81
“Bạch Mộc! Yêu quái đó đâu tấn công em!” Tôn Nhất trách móc, quay đầu, lại phát hiện trong mắt Bạch Mộc tràn ngập tà khí và sát khí!
Hắn duỗi tay hất Phong Ngân ra, cách ly nó khỏi người Bạch Mộc, vội vàng hỏi: “Bạch Mộc! Em không sao chứ!”
Thần sắc Bạch Mộc hốt hoảng, một lát sau mới lấy lại tinh thần, gãi đầu một cái, vẻ mặt mờ mịt: “Em có gì khác thường hả?” Cơn buồn ngủ lần nữa kéo đến, đưa tay đánh một cái ngáp, dụi dụi mắt!
Lúc cúi đầu liền thấy đầu một con yêu quái lăn tới, sợ đến nổi hét toán lên: “A!” Nhào vào lòng Tôn Nhất.
82
Dọc đường đi, bốn phía đều rất yên lặng, trải qua bài học kinh nghiệm trước đó, không có một con yêu quái nào dám bạo dạn tới gần bọn họ. Lũ u linh vừa sợ lại chán ghét đám người này, nên cũng không muốn lộ diện!
Đi tới phụ cận cổ bảo, tấm bảng Tuyệt địa ô nha đã bị lũ yêu quái nhổ ngã xuống đất, gãy thành ba khúc! Xác yêu quái xếp lớp xung quanh, máu tanh khắp nơi.
83 Mọi người ở xung quanh bận rộn nửa ngày, làm đủ loại bẫy rập, Tôn Nhất đem Phong Ngân từ trong cơ thể rút ra, giao cho Bạch Mộc. Tiếp đó cắn ngón tay, dùng máu tươi triệu hồi hồn thể thần khuyển.
84
“Bạch Mộc!” Tôn Nhất hét lên, phất tay khởi động bẩy rập trên đất, một bức tường vô hình đột nhiên dựng lên, đem chó quỷ ngăn cách bên ngoài!
Tôn Nhất vọt ra, nắm bả vai Bạch Mộc, lớn tiếng chất vấn cậu: “Em còn đứng đó làm gì! Nếu như em biến mất, anh phải làm sao hả?”
“Em sợ, lỡ tay giết nó…” Thanh âm Bạch Mộc vô cùng yếu ớt, mê man nói.
85
Sau khi Đằng Tú và vu nữ thương lượng, trước tạm gác chuyện chó quỷ một bên, chờ Tôn Nhất tỉnh lại thì tiến hành bước thuần hoá tiếp theo, hai người bọn họ chia nhau cõng Tôn Nhất và Bạch Mộc, bỏ lại thần khuyển, mang theo Lương Tử nhanh chóng rời khỏi Tuyệt địa ô nha!
Sáng sớm hôm sau, Tôn Nhất tỉnh lại.
86
Mở ra nhìn, mặt trên viết: “Đằng Tú, Do Lê vẫn chưa chết!”
Do Lê vẫn chưa chết? Trong lòng Bạch Mộc chấn động, nghĩ đến đủ loại kinh khủng từng trải qua, cơ thể không nhịn được phát run, hai cánh tay ôm lấy cả người, trong lòng sợ hãi!
“Bạch Mộc! Đi ra, chúng ta phải về!” Thanh âm trong vắt của vu nữ, từ đằng xa truyền tới!
Bạch Mộc vội vàng đáp một tiếng, đem mảnh giấy siết chặt trong tay, rồi mới nhẹ nhàng bay qua!
Đằng Tú vừa thấy Bạch Mộc thì hết sức vui vẻ, nét mặt tươi rói: “Hey! Tiểu u linh của chúng ta, hôm nay thật là ngoan ngoãn!”
Bạch Mộc chột dạ tránh né ánh nhìn say mê của Đằng Tú, trong lòng hoảng hốt quấy phá, cậu không đem tờ giấy trong tay giao cho Đằng Tú, mà lon ton đi theo bên cạnh vu nữ cùng nhau ra về!
Bạch Mộc và vu nữ một đường cùng đi, bỗng nhiên hỏi: “Vu nữ, tôi đến bây giờ còn không biết tên của cô đấy! Cô tên là gì thế?”
