361 Nhóm dịch: BachKhietNguồn:metruyenTrong công đường của nha huyện Tịch Xuân một bầu không khí lặng ngắt như tờ. Tất cả mọi người đều đổ dồn ánh mắt lên người Hồ tiền thị, có người thấy thân thể mềm mại của nàng khẽ run rẩy.
362 Nhóm dịch: BachKhietNguồn:metruyenLúc Tiếu Mộc mới rời khỏi, mọi người ở đây đều có chút nghi hoặc, nhưng rốt cuộc cũng không ai biết hắn đi làm cái gì.
363 Nhóm dịch: BachKhietNguồn:metruyenNgự Lâm quân không lề mề, mấy tên lực lưỡng tiến lên, đứng sau lưng Hạ tri huyện. Hạ tri huyện hoảng sợ, vội vã nhìn Hạ Học Chi.
364 Nhóm dịch: BachKhietNguồn:metruyenHàn Mạc ngồi xuống dịu dàng nói:- Lời nói thật của Hồ đại tẩu, lại làm cho rất nhiều người không thoải mái, nếu như tẩu vẫn lưu lại quận Nghi Xuân này, chỉ e có kẻ mượn cớ báo thù, cho nên mẹ con tẩu nhất định không thể ở lại đây được.
365 Nhóm dịch: BachKhietNguồn:metruyenChú chó săn bị trúng tên chết, chỉ trong nháy mắt, tốc độ nhanh kinh hồn. Hơn nữa những nơi mà tên bắn trúng cũng không phải là chỗ hiểm trên cơ thể, tốc độ tử vong nhanh như vậy, quả nhiên là cho người ta khiếp sợ vạn phần.
366 Nhóm dịch: BachKhietNguồn:metruyenHạ Học Chi mỉm cười:-A Địch, sư phụ của người là kỳ nhân trong thiên hạ, trong mắt ngươi, trừ phi là cao thủ chân chính, còn nếu không có mấy người dám lớn tiếng thách đấu? Nhưng ta phải cảnh cáo ngươi, Hàn Mạc tuyệt đối không phải là kẻ đơn giản đâu.
367 Nhóm dịch: BachKhietNguồn:metruyenHàn Mạc đi đến cửa hàng son phấn, nhìn lên bản hiệu thấy viết Hồng Nguyệt Yên Chi Phường, cái tên đầy mùi thơm của son phấn, nơi này không thích hợp nam giới đi vào.
368 Nhóm dịch: BachKhietNguồn:metruyen- Tiểu công tử, nhà ta son phấn rất nhiều, nếu ngươi có thời gian thì mời đến nhà ta nói chuyện về tác dụng của son phấn?Vị chưởng quầy cũng nói: - Tiểu huynh đệ, ngươi có việc làm chưa? Nếu chưa thì ở lại làm việc, ta tuyệt đối không bạc đãi ngươi!Hàn Mạc cười ha hả, lấy ra ít bạc vụn để tại quầy, sau đó cầm lấy túi son phấn, cười nói: - Bêu xấu rồi !Và đi nhanh ra khỏi cửa hàng.
369 Nhóm dịch: BachKhietNguồn:metruyenTiêu Linh Chỉ tức giận xuống lầu, nàng thấy Hàn Mạc rất đáng giận, mỗi một lần gặp hắn đều bị hắn khinh bạc. Nàng và Tiểu Quân ra khỏi quán trà đột nhiên cảm thấy tim đập trống ngực, mặt nóng phừng phừng, đành cúi đầu đi nhanh về phía trước, Tiểu Quân đi sau gọi : - Tiểu thư, đừng đi nhanh quá, nô tì theo không kịp.
370 Nhóm dịch: BachKhietNguồn:metruyenHàn Mạc hơi giật mình, dường như hắn đã nghe qua địa danh này, nhưng nhất thời chưa nhớ ra, hỏi:- Âm Dương cốc là nơi nào, nó ở trong huyện Tịch Xuân sao?Miêu Võ gật đầu: - Đúng vậy, thuộc huyện Tịch Xuân, hơn nữa rất khéo, nằm ở phía tây nam của huyện Tịch Xuân.
