Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Nhật thực (Eclipse) [mục 18]nhật Thực - Chương 08 - Phần 1

Chương trước: [mục 17]nhật Thực - Chương 07 - Phần 2



Chương 8

KÍCH ĐỘNG

Hai chúng tôi lại dắt nhau ra biển, không chú ý gì đến cảnh trí xung quanh, cứ mặc cho đôi chân muốn dẫn mình đến đâu thì đến.

-Chị có nghĩ là họ sẽ đi kiếm chị không? – Người bạn nhỏ cất tiếng hỏi với tràn trề hy vọng.

-Không – Tôi đáp một cách chắc nịch – Nhưng tối nay thì “sấm chớp” sẽ giật đùng đùng.

Jacob cúi xuống nhặt một hòn đó, phóng véo ra biển.

-Thế thì đừng về – Cậu bạn lại ca cái điệp khúc cũ.

-Ờ, bố chị ủng hộ cái điều đó lắm – Tôi đáp một cách mỉa mai, cay đắng.

-Em dám cá là chú Charlie sẽ không phản đối đâu.

Tôi không trả lời. Jacob nói đúng, điều đó khiến hai hàm răng tôi tự nhiên nghiến chặt lại. Cái lối thiên vị “nhắm mắt cũng thấy” nơi ngài cảnh sát trưởng dành cho những người bạn Quileute của tôi cứ làm cho lòng tôi thắt lại. Không hiểu rằng nếu một khi phải phân định tình cảm giữa ma-cà-rồng và người sói thì liệu “ngài” có còn giữ vững lập trường cảm xúc như lấy lâu nay hay không?

-Dạo này có vụ gì ghê gớm không em? – Tôi hỏi một cách lơ đãng.

Nhưng Jacob đột ngột dừng lại. cậu bạn nhìn xoáy vào tôi bằng đôi mắt không còn thần thái.

-Sao thế? Chị chỉ đùa thôi mà.

-Ồ – Jacob bừng tỉnh, quay mặt đi.

Tôi cứ đứng nguyên như thế, chờ người thiếu niên tiếp tục sánh bước, nhưng cậu ta có vẻ như đang đắm chìm trong cõi mơ hồ xa xăm.

-Vậy là có chuyện gì à? – Tôi hỏi gặng.

Jacob cười khan một tiếng duy nhất.

-Em đã quên mất điều ấy là thế nào rồi, không bị người khác lần ra tâm sự. Trong đầu còn có được một chốn riêng tư.

Chúng tôi lại tiếp tục sóng bước bên nhau trên bãi biển đầy những đá là đá.

-Chuyện gì vậy em? – Cuối cùng, tôi phải lên tiếng hỏi cho kì được – Chuyện gì mà nhóm bạn của em, ai cũng rành rẽ hết vậy?

Ngần ngừ một lúc khá lâu – có vẻ như đang quyết định xem nên hé lộ với tôi bao nhiêu thì vừa – cậu thở dài, lầm bàm:

-Quil bị ám “duyên ngầm” rồi. Cho tới giờ, đã có tất cả là ba người bị “dính”. Mấy đứa còn lại đang phát hoảng. Mà có lẽ chuyện này cũng bình thường thôi, đâu có như mấy cái tin đồn là… - Jacob chau mày, chợt hướngmắt sang tôi với cái nhìn chằm chằm, im lặng. Đôi chân mày của cậu bạn gần như giao nhau vì sự tập trung cao độ.

-Em nhìn gì thế? – Tôi ngượng ngùng thắc mắc.

-Không có gì.

Người thiếu niên thở dài, đáp, rồi dợm bước đi. Làm như không phải đang nghĩ ngợi về điều đó, Jacob lặnglẽ nắm lấy tay tôi. Cả hai đứa cùng bước trên đá trong im lặng.

Tôi chợt nghĩ đến việc chúng tôi ở bên nhau, tay trong tay trên bãi biển, không biết trông như thế nào – chắc chắn là giống hệt một cặp tình nhân rồi – nhưng liệu tôi có khó chịu với điều ấy không? Lúc nào ở bên cạnh Jacob, chúng tôi cũng luôn thân thiết với nhau như vậy… Thế thì hà cớ gì lúc này lại làm rộn tâm mình vì chuyện đó?

