1 Tôi là một yêu cây, sinh ra vào một ngày tháng chạp tuyết bay trắng trời, trên đỉnh núi Phù Lung. Một năm trước, tôi mở một tiệm bánh ngọt ở một thành phố tên gọi Vong Xuyên.
2 Mức độ thịnh soạn của bữa tối khiến tôi cũng phải cảm động. Sau khi cơm no rượu say, áo đen số một tự pha cho mình một tách cà phê, ngồi xuống chính giữa căn lều, trước khi bắt đầu kể chuyện, gã bất chợt quay qua hỏi tôi: - Cô vừa kết hôn phải không? Tôi gật đầu.
3 Cả núi câu hỏi tắc lại trong cổ họng, giống như bị nút kín, không thể thốt thành lời. Khóa cửa bảo tàng xong, bước trên nền đá hoa cương chằng chịt vết rạn, tiếng bước chân của Quân Tụ Hàn vang vọng trong phòng triển lãm không một bóng người.
4 Mưa thật rồi, hạt mưa còn to hơn cả hạt đậu, đập rào rào lên khung cửa sổ. Quân Tụ Hàn đóng chặt toàn bộ cửa sổ, kéo rèm xuống. Trong phòng oi nồng, cô bật chiếc quạt nhỏ đặt ở trước giường.
5 - Sao có thể như thế được? - Ông Tần cầm chiếc khăn mềm, khẽ khàng lau chùi mặt tủ trưng bày đã sáng choang - Váy áo không thể nào biết đi! Tụ Hàn, cháu nhầm chuyện trong mơ thành chuyện thực đấy à? Quân Tụ Hàn hai mắt thâm quầng, lắc đầu thật mạnh, nói chắc nịch: - Cháu khẳng định đó không phải giấc mơ.
6 Ting tang, tinh tang. Những nốt nhạc lanh lảnh nhảy nhót trong gió. Ánh sáng từ lưng trời xuyên qua lớp lưu ly trắng muốt không màu, xoay tròn trên vạt váy đỏ tươi phấp phới, hương thơm thoang thoảng lan tỏa khắp bốn bề.
7 Bụi đất trộn lẫn với những vụn cỏ héo vàng bay tán loạn trong không trung, bao trùm toàn bộ sườn núi nhô lên giữa thảo nguyên. Hai người đàn ông đang đứng ngược chiều gió, mình mặc áo cổ tròn một tím, một đỏ, đều đội mũ mang hài, lưng thắt đai da, mắt khép hờ, nâng tay áo rộng che ngang nửa khuôn mặt, trong thời tiết tệ hại bụi bay mờ mắt, khó nhọc nhìn chăm chăm vào một thung lũng chẳng có gì đặc biệt bên dưới sườn dốc.
8 Ứng với sự cầu cứu hãi hùng trong lòng cô, một bàn tay thô ráp lạnh băng đã nắm lấy cổ tay Quân Tụ Hàn, chấm dứt sự rơi ngã vô cùng tận trong trạng thái gần như hôn mê.
9 Quân Tụ Hàn mất tích. Ông Tần cũng mất tích. Tạ Phi được phát hiện nằm bất tỉnh trong chiếc tủ tường mở toang, vẫn còn sống. Viện bảo tàng lâu lắm rồi chưa náo nhiệt như vậy.
10 - Đây chẳng phải là câu chuyện khiến người ta vui vẻ. - Tôi ngồi thẳng dậy, thủng thẳng nói. - Nhưng tôi kể rất hấp dẫn, đúng không? - Áo đen số một không đồng ý - Cô xem, cô và anh chồng nghe tôi kể chuyện mà không hề thấy buồn ngủ chút nào.
11 Thời gian ban ngày trôi qua vùn vụt. Tôi và Ngao Xí đua cưỡi lạc đà, cược rằng thua một lần thì sau khi kết thúc kỳ trăng mật, sẽ phải rửa bát một năm.
12 Chất lỏng âm ấm, xộc lên mùi hôi tanh lợm giọng chầm chậm chảy từ đầu lưỡi vào trong cơ thể. Từng tế bào sắp bị đông cứng dần dần hồi tỉnh trong một sự ấm áp khó chịu.
13 Da thịt mài lên đá sỏi thô ráp nóng rát và đau xé, Đường Trạch rũ rượi và vô vọng bị đối phương kéo thẳng tới một hang đá. - U u… Ư ư… Mặt đất bỗng dưng rung lắc một hồi.
14 Thời gian thấm thoắt, loáng cái mười mấy ngày đã vùn vụt trôi qua. Ngoài năng lực đặc biệt, toàn bộ các chức năng trên cơ thể Đường Trạch đều đã hồi phục như trước.
15 Từ sáng tinh mơ hôm nay, bầu trời đã giăng kín lớp sương mù dày đặc, mặt biển nổi lên những cơn gió lạnh cắt da. Đường Trạch không đi ra ngoài, ở lì trong hang, hờ hững lật giở cuốn sổ tay, chỉ mong tìm được cách để rời khỏi núi Ngọa Hư từ trong đó, nhưng không hề có.
16 Oàm oạp… oàm oạp… Tiếng nước vỗ liên hồi kích thích thính giác của Đường Trạch, giúp anh đánh thức dậy từng chút hiện thực từ trong cơn mê man. Anh chậm chạp mở mắt ra.
17 Ba năm sau! - Tổng giám đốc! Đại sư mời ngài! Cánh cửa kính khép chặt từ từ hé mở, một người cao lớn mặc áo đen bước ra từ bên trong, khẽ cúi người trước Đường Trạch đang buồn bã ngồi hút thuốc trên ghế sô pha.
18 Chập tối hôm sau, một con thuyền cũ chẳng có gì bắt mắt xuất phát từ bến cảng. Trên thuyền chỉ có mười một người, gồm Lạt Ma, Đường Trạch và chín gã đàn ông áo đen, thuộc hạ của Lạt Ma.
19 Ba ngày, con thuyền của bọn họ đã lênh đênh trên biển ba ngày trời. Chập tối ngày thứ ba, sợi dây vàng vẫn luôn dẫn đường cho họ cuối cùng đã dừng lại trước một bờ biển chìm khuất trong sương trắng.
20 Trời đã sáng. Ánh nắng ấm áp bao phủ khắp núi Ngọa Hư. Đường Trạch tay cầm bó đuốc, lặng lẽ đứng trước những thi thể Dạ Xoa chất thành một đống. Chốc lát sau, ngọn đuốc bay vọt lên cao, rồi rơi xuống đống thi thể.