Vu nữ ngập ngừng, nghĩ đến tên của mình, không giấu được thần sắc chán ghét, đồng thời treo thêm cái biểu tình không tình nguyện, giọng nói vừa nhỏ lại cứng ngắc: “Hương Ngạn Nãi Tư (香彦乃兹)!”
“Hương Diễm Nãi Tử (香艳乃子)? Phụt! Haha…!” Bạch Mộc ôm bụng cười to, “Cái tên thật ướt át mà, oa ha ha…” Nỗi sợ vừa rồi cũng bị quét sạch sẽ!
Cả gương mặt vu nữ đỏ bừng vì tức giận, hậm hực nói: “Nhiều chuyện! Có gì đáng cười! Tên tôi không phải Hương Diễm Nãi Tử, mà là Hương, Ngạn, Nãi, Tư!”
“Sao?!” Bạch Mộc gãi đầu một cái, “Không phải Hương Diễm Nãi Tử! Có cái gì khác nhau đâu!”
“Ngu ngốc!” Vu nữ nắm tóc Bạch Mộc, hổn hển ra sức đè cậu trên đất, dùng chân chà đạp.
87 Ăn cơm tối xong, Bạch Mộc chán nản từ trong nhà bay theo sau ả ra ngoài, bị người chỉnh thê thảm thế này, trong lòng rất không dễ chịu! Ai bảo u linh là linh loại có sức lực nhỏ yếu chứ, sức đánh trả cũng không có.
88
Tuy không rõ nguyên do trong đó, chỉ biết quan hệ giữa nhóm người này không đơn giản!
Ả lạnh lùng chăm chú nhìn Doãn Tuấn Bác, ánh mắt của cậu ta hoàn toàn là thần thái gặp phải tình địch!
Đằng Tú vừa cười vừa nói: “Kết Vũ, để tôi giới thiệu một chút với cậu, vị tiểu thư xinh đẹp bên cạnh tôi tên là Hương Ngạn Nãi Tư, là vu nữ của thần xã Cát Thuỷ!” Tiếp sau đó, một tay kéo lấy Bạch Mộc sau lưng vu nữ ôm vài lòng, không quan tâm giãy giụa, nói tiếp: “Còn đây là tiểu u linh Bạch Mộc, là người hầu riêng của vu nữ!”
“Sao? Họ ký khế ước?” Tôn Kết Vũ lạnh lùng hỏi.
89 Hai người âm thầm trao đổi với nhau, đúng lúc phòng vu nữ sắp đến kỳ hạn, lại không đủ trả tiền thuê, họ bàn bạc một phen, để Đằng Tú đứng ra quyết định, thuyết phục Tôn Nhất để cho vu nữ ở nhà hắn.
90
“Đừng mà, thiếu gia! A…”
Động tác Tôn Kết Vũ thêm phần thô bạo, cơ thể mỏng manh của Doãn Tuấn Bác, vốn chịu không nổi tàn phá ngoan lệ từ hắn, da thịt trắng noãn bị cắn cho xanh xanh tím tím, loang lổ khắp nơi, có nơi còn bị cắn đến chảy máu!
Nước mắt chảy dọc theo hai gò má xinh đẹp, đau đớn mà rơi xuống, Doãn Tuấn Bác cắn chặt môi, chịu đựng sự tàn phá trên cơ thể, thống khổ cầu xin: “Thiếu gia! Ngài tha tôi đi! Tôi lần sau cũng không dám nữa!”
“Còn có lần sau!” Thanh âm càng hung ác, động tác càng thêm thô lỗ ngoan lệ!
Doãn Tuấn Bác không chịu đựng được đau đớn mà phát ra tiếng kêu đầy thê lương, không ngừng vang lên trong phòng, quanh quẩn…
Tôn Kết Vũ hành hạ cậu hết một buổi trưa, tra tấn đi qua, Doãn Tuấn Bác nằm ở trên giường, hơi thở suy yếu.
91
Đằng Tú đứng ngồi không yên, nhanh chóng gọi điện thoại: “Alô, nữ nhân! Em có chắc Bạch Mộc bị phong ấn trong miệng Chu Tước không?”
Giọng nói rất tự nhiên của vu nữ truyền tới qua điện thoại: “Chắc! Ở trong miệng Chu Tước mà, anh thấy cậu ta chưa? Với lại, anh mỗi lần cứ gọi nữ nhân này nữ nhân nọ, không thể kêu tên của em sao?” Câu sau, chứa đựng bất mãn cùng oán giận!