-Quil bị “sét đánh” thế nào mà ghê gớm vậy em? – Tôi gợi chuyện khi thấy Jacob có vẻ không muốn tiếp tục trải lòng ra với tôi nữa – Phải chăng vì cậu ấy là người sói trẻ nhất?

-Chuyện đó chẳng ăn nhập gì đâu.

-Thế thì vì lẽ gì?

-Vì một truyền thuyết khác, chị ạ. Không biết chừng nào tụi em mới thôi ngạc nhiên về tính hiện thực của nó? – Người thiếu niên lầm bầm như nói chuyện một mình.

-Em có tâm sự với chị không? Hay là chị lại phải đoán.?

-Chị chẳng bao giờ đoán trúng nổi đâu. Nè, thật ra, Quil đâu có đi với tụi em, chị biết không, chỉ có dạo gần đây cậu ta mới thế thôi. Vậy nên Quil không hay lui tới nhà chị Emily.

-Vậy là Quil cũng “cảm” chị Emily? –Tôi há hốc miệng ra vì ngạc nhiên.

-Không phải! Em đã nói là chị đừng có đoán mà. Chị Emily có hai đứa cháu gái, có lần xuống thăm… và Quil đã gặp Claire.

Người bạn nhỏ kết thúc câu chuyện trong dang dở. Tôi chìm đắm trong tư lự mất một lúc lâu.

-Emily không muốn cháu mình cặp kè với người sói? Đúng là không công bằng.

Thật ra, tôi hiểu vì lẽ gì mà cô gái, hay có thể là tất cả mọi người nếu ở vào hoàn cảnh của cô, cũng đều sẽ hành xử như thế. Một lần nữa, tôi nhớ đến những vết sẹo dài huỷ hoại gương mặt Emily, chúng sượt dài xuống đến tận cánh tay phải. Chỉ một lần duy nhất Sam bị mất tự chủ, và người bạn gái thì lại đứng quá gần. Chỉ một lần thôi là phải trả giá suốt đời… Tôi từng trông thấy nỗi đau trong mắt Sam khi anh ta nhìn lại những gì đã gây ra cho người yêu. Tôi hiểu vì sao Emily muốn bảo vệ cháu gái của mình đến cùng.

-Chị đừng đoán già đoán non nữa có được không? Chị đoán trật lất rồi. Chị Emily không khó chịu gì về chuyện này cả, chỉ vì, chậc, sớm quá mà thôi.

-Em nói sớm, là sao?

Người bạn nhỏ nheo nheo mắt nhìn tôi, thầm đánh giá.

-Không chỉ trích người khác nữa, được chứ?

Tôi gật đầu một cách thận trọng.

-Claire mới có hai tuổi thôi – Jacob thẽ thọt trả lời.

Mưa bắt đầu rơi. Tôi chớp mắt như điên dại để giũ những giọt nước đang thi nhau rơi xuống mặt, chúng rơi cả vào mắt tôi.

Jacob im lặng. Vẫn như thường lệ, cậu không mặc áo khoác; những giọt mưa thấm vào chiếc áo thun đen, tạo nên những vết sẫm màu; nước mưa chảy thành dòng vòng vèo trên mái tóc rối, rồi nhỏ giọt xuống. Người bạn nhỏ nhìn tôi, gương mặt không một thoáng cảm xúc.

-Quil… đang “cảm”… một cô bé hai tuổi ư? – Cuối cùng tôi cũng đã thốt ra được câu hỏi.

-Đúng, chuyện xảy ra như vậy đấy – Jacob nhún vai, đoạn cúi xuống nhặt lấy một hòn đá khác, ném vèo ra vịnh – Hay nói một cách khác, truyền thuyết đã “phán” như vậy.

-Nhưng đó chị là một đứa trẻ thôi mà – Tôi phản kháng.

Kẻ đồng hành ngó tôi với vẻ bỡn cợt cay đắng.

-Quil cũng đâu có lớn lên nữa – Cậu ta đằng hắng, có một chút ngoa ngoắt lẩn quất trong giọng nói của cậu – Cậu ta chỉ kiên nhẫn chờ thêm vài thập kỷ nữa thôi.

