81 “Em chưa nói anh, anh khẩn trương cái gì?” Tử Tang nhàn nhạt nói. Rời đi hai năm, hắn có hoa đào đưa tới, Tử Tang tự nhiên tin tưởng Hạ Mộc, chính là có nữ nhân mơ mộng với phu quân của mình nên nàng có chút không thoải mái.
82 Hầm đã chuẩn bị tốt, ngày kế tiếp, hai người Hạ Mộc và Lê Tường lén lút chuyển lương thực xuống hầm. Bên Lỗ châu chưa truyền đến tin xấu, thời tiết càng ngày càng tệ, gần như ngày nào cũng mưa to.
83 Tử Tang nhìn ra hắn hiểu sai, trước đây nàng cũng lười giải thích, nhưng hiện tại nàng đã tiếp tục sống cùng Hạ Mộc, hắn để ý thân nhân, nàng cũng không thể làm hỏng các mối quan hệ, nói: “Bé quá nhỏ, chị sợ ôm không khéo sẽ làm đau bé.
84 Edit: Mây Hát Beta: Tiểu Lan Tử Tang ngây ngây ngốc ngốc nhìn Hạ Mộc rồi trầm mặc một lúc lâu, sau mới gật đầu: “Được, chúng ta thành thân. ”Hạ Mộc vui vẻ nở nụ cười, đây là lần đầu tiên hắn dùng hết can đảm hôn lên trán nàng, xúc cảm tốt đẹp ấy khiến con tim hắn xao động.
85 “Tiểu thư, đi mau. ” Hạ Mộc kéo Tử Tang bỏ chạy, nhưng người phía sau vì không có phản ứng bị hắn kéo nên ngã nhào. “Tiểu thư. ” Hạ Mộc kinh hoảng kêu lên, nhưng nàng vẫn không đáp lại, giống như bị ma nhập.
86 Tử Tang suy sụp ngồi bệt dưới đất, tràn ngập oán hận nhìn Cơ Ngôn. Nàng không giết được hắn, không giết được hắn…Đột nhiên nàng sửng sốt, không biết từ bao giờ, Cơ Ngôn đã bắt được mẹ, con dao dí vào cổ mẹ, ra lệnh cho “cô” mặc đồ đen đang đánh nhau: “Tử Tang, đình chỉ hành vi của cô, bằng không cô đừng trách dao nhỏ của tôi nhuốm máu.
87 Khúc thị vừa đến cửa động thì thấy Hạ Mộc dời cái cây che động ra, hơi bất ngờ, bình thường trừ phi Hạ Mộc phải đi làm việc, nếu không hắn không thể rời khỏi Tử Tang một phút, nàng vội nói: “Chú Hạ Mộc, chị mang cho chú ít khoai lang dại, chú ăn một ít đi! Còn có ít gạo, chú cầm lấy.
88 Thật ra nàng tuyệt không lo lắng cuộc sống về sau. Có thể cái khác nàng không có, nhưng tiền nàng không thiếu…Trên cỏ, trên cây đều là nước, đi một lúc, quần áo hai người đều âm ẩm.
89 Tử Tang và Hạ Mộc chọn một tảng đá ngồi xuống, nhìn bên dưới lũ rút dần, cả hai ngồi phơi nắng. “Mặt trời lên, chắc lũ sẽ rút rất nhanh. ” Tử Tang xem dòng nước lũ nói.
90 Tử Tang trở lại tượng pha, Hạ Mộc chưa trở về. Nàng để Tiểu Bạch chờ ở tượng pha, từ từ đi về hướng nhà Lê Tường. Chưa tới nơi, nàng thấy Hạ Mộc và cả nhà Lê Tường đi ngược chiều.
91 Ngón tay Tử Tang trắng nõn thon dài sờ lên mặt mình, nàng cảm giác được giọt nước ẩm nóng, đó là nước mắt còn vương trên mặt nàng. Nàng thật sự rơi lệ, hóa ra nàng còn có thể rơi lệ…Nghĩ thế, nàng đột nhiên cười, kiếp trước nàng chưa từng khóc, đây luôn là tâm bệnh của mẹ, giờ nàng đã khóc.
