801 Chương 838: Không cánh mà bay. Lỗ Thiên Hữu cúi đầu, thân thể tựa hồ đang run rẩy. Khuôn mặt xinh đẹp của Lâm Đại Nhi không chút huyết sắc như người chết thảm.
802 Chương 839: Phòng bồ câu đưa thư. Hồ Ngọc Tỏa. Hoàng Thiên Dịch thấy huynh đệ của mình dẫn theo hơn một ngàn binh sĩ tinh nhuệ lên bờ và quân Hoàng gia hội họp với quân Quỷ Phương.
803 Chương 840: Tựa núi nhìn sông. Gió rét thấu xương, đêm dài thê lạnh. Đội thuyền của Hoàng gia tựa như vô số quái thú lớn nhỏ bồng bềnh trên mặt nước. Xung quanh đó, đầu boong thuyền nước đóng thành từng mảng băng nhỏ.
804 Chương 841: Ta là Thiên tướng. Sở Hoan cười nói: - Bổn quan tin rằng, nếu ta để cho Tư Không chạy thoát thì có thể hắn đã bị ngươi giết người diệt khẩu.
805 Chương 842: Song đao tranh hùng. Sở Hoan khẽ nhấc chân, chuôi đao ở mũi chân của hắn hơi nhẹ đi một chút, cây đại đao liền từ dưới mặt đất vọt lên. Sở Hoan giơ tay bắt lấy, nắm cây đại đao ở trong tay.
806 Chương 843: Lại thêm một chữ “vạn”. Lục Lãnh Nguyệt biết hôm nay khó tránh khỏi đại nạn. Trong mắt lão, kẻ phá hỏng kế hoạch động trời của Thiên Môn đạo chính là Sở Hoan.
807 Chương 844: Táng mộc. Sở Hoan đứng dậy, nhìn về phía Mộc Tướng quân, thấy hai người kia vẫn đang đấu với nhau, chẳng qua tốc độ của Huyền Vũ lúc này đã chậm hơn không ít, hai người này cũng không trực tiếp mở rộng sát giới, một công một thủ, tuy Mộc Tướng quân tiêu hao rất nhiều thể lực, nhưng trong lúc Huyền Vũ né tránh cũng hao tổn không ít thể lực.
808 Chương 845: Lưới. Sở Hoan đang giật mình, đột nhiên nhìn thấy bóng người chớp động phía sau một bình phong cách đó không xa. Trong sự hỗn loạn, thực sự thấy rõ đúng là Lục Đại thiếu gia Lục Thế Huân ôm ngang một người lén lút chạy ra phía sau.
809 Chương 846: Đồng bệnh tương liên. Cơ quan trong Nhân Uân Thính khởi động, không ít người không kịp chuẩn bị, rơi vào cạm bẫy, bị gai ngược xuyên qua thân thể, giống như con nhím, cái chết nhìn qua hết sức khủng bố thê thảm, trong này không chỉ có quan binh, cũng có nhiều hắc y nhân.
810 Chương 847: Ma thủ. Lục Thế Huân lừ mắt nhìn Sở Hoan, rồi mới quay sang Lâm Đại Nhi mỉm cười nói: - Lâm cô nương, thương thế của cô thế nào? Cơ thể có chỗ nào không thoải mái không? Ta có sẵn thuốc trị thương ở đây, ta sẽ giúp cô rịt thuốc.
811 Chương 848: Bồ Tát hoan hỷ tán. Sở Hoan nhắm mắt lại không thèm nhìn gã. Lục Thế Huân thấy vậy thì cười lạnh: - Lão tử nói chuyện với ngươi mà ngươi điếc hay sao? - Không nghe thì sao? Sở Hoan vẫn nhắm mắt: - Ngươi không có tư cách nói chuyện với ta.
812 Chương 849: Lộ rõ trò hề. Lục Thế Huân giơ tay chộp được bàn chân của Lâm Đại Nhi thì không còn khống chế nổi dục vọng trong lòng. Đôi mắt của gã gần như bốc lửa.
813 Chương 850: Khốn Thiên Long Võng. Lâm Đại Nhi bất lực trơ mắt nhìn Lục Thế Huân đè lên người. Tuy nàng còn sức để giãy dụa nhưng lại không đủ để chống cự.
814 Chương 851: Củi gặp lửa. Sở Hoan giết chết Lục Thế Huân, lúc này mới nâng tay lên, dùng ống tay áo lau nước trên mặt. Áo gấm của hắn loang lổ vết máu của Lục Thế Huân.
815 Chương 852: Cháy. Sở Hoan bị nắm cánh tay giật bắn mình. Hắn miễn cưỡng cúi đầu nhìn cánh tay nhỏ bé trắng nõn đang nắm cổ tay mình. Bàn tay đó tất nhiên là của Lâm Đại Nhi.
816 Chương 853: Nhục dục trong phòng cấm. Lâm Đại Nhi nhắm mắt lại, thân hình run rẩy. Trong lúc đó nàng có thể cảm nhận một bàn tay đã trượt xuống eo của mình rồi thuận đà đi tiếp xuống dưới đỡ lấy mông của nàng.
817 Chương 854: Tâm tư sau hợp hoan. Trong phòng cấm, ngoại trừ tiếng thở ra thì không còn âm thanh nào khác. Cả người Sở Hoan mệt mỏi, trong nửa ngủ nửa tỉnh, cảm giác được cơ thể mình không còn bị thiêu đốt nữa, trong lòng biết dược tính đã mất, hắn ngồi dậy, hít sâu một hơi, bỗng nhiên thấy trên người rét lạnh, lúc này mới phát hiện thân mình trần truồng, tuy rằng ở trong phòng cấm nhưng dù gì cũng là đêm đông nên vẫn có khí lạnh, liền với tay túm lấy một vật muốn phủ lên thân mình, nhưng kéo không được.
818 Chương 855: Sự dịu dàng đáng chết. Lâm Đại Nhi ngây ngốc, chẳng biết tại sao dù bên cạnh có đống lửa nhưng sự lạnh lẽo từ gan bàn chân dâng lên, lúc trước nàng vốn không muốn nhìn thấy Sở Hoan nữa, nhưng lúc này nam nhân đáng giận kia biến mất, trong thâm tâm nàng thậm chí có cảm giác mất mát.
819 Chương 856: Tuyệt cảnh. Lâm Đại Nhi không nhẫn nại được, hỏi: - Lời ngươi nói là có ý gì? Thiên Môn đạo. . . có hành vi gì? Sở Hoan thấy trong mắt Lâm Đại Nhi mờ mịt, trong lòng biết Lâm Đại Nhi không biết việc Tiềm Long Quật, xem ra dù Lâm Đại Nhi liên thủ cùng Thiên Môn đạo nhưng cũng không phải là nhân vật quan trọng của Thiên Môn đạo rồi.
820 Chương 857: Quá tịch mịch. Tâm trạng Sở Hoan không tốt, vốn đang lâm trong tuyệt cảnh thì lại phát hiện Lâm Đại Nhi bị bệnh, mặt nàng tái nhợt, trên má thơm tứa mồ hôi.