ta giúp ngươi đánh ngã con rắn mối hoàng kim ba đầu kia báo thù cho ngươi.
1160 Phần Đồ Lãng đột nhiên đứng dậy, nước mắt đã sớm rơi trên khuôn mặt toàn nếp nhăn của hắn. Cho dù là ai cũng có thể nghe ra trong giọng nói này đầy tự hào và kiêu ngạo:- Ngươi còn trẻ, còn có tương lai.