-Chị… không biết phải nói gì nữa.

Tôi cố gắng kềm chế mình không tuôn ra những lời chỉ trích, dù thực ra, trong lòng tôi đang nhoi nhói một cảm giác khó chịu, bực bội.

Ng.uồ.n .từ. s.it.e .Tr.uy.en.Gi.Cu.ng.Co..c.om. Kể từ ngày tôi phát hiện ra rằng người sói không phải là những kẻ giết người như tôi đã lầm tưởng, đến nay, không một điều gì về họ lại có thể khiến cho tôi có ác cảm được cả.

-Chị đang xét đoán người ta – Người bạn nhỏ “buộc tội” tôi – Em thấy rành rành điều đó trênnét mặt chị.

-Chị xin lỗi – Tôi lầm bầm – Tại vì chuyện đáng sợ quá.

-Không phải như vậy đâu; chị nghĩ sai bét rồi – Jacob cố bảo vệ bạn, đột nhiên trở nên hung bạo một cách khác thường – Em hiểu được cảm xúc ấy khi nhìn vào mắt Quil. Chẳng có chuyện yêu đương nào ở đây cả, Quil không như vậy đâu, không phải thời điểm này – Người thiếu niên hít vào một hơi thật sâu, giọng nói chợt trầm buồn – Mà cũng khó diễn tả lắm. Nhưng thật sự không giống như tiếng sét ái tình. Cảm xúc đó giống… những tương tác hấp dẫn hơn. Tựa hồ như khi mình gặp cô bé đó, trái đất bỗng dưng không còn tác động lực hút đến mình n ữa, mà chính là cô bé đó. Và rồi trên đời không còn thứ gì quan trọng cho bằng cô bé ấy nữa. Mình sẽ làm tất cả cho cô bé, trở thành mọi điều vì cô bé… Cô bé muốn mình trở thành gì là mình thành điều đó ngay, chẳng hạn là một người bảo vệ, một người yêu, một người bạn, hay một người anh…

“Quil sẽ là một ‘thằng’ anh cả đáng yêu nhất, tử tế nhất trên đời này. Sẽ chẳng có đứa bé mới chập chững biết đi nào lại được chăm nom kỹ cho bằng đứa bé ấy đâu. Rồi khi bé lớn lên, Quil sẽ là một người bạn biết thông cảm, một người bạn đáng tin cậy và tuyệt vời nhất của bé. Và khi bé trưởng thành, cả hai sẽ hạnh phúc như chị Emily và anh Sam vậy.” – Giọng nói về cuối của người bạn nhỏ chợt đanh lại, một chút cay đắng len lỏi vào chất giọng khi cậu ta nhắc đến tên Sam.

-Vậy Claire không được quyền chọn lựa sao?

-Có chứ. Nhưng không lẽ cuối cùng cô bé lại không chọn cậu ta? Quil sẽ là một nửa hoàn hảo nhất của Claire kia mà. Tựa như cậu ta được tạo ra là để dành ột mình cô bé ấy vậy.

Tôi thở dài.

-Nhưng nếu em nghĩ vậy…

-Chị đừng ngại – Người bạn nhỏ khăng khăng, nụ cười nở rộng, tươi rói… một cách có chủ ý – Em nhận thức được hành động của mình mà. Chị chỉ cần báo cho em biết rằng em làm chị buồn thôi.

-Chị không biết…

-Thôi nào, Bella. Chúng mình cùng về nhà lấy xe đi. Chị cần phải lái thường xuyên để động cơ luôn ổn định.

-Chị không được phép cưỡi xe máy.

-Ai không cho? Chú Charlie hay là con quỷ… à, hay hắn ta?

-Cả hai.

Người thiếu niên toét miệng cười – nụ cười ưa thích của tôi – Đột nhiên cậu trở về  là một Jacob rạng rỡ, ấm áp thuở nào.

Và tôi không sao ngăn được một nụ cười hưởng ứng, đáp lại.

Trên cao, mưa vợi dần, chỉ còn là một cơn mưa bụi êm ả.

-Em sẽ không kể với ai đâu – Jacob trả lời một cách chắc nịch.

-Trừ mấy người bạn của em thôi chứ gì.