371 Nhóm dịch: BachKhietNguồn:metruyenMiêu Võ chớp chớp mắt, vội khuyên nhủ:-Đại nhân, Miêu Nghĩa đột nhiên mất tích, xem ra trong này có âm mưu. Âm Dương cốc hoang vắng khôn cùng, hơn nữa, còn có ma quỷ, đại nhân hãy cẩn thận, trời tối rồi, hay là mai dẫn theo nhiều binh mã quay lại?Hàn Mạc mỉm cười:-Miêu đại ca, Yến quốc cần nhất lúc này chính là lương.
372 Nhóm dịch: BachKhietNguồn:metruyenHàn Mạc vuốt cằm, nói:-Thật không thể tưởng được, các hạ lại là người của Hạ Học Chi. Người nước Phong không ngờ lại đi cùng đường với Hạ Học Chi.
373 Nhóm dịch: BachKhietNguồn:metruyen- Người dùng gậy gộc làm binh khí cũng không nhiều!A Địch nói:- Hàn Mạc, ngươi dùng đồng côn làm binh khí xem ra côn pháp không tệ.
374 Nhóm dịch: BachKhietNguồn:metruyenBên trong thung lũng không khí quỷ dị, đột nhiên xuất hiện một gã Phong quốc nhân, khiến Hàn Mạc mày hơi hơi nhíu một chút, chỉ có điều trong tay hắn không có chút đề phòng, và A Địch cũng vậy, như một tảng đá vẫn duy trì tư thế giằng co.
375 Nhóm dịch: BachKhietNguồn:metruyenMiêu Võ chết!Y đã dùng tính mạng của mình để phá vũ khí giết người trong tay Khuất Địch Hãn, cũng là lấy tính mạng của bản thân mà chuộc lỗi.
376 Nhóm dịch: BachKhietNguồn:metruyenLúc Hàn Mạc rơi vào trong hầm, liền cảm thấy thân thể của chính mình lơ lửng giống như lông chim trong không trung, đồng côn trong tay di chuyển về phía trước, muốn mượn lực, nhưng lại điểm vào khoảng không, hiển nhiên cạm bẫy này thiết kế cực kỳ độc đáo, ngay cả điểm mượn lực đều không có, thân thể hắn chỉ có thể rơi xuống không hề có chút lực cản nào.
377 Nhóm dịch: BachKhietNguồn:metruyenHàn Mạc tuy rằng tin vào chủ nghĩa duy vật, không hề mê tín, tuy nhiên giữa hoàn cảnh âm trầm này, nhìn thấy phía trước dưới ánh lửa chiếu rọi có một hình ảnh mờ nhạt, tinh thần trong nháy mắt khẩn trương lên, không khỏi nhiên mà liên tưởng đến chữ "quỷ", nắm chặt đồng côn, nheo mắt nhìn kỹ, đã thấy bóng dáng kia in trên tường, xem ra là ngồi, bởi vì không khí trong thông đạo hang đá rất loãng, ánh lửa trên cây đuốc nhảy lên vặn vẹo, cũng đem bóng dáng kia xoay vặn vẹo từng khúc mà chiếu rọi lên vách đá, chợt ẩn chợt hiện, thật đúng là dọa người.
378 Nhóm dịch: BachKhietNguồn:metruyenHàn Mạc đương nhiên không nghĩ mình có lỗi, nhưng Tiêu Linh Chỉ đột nhiên nghiêm giọng nói, vừa phẫn nộ vừa có chút xấu hổ, hắn lập tức hiểu được, Tiêu Linh Chỉ đã phát hiện trên đùi có chỗ được băng bó, chợt nghĩ đến đó là khu vực cấm địa nên lòng hắn cũng xấu hổ cùng cực.
379 Nhóm dịch: BachKhietNguồn:metruyenHàn Mạc vốn tưởng rằng nghe hắn nói xong, Tiêu Linh Chỉ tất nhiên sẽ lạnh lùng phản đối, không ngờ đợi một hồi lâu, cũng không thấy nàng ta nói gì.
380 Nhóm dịch: BachKhietNguồn:metruyenHàn Mạc bất đắc dĩ nói:- Ý của quân sư là chúng ta sẽ ở đây chờ chết, lặng yên mà chết? Chết mà không có một chút giá trị nào?Tiêu Linh Chỉ hỏi ngược lại:- Chết có giá trị? Chết như thế nào mới là có giá trị?hHàn Mạc trầm mặc.