“Nữ nhân! Em xác định không nhớ lầm chứ?” Đằng Tú hỏi lại một lần nữa!
“Loại chuyện này làm sao có thể nhớ lầm được! Chắc chắn!” Giọng vu nữ đã lộ vẻ hờn giận!
Đằng Tú nhăn trán, âm điệu cũng trầm xuống: “Không thấy Bạch Mộc!”
“Cái gì? Anh chờ đó, em lập tức qua ngay!”
Đầu máy bên kia, vu nữ đang ở trong nhà Tôn Nhất không được ức chế được khiếp sợ, vẫn chưa phát hiện tiếng nói của mình đã đề cao.
92
Đằng Tú bước đến, ngồi xuống bên cạnh cô, đở lấy đôi vai đang không ngừng run rẩy, an ủi: “Đừng quá đau lòng, đứa bé này vốn là một yêu quái, anh đã sớm nhìn ra, chỉ là em không chịu tin thôi!”
Vu nữ cũng không muốn che giấu sự thật nữa, thất thanh khóc: “Em biết con bé là yêu, Lương Tử, Lương Tử là em gái em!”
Câu nói của cô khiến tất cả mọi người hết mức kinh ngạc, Tôn Nhất đứng ở cửa, lạnh lùng nói: “Nếu là em gái ruột của cô, tại sao côi là người, mà cô bé lại là yêu?”
Vu nữ lau lệ trong mắt, mở phong ấn giấu trong con ngươi màu bạc, con mắt màu bạc chậm rãi phát ra tia sáng ngân sắc, hai cái ấn ký ngân sắc dần hiện ra trong mắt.
93 Không bao lâu, âm thanh thống khổ bên trong, liền biến thành từng tiếng rên rỉ động lòng người, tiếng thở dốc tuyệt vời lại tiêu hồn, chăn mền cũng bắt đầu nhấp nhô theo tiết tấu.
94
Tôn Nhất và Đằng Tú đi tới trước mặt ông lão, cung kính thưa:
“Ông nội!”
“Ông ngoại!”
“Ừm!” Ông lão dùng bàn tay khô cằn, dắt Tôn Nhất với Đằng Tú, để hai người họ đứng kế bên Tôn Kết Vũ, quay đầu, dùng thanh âm già nua thông báo với mọi người: “Các vị, bây giờ hai đứa cháu trai và đứa cháu ngoại của tôi đều đến đông đủ cả, tôi tuyên bố, ba người bọn họ sẽ trở thành người ứng cử thừa kế Tôn gia ta!”
Các âm dương sư vừa nghe, đều ồn ào châu đầu ghé tai.
95
“A? Là vu nữ Hương Ngạn? Con bé quả thật là có một huyết thống tốt!”
Đằng Tú đỡ ông lão lên giường: “Mọi thứ đều không thể gạt được ông ngoại!”
“Khụ!” Ông lão ho khan kịch liệt, nằm dài trên giường, Đằng Tú vuốt lưng ông, “Ông ngoại, người phải chú ý nghỉ ngơi!”
“Haizz! Ông già rồi, mặc dù sức mạnh Tôn Nhất cường đại, nhưng nội tâm lại không đủ tàn nhẫn còn Kết Vũ, thì quá mức nghiêm khắt! Chỉ có con, tâm tư tinh tế, cũng biết sử dụng mưu mẹo, am hiểu sử dụng linh lực nhìn thấu lòng người để cân bằng mọi người, nếu như con có thể thắng, tất nhiên sẽ giúp cho Tôn gia đi vào quỹ đạo.
96
Hồ Nữ sâu xa nói: “Nhớ, phải lấy được cả Băng Hàn Châu và Huyễn châu, chúng ta mới có thể thoát khỏi chỗ này!” Nói xong, liền biến mất ở cửa động.
Bên trong động một mảnh đen kịt, đồng tử Tôn Nhất loé lên ánh sáng màu đen, tỉ mỉ nhìn mọi thứ bên trong, trong động rất rộng rãi, bao xuung quanh đều là những cửa hang nhỏ, đi vào mỗi một động đều là một con đường mòn đen tối sâu không lường được, tình hình bên trong như thế nào không ai nói được, giống như một tấm lưới mê cung!