Lắc đầu một cách nghiêm nghị, Jacob giơ một tay lên, nói như tuyên thệ:

-Em xin hứa sẽ không nghĩ đến điều đó.

Tôi bật cười ngặt nghẽo.

-Nếu chị bị thương là do đi đứng không nhìn nên bị té nhé.

-Vâng, sao cũng được.

Thế là cả hai đứa tôi vi vu trên hai chiếc xe máy vòng quanh La Push đến tận lúc mưa biến đường sá thành mềm nhũn, trơn trợt và Jacob một mực khẳng định rằng nếu không phải về ăn sớm thì cậu còn lướt gió thêm một hồi nữa. Khi hai đứa về đến nhà, ông Billy đón chào tôi một cách xuề xoà, lạt lẽo, cơ hồ như sự xuất hiện trở lại một cách đường đột của tôi đã tạo cho ông cái cảm giác rằng trên đời này, chẳng có chuyện gì phức tạp cho bằng việc cả ngày tôi cứ bám riết lấy người con trai của ông. Sau khi ngấu nghiến xong món bánh mì sandwich do tự tay Jacob chuẩn bị, chúng tôi rúc ngay vào gara, tôi phụ cậu bạn chùi rửa hai chiếc xe máy. Đã lâu rồi không đặt chân đến đây – kể từ khi Edward quay về – nhưng tôi hoàn toàn không có cảm giác xa cách. Hôm nay cũng chỉ như mọi buổi chiều khác tôi có mặt ở gara này.

-Hay thật đấy – Tôi không khỏi buột miệng kêu lên khi Jacob lôi ra khỏi túi giấy lon nước ngọt – Chị nhớ nơi này lắm.

Cậu bạn mỉm cười, quét mắt bao quát khắp trần nhà – chỉ là những tấm nhựa đan ghép vào nhau.

-Vâng, em hiểu mà. Ngôi đền Taj Mahal lộng lẫy, huy hoàng thế này, lại không phải tốn kém tiền bạc rong ruổi đến tạn đất nước Ấn Độ xa xôi.

-Chúc mừng ngôi đền Taj Mahal thu nhỏ ở Washington của chúng ta – Tôi hồ hởi nâng lon nước ngọt lên.

Jacob cụng lon với tôi.

-Chị còn nhớ hôm lễ Tình nhân không? Em cứ tưởng đó là lần cuối cùng chị đặt chân đến đây đấy – lần cuối cùng mọi sự vẫn còn… bình ổn.

Tôi cười nghiêng ngả.

-Dĩ nhiên là chị vẫn nhớ chứ. Hồi đó, khi nhận hộp kẹo trái tim, chị đã bỏ lại thân phận nô lệ của cuộc sống này. Làm sao chị quên kỉ niệm ấy được.

Cậu bạn cũng hùa vào cười với tôi.

-Đúng rồi. Ừmmm, nô lệ à. Em sẽ nghĩ đến điều khác tốt đẹp hơn – Nói đến đây, bất chợt Jacob thở dài – Có cảm giác như hàng bao năm đã trôi qua rồi vậy. Bây giờ là kỷ nguyên mới, một thời đại mới thật vui vẻ và hạnh phúc.

Tôi không thể tán đồng ý kiến với cậu bạn của mình. Hiện tại, tôi đang rất hạnh phúc. Và tôi bỗng cảm thấy thảng thốt khi nhận ra rằng mình đã bỏ lỡ biết bao nhiêu điều tốt đẹp trong thời kì lạc vào đêm trường cay đắng. Tôi chú mục vào khoảng rừng thừa ảm đạm. Mưa lại thêm dày hạt, nhưng trong cái gara nho nhỏ này lại vô cùng ấm áp. Ấy là nhờ tôi đang có Jacob ở bên cạnh. Cậu bạn nhỏ không khác gì một cái lò sưởi cả.

Những ngón tay ấm nóng mơn nhẹ lên má tôi.

-Mọi thứ thay đổi nhiều lắm rồi.

-Ừ – Tôi đáp gọn lỏn, đưa tay vỗ vỗ vào bánh xa sau – Bố đã tin tưởng chị trở lại rồi. Chị hy vọng bác Billy sẽ không hé lộ gì về chuyện hôm nay… - Tôi bặm chặt môi lại.