92 Huyện lệnh cũ bị định tội, đồng bọn tham ô với hắn cũng bị xử. Hôm nay dạo phố thị chúng, buổi trưa chém đầu, người trong thôn đều kéo lên thị trấn, muốn nhìn kết cục của tham quan, hoặc trút hết nỗi căm hận.
93 “Tiểu thư, mệt thì ngủ đi. ” Hạ Mộc cười nói. “Em chờ anh. ” Tử Tang trả lời. Hạ Mộc rất vui, vội vàng trèo lên giường, tự nhiên kéo nàng vào lòng. Tử Tang cọ cọ trong lòng Hạ Mộc, đột nhiên nhớ tới chuyện hôm nay trong bếp, nàng tỉnh táo hẳn.
94 Hạ Mộc thoát giầy, thấy sắc mặt Tử Tang hơi tái, vội vàng đến cạnh nàng, dè dặt hỏi: “Tiểu thư, ngài sao thế?”Tử Tang nhìn Hạ Mộc, mờ mịt nói: “Hình như em đã quên chuyện gì đó, rất nghiêm trọng.
95 Hai người anh gắp cho em, em gắp cho anh, một bữa ăn ấm áp và vui vẻ. Còn Tiểu Bạch ở bên cạnh dùng móng vuốt che mắt, nằm bò trên mặt đất giống như đang ngủ, thực chất nó thường xuyên he hé móng vuốt ra xem, cảnh tượng có chút khôi hài…Sau khi ăn xong, hai người cùng nhau rửa chén, sau đó đi giặt quần áo.
96 Hạ Mộc im lặng, ôm Tử Tang, hi vọng cái ôm của mình có thể cho tiểu thư chút an ủi. Hắn biết, trong lòng tiểu thư có chuyện. Hắn chưa từng quên chuyện xảy ra trong khoảng thời gian tiểu thư hôn mê khi lũ đến…Hắn không biết tiểu thư từng trải qua chuyện gì nhưng vẻ mặt đau đớn và cả tiếng nói mê hoảng sợ, đầy bất lực khiến hắn đau lòng đến nỗi không thể hô hấp.
97 Hôm sau, toàn thân Tử Tang đau nhức tỉnh lại trong lòng Hạ Mộc, nàng thở dài, trừng mắt nhìn Hạ Mộc một cái, “Em đau khắp mình mẩy, tại anh cả đấy. ”“Nhưng tiểu thư, em muốn tôi cố gắng mà!” Hạ Mộc ngây ngô cười nói, trong mắt tràn ngập ý cười, rất hạnh phúc.
98 Hạ Mộc tìm hầu bao trong ống tay áo, chọn một ít bạc vụn ước lượng chừng năm lạng bạc, đưa cho Hạ Lê Hoa. Hạ Lê Hoa vui sướng nhìn số bạc trong tay. Dù chưa đủ, nhưng năm lượng này sẽ giúp trượng phu chống đỡ một thời gian, cô ta vội vàng cảm ơn Hạ Mộc, “Cám ơn chú, chú Ba, chú viết giấy vay nợ đi, chị ấn dấu tay.
99 “Cuối cùng cũng có một ngày, mẹ cô đổ bệnh, lúc đó có người đuổi tới, mẹ dỗ cô, bảo cô chạy một mình đến nơi rất xa, sau đó mẹ sẽ đi tìm cô. Khi đó cô rất nghe lời mẹ, ngoan ngoãn, trốn vào một chỗ, đợi mẹ đến tìm cô.
100 “Tiểu thư…” Hạ Mộc cúi đầu gọi, thanh âm tràn ngập đau lòng, hắn biết, đây không phải một chuyện xưa đơn giản. Tử Tang tỉnh táo hơn, hoảng hốt nhìn Hạ Mộc, nói: “Đúng rồi, Hạ Mộc, em quên không kể một đoạn.