Rút ra hai tờ xếp giấy triệu hoán, vung lên trên không trung, Thần Khuyển và Chó Quỷ thoáng chốc từ trên không rơi xuống!
Bây giờ, chúng nó sớm đã cùng Tôn Nhất tâm ý tương thông, lấy hình dáng nhỏ nhắn hiện thân, hai con chó sủng vật một đen một trắng xuất hiện ở trước mắt.
97
Bạch Mộc bị kéo lê một đường thì cậu ta cũng lãi nhãi hết một đường!
Bước vào phòng khách,Tôn Kết Vũ và Đằng Tú đang ở bên trong ngồi trên tatami, ngồi quỳ thưởng trà, chứng kiến cảnh này, Tôn Kết Vũ không khỏi nhíu mày, huýt huýt Đằng Tú bên cạnh, lạnh lùng hỏi: “Này! Họ bình thường đều vậy sao?”
Đằng Tú lơ đểnh đáp: “Từ từ cậu sẽ quen thôi!”
Tôn Nhất đem Bạch Mộc kéo tới tatami, tay vung lên một cái, Bạch Mộc liền bay ra ngoài, ‘bum’ một tiếng đụng vào trần nhà, sau đó, ‘bịch’ một tiếng rơi xuống sàn nhà, phát ra thanh âm to lớn, cậu đau đến ‘oa oa’ kêu loạn!
Vu nữ đang bưng chén trà bên cạnh Đằng Tú nhìn không vừa mắt, khó chịu nói: “Này! Cậu ta nói thế nào cũng là người hầu theo khế ước của tôi, cậu dù muốn ngược đãi cũng phải thông qua sự đồng ý của tôi chứ!”
“Chí phải chí phải!” Bạch Mộc vừa thấy có người đứng ra bảo kê, vội vàng bò dậy, bay tới sau lưng vu nữ! Nhe răng trợn mắt với Tôn Nhất, “Em chính là người hầu của vu nữ đại nhân, anh muốn bắt nạt, phải được sự đồng ý từ chủ nhân nha!” Thật vất vả tìm được một chỗ dựa vững chắc, Bạch Mộc dạt dào đắc ý.
98
Sáng ngày thứ hai, vì cả ngày đã đùa giỡn, cơ thể mọi người đều rã rời vẫn còn ở trong chăn cắm đầu ngủ vùi, liền bị mấy con quạ đen như mực mổ đầu đánh thức!
Tôn Nhất vừa mở đôi mắt còn nhập nhèm buồn ngủ nhìn, Đằng Tú đang vuốt vuốt tóc rối bị mổ nhìn qua bên này, theo đường nhìn của y quay đầu lại nhìn vào trong lòng ngực mình, bất giác giật nẩy người!
Hồn thể Bạch Mộc sớm bị quạ đen mổ cho thành một tổ ong vò vẻ, tổ ong vò vẻ rách nát kia còn đang trong tình trạng ngái ngủ!
Đầu lông mày Tôn Nhất nhăn lại!
Đứa nhỏ ngốc này, vậy mà cũng còn có thể ngủ được, đôi chân dài thoáng cái đem Bạch Mộc đạp xuống giường!
Phịch! Một tiếng động thật lớn, tổ ong vò vẽ trong nháy mắt trở thành một cột khói trắng, ngay sau đó khói mù nhanh chóng tụ lại đứng lên, bên trong phát ra giọng điệu khó chịu oán giận: “Là đứa nào thế! Thất đức như vậy!”
Đầu Bạch Mộc vừa mới thành hình, từ trong làn khói ló đầu ra nhìn, ngẩng đầu một cái thì chạm vào anh mắt lạnh như băng của Tôn Nhất: “Mấy giờ rồi! Còn không mau thức dậy!”
“Này! Em là loài sống về đêm, người ta ngồi cả một đêm mới ngủ được đấy!” Bạch Mộc một cổ khói mù bay lên giường, nằm xuống liền ngủ!
Quạ đen trên đỉnh đầu lại mổ mổ đầu cậu, dùng ngôn ngữ của nhân loại, máy móc nói: “U linh đần! Từ hôm nay trở đi, mi phải học cùng ngủ cùng tỉnh với chủ nhân!”
Chủ nhân?