-Bố em sẽ không làm thế đâu. Bố không có chiều hướng nổi sùng giống chú Charlie. À, em vẫn chưa chính thức xin lỗi chị về vụ chiếc xe máy, phải nói cái trò đó thật chẳng ra làm sao cả. Em thật lòng xin lỗi vì đã để chị phải nghe những lời mắng nhiếc thậm tệ. Giờ em hối hận quá, giá mà em đừng làm thế.

Tôi mở to mắt.

-Chị cũng vậy.

-Em xin lỗi, rất xin lỗi chị.

Cậu bạn trao trọn cho tôi ánh mắt đầy ắp hy vọng; mái tóc đen rối mù, sũng nước, chĩa ngọn ra khắp xung quanh; vẻ mặt như van lơn, nài nỉ.

-Thôi được rồi! Chị không còn buồn em nữa.

-Cảm ơn chị, Bells!

Chúng tôi cười toe, nhưng nụ cười chỉ diễn ra trong đúng một tíc tắc, gương mặt của cậu bạn lại nhuốm nỗi sầu muộn.

-Chị biết không, ngày đó… khi em đem chiếc xe đến… Em đã đợi để hỏi chị một lẽ – Người bạn của tôi phát âm chậm rãi từng tiếng một – Nhưng mà thật ra cũng… không có ý muốn hỏi.

Tôi lặng đi – phản ứng tự nhiên của sự căng thẳng. Đây là thói quen tôi đã “kế thừa” từ Edward.

-Hồi đó, chị cứng đầu như vậy là do giận em, hay vì chị nói thật lòng mình vậy? – Giọng nói của Jacob không khác gì một lời thì thầm.

-Chuyện gì thế? – Tôi cũng đáp lại bằng tiếng thì thào, dù trong lòng đã nắm rõ mười mươi ý cậu ta đang muốn đề cập đến chuyện gì.

Jacob trân trối ngó sững tôi.

-Chị thừa biết mà. Khi chị bảo… nếu… nếu hắn có cắn chị, đó cũng không phải là việc của em – Cậu bạn thốt ra những lời lẽ cuối cùng trong tư thế rúm người lại.

-Jake à… - Câu nói của tôi nghẹn lại lưng chừng trong cổ họng. Tôi không thể thốt lên trọn lời.

Người thiếu niên khép hờ mắt lại, hít vào một hơi thật sâu.

-Chị nói thật lòng chứ?

Giọng nói của cậu ta run run, đôi mắt nhắm chặt.

-Ừ – Tôi khe khẽ đáp.

Jacob lại hít vào, rất chậm và sâu.

-Em cũng nghĩ như vậy.

Tôi nhìn cậu bạn chăm chăm, chờ đợi đôi mắt kia mở ra.

-Chị hiểu điều đó có nghĩa gì không? – Giọng nói của Jacob đột nhiên cứng lại. chị hiểu mà, phải không? Nếu họ vi phạm giao ước thì chuyện gì sẽ xảy ra?

-Trước tiên, bọn chị sẽ đi xe – Giọngnói của tôi giờ đây không còn một chút sức lực nào.

Đôi mắt của người bạn nhỏ chợt mở bừng, hai cái mống mắt đen chất đầy những lửa giận cùngnỗi đau đớn.

-Giao ước chẳng giới hạn về địa lý đâu, Bella. Bộ tộc em đồng ý chung sống trong hoà bình bởi lẽ nhà Cullen đã khẳng định rằng họ không như những ma-cà-rồng khác, rằng con người ở bên cạnh họ sẽ không gặp bất kì một hiểm nguy nào. Họ hứa rằng sẽ không giết hại hay kéo bất kì ai vào kiếp sống như họ nữa. Một khi họ rút lại lời nói thì giao ước coi như vô nghĩa, họ sẽ cũng như mọi ma-cà-rồng khác mà thôi. Trong trường hợp đó, tụi em sẽ lại lùng bắt họ…

-Nhưng Jake, chẳng phải em đã vi phạm giao ước trước đấy sao? – Tôi ngắt lời cậu bạn, cố níu lấy “cọng rơm giữa dòng” – Chẳng phải giao ước cũng nói rằng không một ai trong bộ tộc em được phép hé lộ thân phận của họ cho người khác biết? Nhưng em đã kể với chị. Vậy hoá ra giao ước cũng là thứ có thể tuỳ tiện đem ra thảo luận được?

Jacob không thích lời nhắc nhở này; vẻ đau thương trong mắt cậu đã chuyển sang thành thù oán.

-Vâng, em đã vi phạm giao ước – vì em không ngờ rằng nó có thật. Và em cũng biết thừa rằng họ đã hay chuyện đó – Ánh mắt của cậu bạn xoáy thẳng vào trán tôi, tức tối – Nhưng đây không phải là điềm may cho họ, cũng không phải là một món quà từ trên trời rớt xuống hay bất cứ thứ gì khá được. Không đời nào có chuyện em sai rồi họ được quyền làm sai lại. nếu bọn đó lợi dụng sơ hở này của em, họ sẽ chỉ có một lựa chọn duy nhất mà thôi. Với tụi em, đó cũng là lựa chọn bắt buộc, trong tình huống bọn họ phá bỏ giao ước: tấn công. Chiến tranh sẽ phải bùng nổ.

Jacob cứng giọng khẳng định. Tôi không khỏi bủn rủn cả người.

-Jake à, chẳng cần phải làm như thế đâu.

Đôi quai hàm của người bạn nhỏ siết chặt lại.

-Chỉ có cách đó mà thôi.

Sau lời tuyên bố âm vang cả đất trời đó là sự im lặng hãi hùng.

-Em sẽ không bao giờ tha thứ cho chị, phải không Jacob? – Tôi thều thào. Ngay khi vừa kết thúc câu hỏi, tôi đã ước rằng mình chưa nói ra. Tôi không muốn biết câu trả lời của người đang ngồi bên cạnh mình.

-Chị sẽ không còn là Bella nữa – Người thiếu niên trả lời – Cô bạn của em sẽ không còn tồn tại trên cõi đời này. Bởi vậy, sẽ chẳng có ai được tha thứ cả.

-Thế thì câu trả lời là không rồi – Tôi nói chẳng nên hơi.

Sau đó, chúng tôi ngồi dán mắt vào nhau, thời gian trôi qua như thế nào, chẳng ai còn ý niệm nữa.

-Vậy là giờ, mình chia tay nhau, hả Jake?

Cậu bạn hấp háy đôi mắt, bao lửa nộ, trong chốc lát, thoắt tan chảy thành nỗi ngạc nhiên.

-Ủa, sao vậy chị? Chúng mình vẫn còn vài năm nữa mà. Không lẽ từ giờ cho đến “ngày tận thế”, chúng mình không thể là bạn sao?

-Vài năm ư? Không, Jake à, không có năm nào cả – Tôi lắc đầu nguầy nguậy và cười đúng một tiếng duy nhất, tiếng cười không mảy may có một chút vui vẻ nào – Chỉ còn tính theo tuần nữa thôi.

Và tôi đã không lường trước được phản ứng của người thiếu niên.

Cậu bạn của tôi vùng bật dậy, một tiếng bốp khô khốc vang vọng khắp không gian, lon nước ngọt đã trở nên dúm dó trong tay Jacob. Nước xôđa tung bắn khắp nơi, chẳng khác nào đang phun toé ra từ vòi cả; khắp người tôi cũng sũng nước.

-Jake này! – Tôi định mở miệng phàn nàn chợt phải khựng lại, thân hình Jacob đang run rẩy vì oán hận. Cậu ta hằm hè nhìn tôi, một cái nhìn cực kì man dại, trong ngực cậu bắt đầu phát ra những âm thanh gầm gừ.

Loading...

Xem tiếp: [mục 19]nhật Thực - Chương 08 - Phần 2

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?

Hộ hoa cao thủ tại đô thị

Thể loại: Dị Năng, Khoa Huyễn

Số chương: 1474


Vì Em Có Anh

Thể loại: Truyện Teen

Số chương: 26


Em Đừng Sợ

Thể loại: Truyện Teen

Số chương: 20


Phản Nghịch

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 10


Học Viện Vampire

Thể loại: Truyện Teen

Số chương: 29