Bạch Mộc ngồi phắt dậy quay đầu nhìn về chỗ vu nữ, vừa nghĩ đến tính cách thô bạo của cô ta, khí lạnh liền lan toả toàn thân.
99
Bạch Mộc giật mình, “Vu nữ!” Vung tay, bay nhanh ra khỏi bụi cỏ, người vừa mới lao đi, đã bị đại bạch thỏ trong lúc vô tình gặm cỏ cắn trúng.
Miệng con thỏ này vốn chứa đầy yêu khí, bả vai Bạch Mộc không may bị cắn trúng.
100
Nếu chỉ có giết chết cô ta mới có thể cứu mọi người, vậy thì hắn cũng không cần thiết phải do dự nữa!
Tôn Nhất thoáng nhìn về phía Bạch Mộc đang nằm, khi ngoảnh lại, trong mắt đã toát ra sát khí, chậm rãi giơ hoả phù sớm đã chuẩn bị trong tay lên!
“Soái ca xin đừng!” Giọng nói của Hồ Nữ đột nhiên từ không trung vọng xuống!
Bên ngoài tuyết vực, Hồ Nữ không dám tiến vào trong này, chỉ dùng thiên lý truyền âm đem lời nói hóa thành một đoàn hồng khí, truyền vào: “Soái ca, xin đừng giết Tuyết Nữ, tỷ ấy không hề muốn thương tổn loài người đâu, chẳng qua là, tỷ ấy đã cùng ngài An Bối ước định, phải trở thành thức thần của y, nên mới đau khổ chờ đợi ở nơi này, bởi vì ở đây có một mỏ vàng khủng lồ, con người muốn dùng sức mạnh đoạt lấy, vì không để cho loài người phá hoại vùng đất trù phú này, lại không thể gặp được ngài An Bối, Tuyết Nữ mới làm ra chuyện đả thương người, cầu ngươi nhất định phải tha thứ cho tỷ ấy!”
Tha thứ cho cô ta ư! Thế còn người thân của hắn, vợ của hắn, phải chết một cách oan ức như vậy sao? Nhất là người yêu Bạch Mộc!
Vừa nghĩ tới Bạch Mộc bị chôn vùi trong lớp tuyết, tâm Tôn Nhất liền quặn đau, hắn bỏ ngoài tai lời cầu xin của Hồ Nữ, bùa chú trong tay trong nháy mắt bùng cháy, hóa thành một ngọn lửa, dính vào trán Tuyết Nữ!
“Á!” Tuyết Nữ ôm mặt kêu gào thảm thiết, lửa trên trán đau đớn thiêu đốt nhanh chóng lan ra toàn thân! Những đóm lửa ‘tách tách’ rơi xuống mặt tuyết!
Tuyết Nữ giãy dụa trong thống khổ, dung mạo vốn xinh đẹp, bởi vì cực độ đau đớn mà trở nên vặn vẹo, hỏa diễm địa ngục kinh khủng hừng hực khắp người, không bao lâu, Tuyết Nữ không chống đỡ thêm được nữa, bắt đầu tan chảy, dần trở nên trong suốt…
Mắt thấy sẽ biến thành hơi nước biến mất không còn gì, Bạch Mộc đang nằm phía dưới lớp tuyết trắng, đột nhiên bắn ra một luồng kim quang, kim quang lóe lên, trên không trung biến nguyên hình thành An Bối!
An Bối nhẹ nhàng điểm một cái về phía Tuyết Nữ, ngọn lửa trên người Tuyết Nữ liền lập tức biến mất!
Tuyết Nữ trông thấy người này, trong lòng mừng rỡ, trên mặt lộ ra biểu tình hạnh phúc!
Nàng bay tới bên người An Bối, lẳng lặng nhìn y, nước mắt bất giác tuôn rơi!
“Ngài An Bối, chúng ta lúc đó đã nói, ngài sẽ quay lại thu nhận ta làm thức thần thủ hộ, cứu ta thoát khỏi Ma Vực, vì sao hôm nay đem ta bỏ ở nơi này thờ ơ lãnh đạm?”
An Bối không khỏi thờ dài: “Tuyết Nữ, ngươi là yêu, thọ mệnh nghìn năm, mà ta tuy là âm dương sư, nhưng cũng chỉ là một người thường, tuổi thọ bất quá cũng chỉ vài chục năm.